Thập Niên 70: Bán Cho Tháo Hán Nghiện Chiều Vợ Được Sủng Lên Trời - Chương 480: Con Đường Tình Duyên Trắc Trở Của Hà Tử Khiên
Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:42:07
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Hà T.ử Khiên tìm đến theo địa chỉ, trời về hoàng hôn, thấy một qua đường, bèn bước tới hỏi: “Chào , nhà Lữ Bích Quân đường nào ?”
“Hả?”
Hà T.ử Khiên lặp một nữa.
Người một tràng, Hà T.ử Khiên hiểu một câu nào, nhưng thấy chỉ về phía .
“Cảm ơn.”
Hà T.ử Khiên xách hành lý, khó khăn về phía .
Đi một lúc, thấy mấy căn nhà đất, dải lụa trắng treo cửa dễ thấy, Hà T.ử Khiên ngẩn , bước tới.
Ngay khi đến cửa định hỏi thăm, Lữ Bích Quân từ trong nhà bước .
Cả hai đều thấy , nhất thời ai gì.
Lữ Bích Quân đột nhiên thấy Hà T.ử Khiên ở cửa nhà , chút nghi ngờ liệu ảo giác .
Cô véo lòng bàn tay , liền thấy Hà T.ử Khiên bước .
“Anh… đến đây?”
“Em chứ?”
Hai đồng thời lên tiếng, khóe miệng Lữ Bích Quân giật giật, nhưng đôi mắt đỏ hoe vẫn cho thấy cô chút nào.
Hà T.ử Khiên cô : “ yên tâm, nên đến xem .”
Lữ Bích Quân gật đầu, “Đường Đường ?”
“Cha đang trông.”
Đồng t.ử Lữ Bích Quân co , “Họ ? Vậy Đường Đường…”
Hà T.ử Khiên bất đắc dĩ cô : “Không ai giành con với em , yên tâm , cha cởi mở, em gặp sẽ .”
Lữ Bích Quân nhếch mép, gì đó, nhưng cuối cùng vẫn .
Người nhà Lữ Bích Quân thấy tiếng, bước , đàn ông đột nhiên xuất hiện, mặc vest bảnh bao, đều chút kinh ngạc.
Mẹ Lữ hỏi: “Quân Quân, đây là?”
“Đây là… bạn con, Hà T.ử Khiên.”
Mẹ Lữ Hà T.ử Khiên : “Nếu là bạn của Quân Quân, mau nhà .”
Nói bà sang chị dâu của Lữ Bích Quân: “A Cầm, đun ít nước nóng cho khách.”
Chị dâu của Lữ Bích Quân cứ chằm chằm Hà T.ử Khiên, chồng mới bếp.
“Cảm ơn bác gái.”
Hà T.ử Khiên theo nhà, trong nhà trống trơn, gần như đồ đạc gì.
Mẹ Lữ bảo Hà T.ử Khiên xuống ghế.
“Cậu từ đến ?”
Hà T.ử Khiên đáp: “Bác gái, cháu từ Kinh Thị đến.”
Mẹ Lữ từ Kinh Thị đến, thấy Hà T.ử Khiên tướng mạo tuấn tú, con gái, thấy cô chút tự nhiên, nghĩ rằng quan hệ hai chắc bình thường.
Bà bèn với Hà T.ử Khiên: “Cảm ơn quản đường xa đến thăm Quân Quân, chỉ là cha nó mất, nhà cửa tiếp đãi chu đáo.”
“Xin chia buồn cùng bác! Bác gái, cháu đến xem gì cần giúp ạ.”
Trà bưng lên, tách, chỉ là bát to.
Lữ Bích Quân chiếc bát to sứt mẻ, đột nhiên cảm thấy chút hổ mặt Hà T.ử Khiên.
Hà T.ử Khiên hề chê bai, cầm bát lên uống hai ngụm, đặt xuống.
Lữ Bích Quân siết c.h.ặ.t t.a.y.
Mẹ Lữ : “Chỗ chúng khá nghèo, gì khác, là đất vàng, thiếu nước, để chê .”
Hà T.ử Khiên xua tay, “Không gì đáng chê ạ, quê cháu cũng ở nông thôn, cái gì cũng từng thấy , nhưng chỗ chúng cháu thiếu nước, Tây Bắc xa xôi, địa hình là .”
Trên đường đến đây Hà T.ử Khiên phát hiện , cây xanh ít, bốn bề là đồng bằng, còn cả đất cát, là thiếu nước.
Lữ Bích Quân với Hà T.ử Khiên: “Đường đến đây dễ , mệt , đưa nghỉ .”
Mẹ Lữ cũng thuận thế : “ đúng, mau nghỉ .”
Hà T.ử Khiên dậy, “Bác gái, cháu đây, bác việc gì cứ gọi cháu.”
Mẹ Lữ gật đầu, “Ừ, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ban-cho-thao-han-nghien-chieu-vo-duoc-sung-len-troi/chuong-480-con-duong-tinh-duyen-trac-tro-cua-ha-tu-khien.html.]
Hà T.ử Khiên theo Lữ Bích Quân đến phòng của cô, lớn bằng căn phòng , nhưng sạch sẽ.
“Nhà cửa đơn sơ, cứ tự nhiên, mệt thì lên giường một lát, đây là phòng của , nhà phòng cho khách.”
Hà T.ử Khiên gật đầu.
Anh thuận miệng hỏi: “Nhà em chỉ mấy thôi ?”
Lữ Bích Quân : “Anh trai và cháu trai lúc ở nhà, là chị dâu . mà, địa chỉ nhà , nhớ là từng với mà?”
Hà T.ử Khiên hất cằm, kiêu ngạo : “ là ai chứ, địa chỉ nhà em thì gì khó.”
Lữ Bích Quân bộ dạng tự mãn của , chút buồn .
“Điều kiện nhà cũng thấy , nếu ở thì về .”
Hà T.ử Khiên kinh ngạc cô, “Tại ở ? đến , thế nào cũng cùng em về chứ, hơn nữa quê điều kiện cũng , gì mà thấy.”
Lữ Bích Quân lắc đầu, “Tốt nhất là đừng khoác.”
Hà T.ử Khiên rõ ràng ngờ sẽ gặp tình huống như .
Không lâu , cả của Lữ Bích Quân là Lữ Kiến Quân dẫn cháu trai về.
Lữ Bích Quân tiếng liền , Hà T.ử Khiên cũng theo.
“Đại Minh đồng ý cho chúng mượn .”
Lữ Kiến Quân về những thứ cần dùng cho việc chôn cất.
Chị dâu của Lữ Bích Quân hỏi: “Không trả tiền ?”
Lữ Kiến Quân lắc đầu, “Không , Đại Minh quan hệ với khá , chắc cũng nỡ đòi.”
Mẹ Lữ : “Lúc trả cho thì mang theo ít đồ.”
“Biết .”
Lữ Kiến Quân vô tình thấy ở cửa phòng em gái.
“Đây là?”
Không đợi Lữ Bích Quân giới thiệu, Hà T.ử Khiên bước lên một bước, “ là bạn của Bích Quân, Hà T.ử Khiên.”
Tính cách của Lữ Kiến Quân khá thẳng thắn, “Bạn trai?”
Lữ Bích Quân lập tức ngây .
Hà T.ử Khiên Lữ Bích Quân một cái, gật đầu.
Cả nhà họ Lữ đều kinh ngạc, Lữ cũng chút ngạc nhiên Lữ Bích Quân.
Lữ Bích Quân đầu Hà T.ử Khiên với vẻ thể tin nổi, ngờ như .
Hà T.ử Khiên nháy mắt với Lữ Bích Quân.
Trên mặt Lữ lộ một tia vui mừng, trái tim nặng trĩu mấy ngày nay cuối cùng cũng chút an ủi.
Lữ Kiến Quân với Hà T.ử Khiên: “Nếu là yêu của em gái , khách sáo nữa, cứ gọi là cả là .”
Hà T.ử Khiên gọi một tiếng cả, trái tim Lữ Bích Quân như ai đó bóp một cái, rõ cảm giác của .
Lữ Bích Quân quá hiểu nhà , đều là thẳng tính, sợ họ hỏi vấn đề gì, liền vội vàng : “Anh cả, đường dài mệt , để nghỉ ngơi .”
Lữ Kiến Quân gật đầu, “Được, mau nghỉ , mua con gà, tối về hầm ăn.”
Hà T.ử Khiên còn : “Cảm ơn cả.”
Lữ Bích Quân kéo phòng.
Đóng cửa , cô liền với : “Sao thể bậy với họ như , đợi lúc về , họ mà giục chúng kết hôn thì ?”
Lữ Bích Quân đây đưa Vu Dương về cũng như .
Hà T.ử Khiên thản nhiên : “Vậy thì chúng kết hôn.”
Lữ Bích Quân cảm thấy vui mừng, ngược chút tức giận : “Hà T.ử Khiên, thể tùy tiện những lời như ?”
Hà T.ử Khiên cô, “ tùy tiện, con gái trở thành con riêng.”
Lữ Bích Quân liền ngây tại chỗ, cô cụp mắt im lặng hồi lâu.
“Anh là vì Đường Đường?”
Hà T.ử Khiên đảo mắt, “Cũng .”
Lữ Bích Quân thật sự chút hiểu nổi .