Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 442: Mượn Rượu Giải Sầu

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:33:22
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là đầu tiên Mạnh Nghiệp đỏ hoe mắt khi xảy chuyện , đó cô đều bình thản chấp nhận sự việc xảy , cũng yên lặng đề nghị chia tay với Vương Hải.

 

Tiết Duyệt đau lòng xuống mặt cô , nhẹ nhàng ôm lấy cô .

 

Mạnh Nghiệp rốt cuộc cũng thành tiếng.

 

Chỉ cần là yêu sâu đậm, thể tâm bình khí hòa mà rời .

 

Tiết Duyệt vẫn hỏi câu với Mạnh Nghiệp: "Mạnh Nghiệp, hối hận ? Nếu đồng ý gả cho Vương Hải, đồng ý sinh cho một đứa con, lẽ kết quả sẽ như thế ?"

 

Mạnh Nghiệp lắc đầu: "Tớ cũng từng thử nghĩ như , tớ hối hận, thực , vẫn là tớ đủ tin tưởng , tin sẽ cả đời chỉ yêu một tớ, tự tin sẽ vết xe đổ của tớ, kết quả hiện tại lẽ đối với tớ cũng là một sự giải thoát, ít nhất bây giờ tớ còn dũng khí rời ."

 

Bên Vương Hải cũng tìm Hà Lãng trút bầu tâm sự.

 

Hà Lãng liếc Vương Hải đang ghế sô pha, một chai Vodka uống thấy đáy.

 

Hai mắt Vương Hải đỏ ngầu, cho đến khi chút rượu cuối cùng xuống bụng, ném cái chai sang một bên.

 

Ngửa ghế sô pha, lẩm bẩm : " con trai thì gì sai? Cô sinh cho , để khác sinh cô chịu, trong lòng chỉ , cô cứ nhất định so đo với những quan trọng đó gì?"

 

Hà Lãng xen , chỉ lắng , mặc kệ phát lao .

 

"Ông đây còn sống bao nhiêu năm nữa? c.h.ế.t tiền của cho ai, c.h.ế.t ít nhất cũng nhặt xác cho chứ, Hà Lãng, xem, phụ nữ đều mẩy như ?"

 

Hà Lãng : "Vậy bây giờ con trai cũng , phụ nữ mẩy, Mạnh Nghiệp thì để cô , phụ nữ nhiều ?"

 

Vương Hải hét lên với Hà Lãng: "Nói bậy, cô thể , cô ? bao nhiêu năm nay đều giữ lấy cô , nếu cô còn nữa, chịu nổi."

 

Hà Lãng nhạo một tiếng: "Anh cũng quá tham lam , con trai, bên ngoài thiếu phụ nữ, còn Mạnh Nghiệp sống c.h.ế.t giữ lấy , quá ích kỷ ? Hơn nữa Mạnh Nghiệp cũng gả cho , lúc nào thì lúc đó."

 

Vương Hải lời Hà Lãng , càng thêm phiền muộn, cầm lấy một chai Vodka mở , dốc mạnh miệng một ngụm.

 

"Sớm như bây giờ, lúc đầu nên sống c.h.ế.t lôi kéo cô lĩnh chứng ."

 

Cũng cần bây giờ lúc nào cũng lo sợ cô rời .

 

Hà Lãng thở dài: " đại ca , bản chất của chuyện là chuyện các kết hôn , mà là chuyện bậy bên ngoài Mạnh Nghiệp ."

 

Hà Lãng dậy, về phía .

 

"Nào, với em xem, phụ nữ bên ngoài đến thế ?"

 

Vương Hải ngẩn lắc đầu: "Không , đều là mấy khách hàng dẫn , phùng trường tác hý mà thôi."

 

chỉ thận tâm?"

 

Vương Hải Hà Lãng gật gật đầu.

 

Hà Lãng thật sự tên chọc .

 

" lấy ví dụ cho nhé, nếu như Mạnh Nghiệp ngủ với đàn ông khác, chịu ?"

 

Vương Hải mạnh mẽ bật dậy: "Kẻ nào nó dám ngủ với phụ nữ của ? g.i.ế.c ."

 

Nói xong hiểu ý của Hà Lãng, ngã xuống, đó ngẩn về phía .

 

Hà Lãng : "Anh ngay cả giả dụ cũng chịu nổi, Mạnh Nghiệp thì , ở bên ngoài chỉ phụ nữ, còn một đứa con, Vương ca, chúng thể như , cái gì cũng ."

 

Vương Hải im lặng hồi lâu, mới hỏi Hà Lãng: "Cậu xem Mạnh Nghiệp thể tha thứ cho ?"

 

Hà Lãng : " , nhưng lúc nên ở đây, nên hỏi Mạnh Nghiệp, nếu thật sự rời xa , thì ôm lấy cô đừng để cô ."

 

Vương Hải Hà Lãng , vội vàng dậy, ngoài.

 

Đi vài bước, men rượu bốc lên, lảo đảo nghiêng ngả, Hà Lãng sợ xảy chuyện, bèn qua đỡ lấy .

 

"Đi thôi, đưa về."

 

Hà Lãng đưa Vương Hải đến cửa nhà, mở cửa là Tiết Duyệt.

 

Tiết Duyệt thấy Hà Lãng đưa Vương Hải về, Vương Hải nồng nặc mùi rượu, cũng liền hiểu .

 

Hà Lãng đỡ Vương Hải trong nhà, Mạnh Nghiệp tới.

 

"Sao uống thành thế ?"

 

Vương Hải nhân cơ hội ôm lấy Mạnh Nghiệp, miệng luôn mồm gọi: "Vợ ơi đừng rời xa ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-442-muon-ruou-giai-sau.html.]

Mạnh Nghiệp bất lực về phía Hà Lãng và Tiết Duyệt.

 

Tiết Duyệt : "Bọn em về đây, việc gì thì gọi điện thoại."

 

Mạnh Nghiệp gật đầu.

 

Sau khi Tiết Duyệt và Hà Lãng , Mạnh Nghiệp đỡ Vương Hải phòng.

 

"Anh một lát , em pha cho chút nước mật ong."

 

Vương Hải ôm c.h.ặ.t eo Mạnh Nghiệp buông, khuôn mặt đầy mùi rượu cọ loạn xạ cổ Mạnh Nghiệp.

 

"Đừng , đừng ."

 

Mạnh Nghiệp vỗ vỗ lưng : "Anh say , ngủ một lát , tỉnh ."

 

Vương Hải buông, thậm chí còn đầu hôn Mạnh Nghiệp, Mạnh Nghiệp tránh .

 

Hai giằng co tại chỗ, Mạnh Nghiệp mặt cảm xúc, nghiêng mặt .

 

Vương Hải mở mắt cô, từ từ buông xuống.

 

Mạnh Nghiệp dậy rời khỏi phòng, đóng cửa cho Vương Hải.

 

Trong phòng, Vương Hải mở to đôi mắt đỏ ngầu trần nhà.

 

Mạnh Nghiệp ghế sô pha bên ngoài những bức ảnh tường.

 

Cứ như cho đến sáng hôm , cửa nhà gõ vang.

 

Mạnh Nghiệp thấy tiếng động, từ phòng ngủ , thấy phòng khách ai, bèn mở cửa.

 

Mở cửa thấy đến, tay Mạnh Nghiệp run lên.

 

Người đến là của đứa bé .

 

" thể chuyện với cô ?"

 

Mạnh Nghiệp : " cảm thấy giữa chúng gì để cả."

 

Người phụ nữ bước về phía Mạnh Nghiệp một bước: " cô và Vương Hải kết hôn, cô còn thể tìm khác, nhưng thì khác, con, con cần cha."

 

Mạnh Nghiệp lùi một bước.

 

Người phụ nữ tiếp tục : "Cô xinh , chắc chắn cũng thiếu đàn ông thích, cô nhường cho con ?"

 

Đồng t.ử Mạnh Nghiệp khẽ run, run rẩy.

 

Lúc cửa phòng ngủ mở , Vương Hải .

 

Anh sa sầm mặt, chằm chằm phụ nữ .

 

Người phụ nữ ngờ giờ Vương Hải còn ở nhà.

 

"Vương đại ca."

 

Vương Hải về phía cô , giọng trầm thấp: "Là ai cho cô dũng khí? Còn dám tìm tới tận cửa."

 

Người phụ nữ chút sợ hãi, hai tay nắm c.h.ặ.t xoa xoa: "Em... Á—"

 

Vương Hải túm lấy tóc cô , ném cô ngoài cửa.

 

" cảnh cáo cô cuối cùng, phép đến nơi nữa, đừng tìm cô gây phiền phức nữa, nếu g.i.ế.c c.h.ế.t cô."

 

Người phụ nữ liên tục gật đầu: "Em Vương đại ca, em dám nữa, em ngay đây."

 

Vương Hải chơi, đây cô ngóng chuyện của Vương Hải từ khác, việc tàn nhẫn, nhưng cũng nhiều tiền.

 

Cho nên cô tìm cơ hội, còn sinh cho con trai, tạo hóa lớn như khác , đây chính là cơ hội để cô bay lên cành cao.

 

Vương Hải gia đình, là chính miệng , nhưng hóa bọn họ kết hôn, thì càng dễ giải quyết .

 

Mạnh Nghiệp cũng là dễ chuyện, vạn ngờ Vương Hải ở nhà hết những lời .

 

Vương Hải giận dữ hét lên: "Cút cho !"

 

Người phụ nữ sợ hãi bỏ chạy trối c.h.ế.t.

 

 

Loading...