Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 435: Ngày Mai Đi Luôn
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:15
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Thư cả đêm ngủ ngon, lúc ăn sáng hôm , vẫn ngừng ngáp.
Cao Thúy Vân thấy liền hỏi: "Có ngủ quen giường đất ở nhà ? Các cháu ở Kinh Thị đều ngủ giường nệm êm, thể quen giường đất cứng."
Vân Thư lắc đầu, "Không ạ, tối qua cháu ngủ muộn, giường đất , gì quen ạ."
Nói xong còn liếc ông chủ một cái, nếu tối qua những lời đó, còn dọa cô, cô thể gặp ác mộng , nửa đêm giật tỉnh giấc ngủ nữa.
Hà T.ử Thần mắt cũng thèm nhấc lên, chỉ yên lặng ăn cơm gì.
Cao Thúy Vân : "Không ngủ ngon, ăn cơm xong về ngủ thêm lát nữa, dù cũng việc gì."
Vân Thư , "Không cần ạ, xuống cũng ngủ nữa."
Vân Thư là sự thật, cô ngủ tỉnh, một khi tỉnh giấc thì khó ngủ , đây là thói quen hình thành từ nhiều năm nay.
Trời lạnh, chỉ thể ở trong nhà, Vương Xuân Lan dẫn hai đứa trẻ sang phòng Vân Thư trò chuyện.
Một ngày cứ thế trôi qua.
Chập tối, Cao Thúy Vân trong sân trời, : "Trời , chắc sắp tuyết rơi ."
Hà T.ử Thần một cái, "Con thấy cũng giống, , là ngày mai chúng con nhé, vốn định ở thêm hai ngày, nhưng nếu tuyết rơi quá lớn, e là khó ."
"Mẹ, bên khách sạn con thể rời quá lâu, đối tượng cũng gặp , đợi lúc nào rảnh rỗi, con về thăm ."
Cao Thúy Vân khựng một chút, cũng đồng ý.
Bà cũng công việc của Tiểu Thần bận rộn, bây giờ quản lý nhiều như , chắc chắn vất vả hơn khác, bà thể cản trở nó .
"Về , về tìm thời gian đến nhà Vân Thư thăm hỏi một chuyến, mua nhiều đồ một chút, những lúc thế keo kiệt, nếu cha con bé ý kiến gì, thì sớm định chuyện của hai đứa . Mẹ , Vân Thư đứa trẻ tồi, là vun vén gia đình, con đối xử với con bé một chút."
Hà T.ử Thần , yết hầu chuyển động, cuối cùng vẫn gì, chỉ ừ một tiếng.
Lúc ăn tối, Cao Thúy Vân chuyện ngày mai bọn Tiểu Thần về bàn ăn.
Vân Thư chút bất ngờ ông chủ nhà , đổi ?
Tiểu Dương vui : "Sao mới về hai ngày ?"
Tiểu Thần giải thích với : "Mẹ chắc sắp tuyết rơi , khi tuyết rơi chúng sẽ khó ."
Tiểu Dương : "Vậy thì ở thêm vài ngày nữa , đợi tuyết tan bớt thì ? Lần về Tiểu Mãn mới mấy tháng, khó khăn lắm mới về , hai ngày , em tin công việc của bận đến thế ? Bận đến mức nhà cũng về, là bây giờ an cư ở Kinh Thị , nên về nữa."
Tiểu Thần thở dài : "Không , thực sự bận công việc, khách sạn chú ba gần như quản, thiếu kinh nghiệm, thì để tâm hơn khác mới . Anh hứa đợi khi nào thời gian chắc chắn sẽ về, cũng ở nhà thêm vài ngày, nhưng mắt thì ."
Vân Thư c.ắ.n đũa nhất thời chút .
Vốn dĩ ở thêm hai ngày, nhưng gặp thời tiết , ngày mai về , Vân Thư vốn thở phào nhẹ nhõm, nhưng dáng vẻ lưu luyến của nhà họ Hà, bàn ăn tràn ngập bầu khí vui, cô chút thấp thỏm.
Tiểu Dương gì nữa, chỉ đặt đũa xuống hờn dỗi.
Vương Xuân Lan nắm lấy cánh tay .
Cao Thúy Vân lên tiếng: "Được , con thời gian sẽ về, tuyết ở chỗ chúng mà rơi lớn, thì mười bữa nửa tháng cũng tan , con thể ở nhà lâu như , công việc của nó quan trọng."
Tiểu Minh cũng níu kéo: "Biết ngày mai tuyết rơi thì ."
Vân Thư nhịn : "Nếu ngày mai tuyết rơi, chúng ở thêm hai ngày." Nói xong sắc mặt ông chủ, thấy phản đối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-435-ngay-mai-di-luon.html.]
Tiểu Dương : ", nếu ngày mai tuyết rơi, hai ở thêm hai ngày."
Hà T.ử Thần đành gật đầu.
Buổi tối khi ngủ, Cao Thúy Vân đến phòng Vân Thư.
Vân Thư đang đầu giường đất, thấy ông chủ bước , lập tức thẳng . "Bác gái."
"Ừ."
Cao Thúy Vân xuống mép giường đất, nắm lấy tay Vân Thư, vỗ vỗ.
"Vân Thư , hai đứa , chúng gặp mặt cũng dễ dàng, nhưng mà, trong thôn điện thoại, hai đứa thể gọi điện thoại về."
Nói lấy từ trong túi một phong bao lì xì đưa cho Vân Thư.
Vân Thư thấy vội vàng từ chối, "Bác gái, cháu thể nhận ạ."
Cao Thúy Vân với cô: "Vốn dĩ lúc mới gặp cháu là nên đưa cho cháu , nhưng đó bác chuyện của cháu và Tiểu Thần, cũng chuẩn gì, cháu nhận lấy , đây là việc nên ."
Vân Thư nơm nớp lo sợ : "Bác gái, cháu thực sự thể nhận ạ, cháu..."
Cao Thúy Vân ấn phong bao lì xì tay cô, : "Trưởng bối cho từ chối, hơn nữa đây là phong tục ở chỗ chúng , chỉ cần cháu và Tiểu Thần sống là . Bác cũng với Tiểu Thần , đợi về Kinh Thị, bảo nó đến nhà thăm cha cháu, nhất là sớm định chuyện của hai đứa , nếu cha cháu điều kiện gì, chúng cũng dễ bề chuẩn ."
Vân Thư: "..."
Cô cúi đầu phong bao lì xì trong tay, những lời của Cao Thúy Vân, tim đập thình thịch, thấy , cô sự việc thể cứu vãn mà.
Cao Thúy Vân thấy cô gì, tưởng cô đang ngại ngùng, cũng gì thêm, chỉ vỗ vỗ tay cô, "Được , cháu cũng nghỉ ngơi sớm ."
Đợi Cao Thúy Vân khỏi, Hà T.ử Thần mới bước .
Vừa cửa thấy Vân Thư ngẩn ngơ cúi đầu đồ trong tay, Hà T.ử Thần đến gần thấy là một phong bao lì xì, cũng đoán gì .
Vân Thư ngẩng đầu thấy là Hà T.ử Thần, hung hăng lườm một cái.
Hà T.ử Thần xuống mép giường đất, "Sao ? Lẽ nào gì ?"
Vân Thư ném phong bao lì xì trong tay lòng Hà T.ử Thần, "Đều tại , xem , còn cho phong bao lì xì đây , rõ ràng là coi như con dâu bà . , giúp lừa thì chớ, còn lừa gạt tình cảm của khác, đều cho bà , sợ bà sẽ đau lòng, đều tại , bắt như ."
Hà T.ử Thần Vân Thư đang cảm xúc, cũng gì. Anh cầm phong bao lì xì lên, mở xem thử, là hai trăm tệ, đúng là xuất huyết nhiều .
Hà T.ử Thần đưa phong bao lì xì cho cô, "Ngày mai chúng , cô về là nữa, tiền cô cầm lấy , coi như bồi thường cho cô."
Vân Thư từ chối: " lấy, đây là bác gái cho con dâu bác , cầm sẽ bất an, hơn nữa ý của , e là giục chúng mắt cha kết hôn."
Hà T.ử Thần an ủi cô: "Sẽ , chỗ cách Kinh Thị xa, bà gặp cô là yên tâm ."
Vân Thư suy nghĩ lạc quan của Hà T.ử Thần, trực giác của phụ nữ mách bảo cô, chuyện e là khó giải quyết.
Hà T.ử Thần thấy cô nhận tiền, liền tự nhét túi.
"Cô nghỉ ngơi , cần nghĩ gì cả, ngày mai là ."
Vân Thư hỏi : "Anh chắc chắn ngày mai nhất định sẽ tuyết rơi chứ?"
Hà T.ử Thần gật đầu, tỉnh Hắc thường tuyết rơi sớm, năm nay trời cũng lạnh sớm, nông ít nhiều đều xem thời tiết, thường là sai biệt lắm.