Thập Niên 70: Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Đôi Nằm Thắng - Chương 23: Giành lại con

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:46:46
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Lê nhanh tay đoạt lấy tiền, rút cây b.út mang theo bên : "Lại đây ký tên điểm chỉ! Số tiền là công sức việc cho nhà họ Ngô các suốt ba năm qua, là các nợ ! Ký xong đảm bảo tuyệt đối sẽ để lộ chuyện của Ngô Quốc Hoa ngoài!

Thích mua quan tài đúng ? Bà cứ mua một cái đó mà c.h.ử.i cho sướng mồm, quan tâm! từ nay về , nếu nhà họ Ngô các còn dám ý đồ gì với mà để bắt , sẽ đ.á.n.h cho đầu bà thụt trong bụng luôn đấy!"

Để đảm bảo an , nhà họ Ngô đành ký thỏa thuận với Ngu Lê.

Nội dung là nhà họ Ngô chi trả tiền công việc trong ba năm, còn Ngu Lê tuyệt đối tiết lộ chuyện Ngô Quốc Hoa quan hệ bất chính ở đơn vị, cũng truy cứu việc Ngô Đồng thư phá hoại hôn nhân quân đội!

Cầm tiền trong tay, Ngu Lê vui vẻ rời .

Ba trăm sáu mươi đồng!

Số tiền lớn quả thực là một điều bất ngờ ngoài mong đợi, thể mua bao nhiêu là thứ.

cô hiểu rõ, nhà họ Ngô sẽ dễ dàng bỏ qua như . Lúc nãy do cảm xúc nhất thời, giữ chân cô nên Ngô mới đồng ý đưa tiền. một khi bình tĩnh , Ngô và Ngô Đồng chắc chắn sẽ phát điên vì tiếc của, thậm chí thể vì tiền mà nảy sinh ý định g.i.ế.c đoạt của.

Vậy nên cô tay khi hai đó kịp hành động!

Nghĩ đến đứa con trai gầy gò của Ngô Đồng, Ngu Lê cảm thấy tiếc cho nó. Thằng bé Mao Đản đó thực khá ngoan, ít nhất là ngoan hơn thằng Bản Đặng, chẳng giống nhà họ Ngô chút nào! Cứ để nó sống bên cạnh Ngô Đồng thì thật đáng tiếc.

Cô suy nghĩ một lát, âm thầm nhờ tiết lộ tin tức cho ông bà nội của Mao Đản rằng đứa bé hiện đang sống khổ sở.

________________________________________

Ngu Lê đoán sai. Cô khỏi, Ngô Đồng và Ngô xảy tranh cãi nảy lửa.

"Mẹ! Sao thể đưa cho chị nhiều tiền như thế!"

Mẹ Ngô tức đến mức sắp ngất, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục: "Tao đưa chắc? Chẳng tại mày gây chuyện, cứ đòi mạo danh Lục Quan Sơn thư ? Nếu con tiện nhân đó gọi điện đến đơn vị của Quốc Hoa thiệt, nó mà đuổi việc thì nhà sống nổi? May mà trong tay mày chẳng đang giữ tiền trợ cấp của bố chồng ? Mày bỏ , để tiền sính lễ cho Quốc Hoa cưới vợ!"

Ngô Đồng dậm chân một cái rầm: "Dựa cái gì chứ! Tiền bố chồng cho con là để nuôi con trai con, dựa đưa cho sính lễ!"

Mẹ Ngô ôm lấy n.g.ự.c, gào lên đau đớn: "Dựa cái gì mà mày ? Là vì mày lấy trộm tiền tiết kiệm của tao, vì mày chọc giận Ngu Lê, khiến cho tiền Quốc Hoa gửi về đều mất sạch !"

Ngô Đồng : "Tiền trong tay mất , chẳng lẽ con còn ? Tiền của con cũng hết ! Tiêu sạch từ lâu !"

Nhìn hai chiếc vali lớn đầy ắp quần áo của con gái, Ngô cuối cùng cũng hiểu . Con gái bà loại vun vén cuộc sống như Ngu Lê! Tiền nhà chồng cho và tiền lấy từ chỗ bà, nó tiêu pha hết sạch...

Nói cách khác, tất cả tiền của bà và Ngô Đồng cộng bây giờ chỉ còn hơn hai mươi đồng, chỉ đủ mua vé tàu tìm Ngô Quốc Hoa!

Mẹ Ngô thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, ngã vật xuống giường, đ.ấ.m n.g.ự.c .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-bi-ban-than-cuop-hon-toi-ga-cho-si-quan-mang-thai-doi-nam-thang/chuong-23-gianh-lai-con.html.]

"Tội nợ mà! Tội nợ mà! Sao thành thế ! Ngày tháng sống đây, sống đây!"

Thấy đau lòng như , Ngô Đồng cũng hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống: "Mẹ, con... con sẽ nghĩ cách, đừng ! Là con sai, con nên ! tiền lớn đó đưa cho Ngu Lê là ? Con sẽ nghĩ cách đòi , Ngu Lê xứng đáng lấy nhiều tiền như thế."

Mẹ Ngô định gì đó, nhưng tim đập quá nhanh, khó thở đến mức nhắm mắt nên lời.

Ngô Đồng vô cùng bối rối, lúc đứa con trai Mao Đản chạy đến kéo áo cô : "Mẹ ơi, mợ ? Con ăn trứng hấp mợ !"

Nhìn khuôn mặt gầy sạm của Mao Đản, Ngô Đồng rơi nước mắt nhưng nghiến răng mắng: "Mày còn gọi nó là mợ ? Nó là con khốn, là thứ cặn bã lòng lang thú! Nó thèm quan tâm mày đói !"

Ngô Đồng trằn trọc hai ngày, càng nghĩ càng tức. Cô quyết định sẽ ném một con rắn độc qua cửa sổ nhà Ngu Lê! Tốt nhất là để nó c.ắ.n c.h.ế.t cô một cách âm thầm, đó cô sẽ lấy tiền đó!

Ngô Đồng dám tự bắt rắn, cô bỏ tiền mua một con rắn độc đựng trong l.ồ.ng. kịp hành động thì nhà khách đến.

Bố chồng cũ của cô nhận tin liền vội vã tìm đến ngay. Năm đó con trai họ nước lũ cuốn trôi mất tích, cháu nội mới một tuổi, họ vốn tôn trọng ý nguyện của Ngô Đồng. Nếu cô nuôi con, họ sẽ đối xử với cô như con gái ruột. Còn nếu cô tái giá, họ cũng phản đối và sẽ đón cháu về nuôi.

Thế nhưng Ngô Đồng đòi dẫn con về nhà ngoại, đồng thời mang theo bộ tám trăm đồng tiền tuất của chồng cũ. Nhà họ Tạ do dự hồi lâu, nghĩ Ngô Đồng cũng đáng thương nên đồng ý. Nào ngờ khi đưa con về, cô cho họ gặp cháu nữa, lấy cớ là thấy họ sẽ nhớ đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m của chồng, cho đứa trẻ! Cô hứa sẽ nuôi con thật , đợi đến khi nó mười tám tuổi mới cho về thăm ông bà.

Hai ông bà cụ vì nể mặt con trai và cháu nội mà tin lời cô . Không ngờ vô tình tin con dâu tiêu sạch tiền, còn Mao Đản thì gầy trơ xương! Hai đau lòng thắt .

Vừa bước cửa, họ liền thấy Ngô Đồng đang đ.á.n.h Mao Đản. Đứa bé ôm lấy chân lóc: "Mẹ ơi, con đói, con thật sự đói lắm!"

Ngô Đồng tát một cái nảy đom đóm mắt: "Mày là đầu t.h.a.i từ quỷ đói ?! Lúc con tiện nhân Ngu Lê đ.á.n.h tao, mày xông lên c.ắ.n đứt một miếng thịt của nó, giờ còn mặt mũi bảo đói với tao? Tốt nhất là đói c.h.ế.t mày , mà tìm thằng bố c.h.ế.t sớm của mày !"

Hai ông bà cửa thấy cháu ngược đãi như , lòng tan nát! Lập tức xông lên đòi mang cháu , đồng thời đòi tiền tuất.

"Ngô Đồng! Cô đối xử với con như thế , Gia Vĩ sống khôn thác thiêng cũng đồng ý ! Trả tiền tuất đây, Mao Đản để chúng tự nuôi!"

Ngô Đồng đời nào chịu, chỉ tay bố chồng mà c.h.ử.i: "Dựa mà đưa cho ông bà! Thằng con đoản mệnh của ông bà c.h.ế.t góa bụa cả đời, tìm ông bà tính sổ thì thôi! Con nuôi thế nào thì nuôi! Liên quan gì đến ông bà!"

Nói đoạn hai bên giằng co . Mao Đản sợ hãi thét lên. Bà cụ nhà họ Tạ xông phòng Ngô Đồng để lục tìm tiền mặt. Ngô Đồng chạy ngăn cản, hai xô xát dữ dội mà để ý chạm đổ cái l.ồ.ng đựng rắn. Con rắn bên trong "xì xì" bò ngoài, chui tọt trong chăn.

Bà cụ nhà họ Tạ cũng hạng chỉ ăn vạ, thấy Ngô Đồng vô liêm sỉ như , bà dứt khoát đòi tiền nữa, hai ông bà bế xốc cháu nội bỏ thẳng!

Ngô Đồng mặt mày xanh mét vì tức, uất ức rống lên! Mẹ Ngô ở trong phòng định bò nhưng ngã xuống gầm giường, ngất lịm .

lúc Ngô Đồng đang lóc, con rắn từ trong chăn chui , đớp thẳng chân cô một miếng!

"A!!!"

Ngô Đồng thét lên t.h.ả.m thiết, gào t.h.ả.m hại: "Có rắn! Có rắn độc!! Cứu mạng với!!"

 

Loading...