Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 462: Hà Tử Lạc Và Tần Hạo Trạch
Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:41:49
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Hạo Trạch đầu về phía , "Đương nhiên là giả , nỡ chứ, nhưng cũng chuẩn tâm lý sẵn sàng, nếu em thật sự cần , sẽ sống c.h.ế.t bám lấy em, để em thế nào cũng dứt ."
Hà T.ử Lạc sững sờ, đó khóe miệng nhịn cong lên.
Đầu tựa vai Tần Hạo Trạch, cảm thấy an tâm.
Tần Hạo Trạch về quân đội .
Giữa bọn họ, hiện tại chỉ điều là lắm, mặc dù quen từ nhỏ, nhưng bây giờ đang là lúc tình cảm nồng nhiệt nhất, xa , còn thể là một thời gian dài.
Tuy nhiên, rời , Tần Hạo Trạch sẽ thỉnh thoảng gọi điện thoại về cho cô, cuối cùng cũng một tia ký thác.
Bọn họ gọi điện thoại thường xuyên đến mức ngay cả Tiết Duyệt cũng phát hiện .
Tiết Duyệt với Hà Lãng: "Con gái dạo , hình như buổi tối thường xuyên điện thoại, là bạn trai chứ?"
Hà Lãng lắc đầu, "Không , Nhuyễn Nhuyễn nhà còn nhỏ."
Tiết Duyệt : "Nhỏ cái gì, hai mươi tư , mười tám tuổi em gả cho ."
"Thế mà giống ?"
Tiết Duyệt tới, bất mãn Hà Lãng : "Không giống chỗ nào, chẳng lẽ em bằng con gái ?"
Hà Lãng giải thích: "Không , lúc đó em là bất đắc dĩ mới gả cho , nhưng con gái chúng thì cần, con bé bây giờ điều kiện các mặt đều , đương nhiên chọn lựa cẩn thận, từ từ mà xem."
Tiết Duyệt khẽ hừ : "Đây chỉ là ý của thôi, con gái thật sự thích ai, chẳng lẽ còn thật sự cản trở chắc."
Cổ Hà Lãng nghẹn , "Anh đều là vì cho con gái, con bé đương nhiên , hơn nữa con gái hiểu, mắt của con bé cao lắm, sẽ dễ dàng thích khác ."
Ai ngờ vả mặt đến nhanh như .
Hà Lãng tận mắt thấy tên khốn Tần Hạo Trạch đè cô con gái mà vất vả cưng chiều lớn lên lên tường mà hôn, tức đến mức huyết áp Hà Lãng suýt nữa tăng vọt.
Ông bình tĩnh một chút, đè nén cơn giận trong lòng xuống, mới lớn tiếng : "Buông cho ."
Hà T.ử Lạc và Tần Hạo Trạch thấy tiếng động, cả hai đồng thời cứng đờ, đầu cửa.
Quả nhiên là cha cô.
Hà T.ử Lạc đẩy mạnh Tần Hạo Trạch , nuốt nước bọt, ngượng ngùng gọi Hà Lãng một tiếng: "Cha."
Hà Lãng trầm mặt bọn họ, "Vào đây cho ."
Nói xong xoay trong sân.
Trong lòng Hà T.ử Lạc hoảng hốt, nhịn véo Tần Hạo Trạch một cái.
"Đều tại , cũng nhịn một chút, để cha em thấy , ây da, bây giờ?"
Tần Hạo Trạch lau khóe miệng, một tiếng.
"Anh gần hai tháng gặp em , mà nhịn , nếu chú Hà thấy , chúng cứ thành thật khai báo , dù chú sớm muộn gì cũng , đúng lúc cũng tiện bề cầu hôn."
Hà T.ử Lạc lắp bắp : "Cầu—— cầu hôn?"
Tần Hạo Trạch gật đầu, "Lạc Lạc, cưới em về nhà, danh chính ngôn thuận trở thành đàn ông của em."
Hà T.ử Lạc chỉ cảm thấy chút đột ngột, ngược cũng cảm thấy khó chấp nhận.
Cô nhịn lo lắng : "Nếu cha em đồng ý thì bây giờ?"
Tần Hạo Trạch sờ sờ mặt cô, "Sẽ , hơn nữa còn em ở đó mà, cảm thấy ấn tượng của trong mắt cha em hẳn là cũng , cha em chắc đến mức chướng mắt ."
Hà T.ử Lạc thở dài, "Vậy thì chắc , cha em cảm thấy ai cũng xứng với em."
Lời là thật, Hà Lãng thật sự cảm thấy con gái chính là nhất thiên hạ, ai cũng xứng.
Hai đợi một lúc mới , cửa, liền thấy cha cô ghế, vẻ mặt nghiêm túc bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-462-ha-tu-lac-va-tan-hao-trach.html.]
Mẹ cô ngược trong mắt mang theo ý , với bọn họ: "Hai đứa cũng thật là, bên ngoài lạnh như , cho dù gì về phòng cũng mà."
Hà Lãng ho một tiếng, Tiết Duyệt lập tức trở nên nghiêm túc.
Khóe miệng Hà T.ử Lạc giật giật.
Cô tới kéo kéo tay áo Hà Lãng, "Cha——"
Hà Lãng giương mắt cô một cái, tầm mắt đối diện với Tần Hạo Trạch.
"Nói , bắt đầu từ khi nào? Ai theo đuổi ai?"
Tần Hạo Trạch tiến lên một bước : "Là cháu theo đuổi Lạc Lạc, cháu thích Lạc Lạc nhiều năm , hai tháng mới xác định quan hệ."
"Đã hai tháng , công tác bảo mật của hai đứa thật đấy." Tiết Duyệt .
Hà Lãng liếc bà một cái.
Sau đó với Tần Hạo Trạch: "Nhuyễn Nhuyễn nhà chú còn nhỏ, rõ, đợi con bé lớn thêm chút nữa tính."
Hà T.ử Lạc nũng : "Cha, con còn nhỏ nữa."
Hà Lãng nỡ mắng con gái, đành trừng mắt Tần Hạo Trạch: "Cậu thật sự giỏi lắm, ngay mí mắt chúng mà dám lừa con gái , cảm thấy thích hợp ?"
Tần Hạo Trạch cứng rắn đáp: "Cháu cảm thấy thích hợp, thưa chú, cháu thích Lạc Lạc, từ nhỏ thích đến lớn, cháu nghĩ chú chắc chắn hy vọng Lạc Lạc thể hạnh phúc, mà cháu sự tự tin và quyết tâm ."
Hà Lãng hừ lạnh một tiếng, "Từ nhỏ thích đến lớn, cảm thấy hai đứa còn là tình yêu ? Chẳng lẽ là tình bạn tình ?"
Tần Hạo Trạch thầm lẩm bẩm trong lòng một câu: Lúc nào cũng nhịn động tay động chân mật với một , đây là loại tình bạn và tình kiểu gì chứ.
lời dám mặt Hà Lãng.
"Chú Hà, cháu thể phân biệt rõ tình cảm của cháu đối với Lạc Lạc, cháu yêu Lạc Lạc, cô thì , xin chú hãy tin cháu."
"Không con bé thì ? Cậu cảm thấy tình yêu của thể duy trì bao lâu, mà dám lời ngông cuồng như ."
Tiết Duyệt cuối cùng nhịn xen : "Được , gì , bọn trẻ đến tuổi , yêu đương cũng là bình thường, đừng chia uyên rẽ thúy vội."
Hà Lãng dám trái lời vợ , chỉ thể trừng mắt .
Tiết Duyệt về phía Hà T.ử Lạc.
"Bảo bối, cho . Thật sự thích Hạo Trạch ?"
Hà T.ử Lạc đỏ mặt gật gật đầu.
Tiết Duyệt gật đầu, "Đã thích thì hai đứa cứ tìm hiểu cho , ủng hộ hai đứa."
Hà Lãng nhíu mày.
Tiết Duyệt lập tức đuổi hai đứa trẻ .
Nhìn Hà Lãng đang hờn dỗi, bà đến bên cạnh ông, bóp bóp vai cho Hà Lãng.
"Đừng tức giận, con cái lớn , kiểu gì cũng ngày , may mà Hạo Trạch rõ gốc gác, đối với con gái chúng thì gì để chê, chúng đều là từng trải, lúc tình cảm đang , bất kỳ ai ngăn cản cũng cản , ngược còn mang ơn."
"Hà Lãng, chuẩn tâm lý cho , con gái sớm muộn gì cũng gả chồng."
Lời chính là đ.â.m d.a.o tim Hà Lãng.
"Con gái lấy chồng cũng thể nuôi nổi con bé."
Tiết Duyệt bực tức : "Vậy hỏi con ? Con bé bằng lòng để cứ nuôi mãi như ? Em nỡ xa con gái, nhưng cũng thừa nhận, bọn trẻ lớn , suy nghĩ của riêng , hơn nữa, so với những khác, em thấy Hạo Trạch ."
Hà Lãng hừ hừ : "Em cũng thằng nhóc đó lừa , hối hận quá mất, sớm nó lừa con gái , lúc cho nó bước cửa nhà ."
Tiết Duyệt chọc .
Bà vuốt vuốt tóc Hà Lãng, "Bây giờ cái cũng muộn , con gái cũng thích , chuyện hai tình cùng duyệt, đừng xen nữa, học em , buông tay , để bọn trẻ tự chủ, chúng chỉ cần giữ cửa ải lớn cho chúng là ."