Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 434: Một Bụng Ý Đồ Xấu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ đối tượng mà cả tìm là sinh viên đại học.
Nói chừng thật sự thể đổi gen của phòng thứ hai.
Vân Thư đều đang hai mắt phát sáng .
"Sao ?"
Tiểu Minh cảm thán : "Chị Vân Thư, chị giỏi quá."
Vân Thư , " thì giỏi giang gì chứ, bây giờ vẫn đang thuê trướng trai ? Kiếm nhiều bằng ."
Thực lương của nhân viên khách sạn bọn họ cao hơn các khách sạn khác ít , chính vì , Vân Thư mới từ bỏ công việc vốn phân công để đến đây.
Khách sạn nợ lương nhân viên, phát đúng giờ đúng tháng, lễ tết tiền thưởng, còn quà tặng, Vân Thư hài lòng.
Đánh tú lơ khơ đến cuối cùng, ngoại trừ Tiểu Thần thắng vài ván, còn đều là Vân Thư thắng.
Tiểu Dương ném bài lên giường đất, "Không chơi nữa, hai vợ chồng chị bắt nạt ."
Tay cầm bài của Vân Thư khựng .
Hà T.ử Thần Tiểu Dương, "Nói linh tinh gì đấy."
Tiểu Dương thấy mặt Vân Thư đỏ lên, lúc mới nhận gì.
"Dù cũng chơi nữa, chơi hai , bọn em đ.á.n.h bài dựa may mắn, hai dựa thực lực, thế chẳng bọn em nắm chắc phần thua ?"
Tiểu Thần cũng đặt bài xuống, "Công việc buổi tối giao cho hai đấy."
Trước khi chơi, họ giao hẹn, ai thua nhiều nhất, tối đó rửa bát.
Tiểu Dương gật đầu, "Rửa bát thì rửa bát."
Vương Xuân Lan hỏi Vân Thư: "Bình thường tan việc gì hai đều gì ?"
Vân Thư đáp: " thường sách, hoặc chuẩn cho công việc ngày hôm , ngủ."
Tiểu Minh : "Thế thì chán c.h.ế.t. Tan hai ngoài hẹn hò ? Không nam nữ yêu sẽ dạo phố xem phim các kiểu ? Chị Vân Thư, chị và em ngoài hẹn hò ?"
Vân Thư và Hà T.ử Thần , đều lập tức dời tầm mắt .
Hà T.ử Thần : "Ban ngày việc mệt , buổi tối gì còn sức lực việc khác."
Tiểu Dương chậc chậc : "Vân Thư, tủi cho chị , trai em chính là như đấy, tâm trí đều đặt công việc, tính tình thẳng thắn, chuyện cũng thẳng, cũng chỉ chị mới chịu đựng ."
Vân Thư gật đầu, " là thẳng." Nói chuyện còn độc miệng nữa.
Hà T.ử Thần Vân Thư.
Vân Thư liếc một cái, "Anh gì, sai, thể cho thật chứ, huống hồ em trai cũng mà."
Tiểu Dương nhịn bật thành tiếng: "Vân Thư đúng, cả, ? Sao bá đạo thế, còn cho thật, bình thường hai chung sống thế ? Vậy thì con gái nhà cũng đáng thương quá."
Vân Thư tán thành gật đầu, "Đâu chỉ bá đạo, còn lừa nữa. Trông vẻ đạo mạo, thực chất một bụng ý đồ ."
"Ha ha ha ha"
"Ha ha ha ha"
Mấy Tiểu Dương chỉ chấn động vài giây, liền phá lên.
Tiểu Minh đến mức ôm bụng.
"Chị Vân Thư vẫn là hiểu cả em nhất, ha ha ha ha."
Hà T.ử Thần nhíu mày Vân Thư.
Vân Thư chạm ánh mắt , ánh mắt lóe lên, chút sợ hãi, bất giác sự thật, ông chủ sẽ ném cô ngoài chứ.
Tiểu Dương còn trêu chọc: "Anh cả, đừng trừng mắt Vân Thư nữa, cũng thật là, ai đối xử với đối tượng của như ? Đây cũng may là Vân Thư đấy, nếu là cô gái khác sớm dọa chạy mất dép ."
Vân Thư gật đầu. .
Hà T.ử Thần kinh ngạc Vân Thư, còn dám hùa theo, gan đúng là càng ngày càng lớn , lời gì cũng dám , đây cũng là do nhà để tâm, nếu những lời cô lộ tẩy từ lâu .
Buổi tối khi ngủ, Vân Thư lên giường đất , đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-434-mot-bung-y-do-xau.html.]
Vân Thư khoác áo, xuống đất xỏ giày mở cửa.
Nhìn thấy là ông chủ, kinh ngạc : "Có chuyện gì ?"
Hà T.ử Thần đẩy cửa lách qua cô .
Vân Thư vội vàng đóng cửa , thấp giọng : "Ông chủ, muộn thế , sắp ngủ , cứ thế , thích hợp nhỉ?"
"Nam nữ cô nam quả nữ, danh tiếng còn cần nữa , còn lấy chồng đấy."
Hà T.ử Thần xuống ghế, ngước mắt chằm chằm cô.
Vân Thư thấy căng thẳng rụt cổ , "Sao... ? Ông chủ."
Hà T.ử Thần nhạt giọng : "Còn là ông chủ của cô. Cô còn cô đến đây để gì ?"
Vân Thư cúi đầu, "Biết."
Hà T.ử Thần : "Chiều nay những lời cô suýt chút nữa là lộ tẩy cô ?"
Vân Thư , "Không lộ ? Người nhà đều là những tâm tư đơn thuần, ai nghĩ đến phương diện đó chứ."
"Ý cô là là tâm tư phức tạp?"
Vân Thư trả lời, tròng mắt đảo, lẽ nào ?
Hà T.ử Thần khẽ thở hắt , "Chúng ở hai ngày nữa về, hai ngày cô nhất luôn giữ cảnh giác, đừng để đến phút ch.ót xôi hỏng bỏng ."
Vân Thư âm thầm lườm một cái.
Hà T.ử Thần cô : "Cô cũng đừng phục, những lời cô nhất nên lọt tai một chút, họ cũng kẻ ngốc, hai còn dính dáng gì nữa, bây giờ nhất cũng nên giữ cách một chút."
Vân Thư c.ắ.n môi khẽ : "Giữ cách thế nào? Lẽ nào họ hỏi , giả câm? Như mới càng giả tạo hơn chứ?"
Hà T.ử Thần khựng , "Ý là ?"
Vân Thư : "Lẽ nào ? cũng gì ? Cần nửa đêm nửa hôm chạy tới dạy dỗ ? là cấp của , chứ nô lệ của ."
Hà T.ử Thần dậy,
Vân Thư sợ hãi lùi hai bước, còn ôm lấy chính .
Hà T.ử Thần cô: "Cô sợ cái gì?"
Vân Thư gì.
"Sợ đ.á.n.h cô? Trong lòng cô, là hình tượng như ?"
Vân Thư thấp giọng : "Không ."
Hà T.ử Thần thở dài, "Thôi bỏ , cũng chỉ còn hai ngày nữa thôi, cô tùy ý , chắc họ cũng ."
Nói xong liền ngoài.
Vân Thư Hà T.ử Thần phiền như , tâm trạng cũng trở nên tồi tệ.
Cô giường đất, trần nhà, miệng lẩm bẩm: "Không chỉ bỏ chút tiền thôi ? Còn nữa, bỏ luôn, xem thế nào?"
"Hừ, nhà tư bản xa, bỏ chút tiền cái gì cũng lời , bán cho ."
"Hèn chi ba mươi tuổi vẫn ế, cái ngữ như , cả đời đáng kiếp ế vợ."
Đột nhiên cửa sổ gõ một cái, dọa Vân Thư vội vàng bịt miệng .
Bên ngoài truyền đến tiếng của Hà T.ử Thần: "Ngủ ."
Vân Thư trừng mắt bên ngoài, "Người là ma ? Đứng bên ngoài lén chuyện mà một tiếng động."
Vân Thư trách lầm Hà T.ử Thần . Anh chỉ là từ phòng Vân Thư , cảm thấy chút phiền não, liền bên ngoài hóng gió một lát, đó liền thấy trong phòng lải nhải mắng .
Xem bình thường lầm cô nhóc , cái miệng cũng lợi hại thật.
Hà T.ử Thần cũng đang phiền não cái gì, vốn dĩ là qua cảnh cáo Vân Thư, nhưng cô, thể cứng rắn nổi.
Thôi bỏ , cũng chỉ là một cô nhóc, qua hai ngày nữa là về .