Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 444: Sớm Làm Gì Rồi?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:41:31
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Hải ngủ một giấc đến trưa, nhắm mắt đưa tay sờ soạng giường, sờ .
Anh mở mắt , trong phòng ai.
"Vợ ơi—"
Giọng Vương Hải khàn đặc, tối qua gần như ngủ.
"Vợ."
Anh gọi một tiếng, thấy ai trả lời, dậy.
Nhặt một chiếc áo choàng tắm khoác lên, nhà vệ sinh, phát hiện bên trong ai.
Anh gọi điện thoại xuống quầy lễ tân, vì quan hệ giữa Vương Hải và Hà Lãng, lễ tân quen .
"Có thấy vợ ngoài ?"
Lễ tân : "Có thấy, hơn bảy giờ sáng ."
"Sớm thế ?"
"Vâng."
Vương Hải cúp điện thoại, ngẩn một lát, vội vàng mặc quần áo, từ khách sạn liền vội vã về nhà.
Về nhà xem, Mạnh Nghiệp ở nhà.
Lại đột nhiên cảm thấy chỗ nào đúng, Vương Hải kỹ, phát hiện trong nhà thiếu nhiều đồ đạc.
Vương Hải chạy phòng ngủ xem, đồ đạc của Mạnh Nghiệp quả nhiên thấy nữa.
Vương Hải giận dữ hét lên: "Mạnh Nghiệp! Em dám !"
Anh bắt đầu suy nghĩ Mạnh Nghiệp thể ?
Mạnh Nghiệp ở khu nhà, Vương Hải đến căn nhà bên của Mạnh Nghiệp, gõ cửa nửa ngày, cũng ai mở.
Nhà cô ?
Cứ như , Vương Hải chạy suốt cả một ngày, đều tìm thấy Mạnh Nghiệp.
Hết cách, mặt mày xám xịt đến tìm Tiết Duyệt.
Bởi vì thực sự nghĩ Mạnh Nghiệp sẽ .
Tiết Duyệt là bạn của cô , chừng chút gì đó.
Lúc mới từ miệng Tiết Duyệt Mạnh Nghiệp sáng hôm qua đến đơn vị xin nghỉ việc.
Vương Hải lẩm bẩm: "Nghỉ việc?"
Tiết Duyệt gật đầu: "Anh ?"
Vương Hải lắc đầu.
Anh , Mạnh Nghiệp về cũng .
Sáng hôm qua Mạnh Nghiệp ngoài, là đến đơn vị một chuyến, hóa là xin nghỉ việc.
Hà Lãng hỏi : "Những nơi Mạnh Nghiệp thể đến ở Kinh Thị đều tìm ?"
Vương Hải gật đầu: "Đều tìm , cô còn chỗ nào mà nữa."
Đương nhiên Tiết Duyệt cũng .
Mấy ngày tiếp theo, Vương Hải khắp nơi tìm , thậm chí trong lúc nóng vội còn báo cảnh sát, nhưng một trưởng thành, tự bỏ , cảnh sát cũng cách nào, tìm thấy , còn kinh động đến cha của Mạnh Nghiệp.
Ông trực tiếp hỏi Vương Hải, mà tìm trực tiếp điều tra chuyện của bọn họ.
Hà Lãng gặp Vương Hải, là đến bệnh viện thăm , đ.á.n.h gãy một chân.
"Ai ? Báo cảnh sát ?"
Vương Hải đương nhiên là ai: "Không cần báo cảnh sát, Mạnh Nghiệp liên lạc với vợ ?"
Hà Lãng lắc đầu: "Mạnh Nghiệp nếu trốn, sẽ tìm thấy , cảm thấy khả năng cô rời khỏi Kinh Thị ."
Vương Hải bây giờ cũng nghi ngờ Mạnh Nghiệp còn ở Kinh Thị nữa.
Nếu thật sự như , thì thật sự tìm thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-444-som-lam-gi-roi.html.]
Vương Hải hoảng loạn vô cùng, ôm lấy vị trí trái tim.
Tay cũng bắt đầu run rẩy.
Hà Lãng thấy như , vội vàng gọi bác sĩ.
Mạnh Nghiệp cứ thế mất, liên lạc với ai, cũng với bất kỳ ai một tiếng.
Từ đó về , Vương Hải như biến thành một khác, cả ngày râu ria xồm xoàm, uống rượu thì là đ.á.n.h , còn cảnh sát bắt tù nửa tháng.
Người phụ nữ ngược tìm Vương Hải mấy , đều là đến đòi tiền, Vương Hải trực tiếp cho mang đứa bé , ném phụ nữ ngoài.
Đứa bé đưa đến chỗ cha .
Vương Hải chắc chắn là tàn nhẫn, chỉ tàn nhẫn với khác, mà còn tàn nhẫn với chính , đó đ.á.n.h gãy chân cũng chữa trị t.ử tế, bây giờ đường đều khập khiễng.
Thỉnh thoảng còn đến tìm Hà Lãng uống rượu, đương nhiên chỉ là Hà Lãng uống.
Hà Lãng khuyên : "Thôi , ngày tháng vẫn sống ? Chân của sớm tìm bác sĩ xem , đừng để tàn tật suốt đời."
Vương Hải dựa ghế sô pha say khướt : "Ngày tháng thì đang sống, nhưng sống với ai, sống thế nào thể giống , bây giờ quan tâm nữa , cứ như , chỉ lúc chân đau, mới cảm thấy còn đang sống."
Hà Lãng quát lớn: "Mẹ nó sớm cái gì , bây giờ những lời , theo thấy, bây giờ mới càng nên sống cho , chừng Mạnh Nghiệp lúc nào đó sẽ , nhà cô ở đây, cô nếu thấy cái dạng gấu của , càng coi thường ."
Vương Hải nhắm mắt ngửa dựa ghế sô pha, khóe mắt vệt nước chảy qua.
Con , thể cứ mất mới trân trọng.
Hạnh phúc mắt luôn khiến dễ dàng bỏ qua, nhưng cũng dễ dàng tổn thương nhất, lòng chịu nổi sự giày vò, vết thương để , thỉnh thoảng sẽ đau nhức chảy m.á.u.
Hà Lãng về với Tiết Duyệt tình hình gần đây của Vương Hải, Tiết Duyệt chỉ lạnh.
Hà Lãng đột nhiên ghé sát Tiết Duyệt, chằm chằm cô thấp giọng hỏi: "Vợ , chuyện Mạnh Nghiệp với em ?"
Ánh mắt Tiết Duyệt lóe lên: "Không ."
Hà Lãng càng ghé sát cô hơn, thở phả mặt cô.
"Anh tin, thực hôm Vương ca tìm em, lời em sơ hở."
Tiết Duyệt mím môi : "Em gì ?"
Hà Lãng nhướng mày : "Em Mạnh Nghiệp đến đơn vị xin nghỉ việc, Mạnh Nghiệp và em cùng một bộ phận, cô nghỉ việc cũng chắc chắn sẽ qua tay em, chứng tỏ hoặc là em gặp cô ở đơn vị, hoặc là cô tìm em, đúng ?"
Tiết Duyệt hỏi : "Vương Hải ?"
Hà Lãng lắc đầu: "Anh căn bản nghĩ đến đó, là tự đoán."
Tiết Duyệt lườm một cái.
Hà Lãng nhéo nhéo má Tiết Duyệt: "Anh đoán đúng ?"
Tiết Duyệt bất lực gật đầu: "Là cô đến tìm em từ biệt."
"Vậy em cô ?"
Tiết Duyệt lắc đầu: "Cái em thật sự , em cũng hỏi cô , em chỉ từ trong lời của cô đoán cô rời khỏi Kinh Thị."
"Sao em ?"
Tiết Duyệt hừ nhẹ: "Tại em , là phụ nữ bên ngoài như , con trai tâm tâm niệm niệm cũng , Mạnh Nghiệp cũng cũng chẳng chứ gì?"
Nói còn chỉ Hà Lãng : "Em thật sự khó hiểu, rốt cuộc tim đàn ông các lớn đến mức nào, phụ nữ trong nhà quan trọng, cứt bên ngoài ăn bao giờ cũng nếm thử xem mặn nhạt thế nào."
Khóe miệng Hà Lãng giật giật, ôm lấy vai Tiết Duyệt: "Anh vợ em thể đừng ghê tởm như ?"
Tiết Duyệt lạnh lùng : "Em còn nhẹ đấy, như Vương Hải chính là đáng đời, , bắt đầu giả vờ thâm tình, sớm gì , cái thứ gì ."
"Em mà là Mạnh Nghiệp, em sẽ , em cứ ở Kinh Thị ngay mí mắt tìm một đàn ông khác, , ngày nào cũng đổi đàn ông, cũng chỉ tìm, như ai rời xa ai thì sống nổi , cóc ba chân khó tìm, chứ đàn ông ba chân thì đầy rẫy."
Hà Lãng những lời lẽ hùng hồn của Tiết Duyệt cho kinh ngạc đến nganga hốc mồm.
Tiết Duyệt trong lúc chuyện còn liếc một cái: "Còn nữa, bớt qua với cho em, thói hư tật e là sẽ lây, mà dám học theo Vương Hải bậy bên ngoài, em đ.á.n.h gãy cái chân thứ ba của ."
Hà Lãng chớp chớp mắt, vội vàng tỏ thái độ: "Anh dám, nhà sư t.ử hà đông, tiểu dám càn."
Tiết Duyệt đột nhiên bật .
"Ha ha ha."