“Là cô !” Tống Thư Ý kinh ngạc vui mừng, chút bối rối.
Thanh niên trí thức Đồng lấy những thứ đó?
Lại tại giúp họ nhiều như ?
Tô Thuyên vẻ mặt nghiêm túc : “Cô là ân nhân của tất cả chúng , hy vọng các nên hỏi thì đừng hỏi, nên thì đừng .”
Tổ tiên nhà Tô Thuyên mấy đời đều là dân giang hồ, ông là kỳ lạ trong nhà.
Ông thông minh, học giỏi, bề ngoài là giáo sư của một trường đại học danh tiếng, lưng là gia chủ nhà họ Tô lừng lẫy giang hồ ở Ma Đô.
Sau Ma Đô thanh trừng, nhà họ Tô sự sắp xếp của ông chuyển tài sản nước ngoài.
Còn về gia chủ bí ẩn Tô Khởi của nhà họ Tô, ông nước ngoài, ông g.i.ế.c từ lâu, cũng ông mất tích.
Không ai ngờ rằng Tô Khởi của nhà họ Tô và giáo sư Tô Thuyên là một .
“Lão Tô! Chuyện còn cần ông ? Đừng như chỉ ông trọng nghĩa khí, còn chúng là tiểu nhân!” Triệu Tuyên cạn lời.
Tô Thuyên , tiếp.
Người như họ trọng nghĩa khí, nhưng tay với kẻ phản bội cũng cực kỳ tàn nhẫn.
Tống Thư Ý hỏi: “Vậy chúng cứ coi như ?”
Tô Thuyên gật đầu.
Ông Tống đang nghĩ, đối phương giúp họ nhiều như , rốt cuộc là cần họ giúp gì?
Ông Tống mấy lão già gầy gò bên cạnh, nghĩ tới nghĩ lui, họ cũng chẳng giúp gì.
Lại ‘con trai’ .
Không là nhắm Thư Ý chứ?
Hy vọng là ông nghĩ nhiều.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tống Thư Ý và đều cảm kích Đồng Họa, nhưng càng cảm kích, bề ngoài càng thể qua với Đồng Họa.
Mà Đồng Họa cảm thấy sức khỏe của ba Tống Thư Ý , những già khác cũng gầy gò ốm yếu, đều cần chút lương thực tinh để bổ sung dinh dưỡng.
Vì , một đêm nọ, trong cơn bão tuyết, Đồng Họa đạp lên lớp tuyết dày, đặt lương thực cửa nhà họ.
Đồng Họa lâu, Tô Thuyên mở cửa, đưa bao tải da rắn đất cho Tống Thư Ý.
“Chú Tô, chú…”
Tô Thuyên xua tay, theo ngoài.
Với thủ đoạn của Tô Thuyên, Đồng Họa phát hiện theo .
Đêm càng lúc càng lạnh, cô rụt cổ, bước thấp bước cao về nhà.
Tô Thuyên theo cô, giúp cô xóa dấu chân đường, cô sân nhà họ Trình.
Xác định ân nhân thực sự là Đồng Họa, Tô Thuyên một ý định.
Số vàng ông giấu ở Kinh Đô lẽ thể giao phó cho cô.
Bây giờ bên ngoài ít đang dò la tung tích của ông, theo dõi hành tung của những khác trong nhà họ Tô.
Mục đích chính là vì vàng trong tay ông.
Tất cả đều cho rằng Ma Đô là đại bản doanh của nhà họ Tô, ai ngờ rằng ông giấu vàng đó ở Kinh Đô.
Sau khi trở về, ông Tống vội hỏi: “Là cô ?”
Lần ân nhân mang đến hai mươi cân gạo, mười cân bột mì trắng, một con gà mái già tươi và hai mươi quả trứng gà rừng.
Toàn là những thứ !
Tô Thuyên gật đầu, cũng những thứ cô mang đến, ánh mắt sâu thẳm.
Vốn dĩ ông chọn là Tống Thư Ý.
Sau mấy năm quan sát, nhân phẩm của Tống Thư Ý đạt yêu cầu, nhưng tính cách phần yếu đuối.
Ông sợ Tống Thư Ý giữ vàng của nhà họ Tô, còn thể mất mạng.
Vì vẫn luôn do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-141-gia-chu-bi-an-nha-ho-to-dong-hoa-mang-theo-gi.html.]
Bây giờ xuất hiện một Đồng Họa.
Không ai gia chủ nhà họ Tô ngoài việc là bộ não của nhà họ Tô, IQ siêu phàm, một bước tính mười bước, còn giỏi tướng thuật.
Tướng mạo của Đồng Họa kỳ lạ, tướng niết bàn trọng sinh.
Loại tướng mạo ông mới gặp đầu.
Điểm thanh niên trí thức
Khổng Mật Tuyết khi Đồng Xuân Cảnh rời mới Đồng Xuân Cảnh định .
Hơn nữa Đồng Xuân Cảnh còn định xem mắt kết hôn!
Khổng Mật Tuyết bao giờ nghĩ rằng Đồng Xuân Cảnh chọn về thành phố khi cô xuống nông thôn.
Sức khỏe cô yếu như , chẳng lẽ lo lắng cho cuộc sống của cô ở nông thôn ?
“Nhị ca về nữa, ?”
Đồng Xuân Thụ uể oải : “Nhị ca khi việc sẽ gửi một nửa lương cho em.”
Khổng Mật Tuyết thầm mắng là đồ ngốc, Đồng lão nhị gửi tiền cho , ba sẽ gửi tiền cho nữa ?
“ cái thiếu là tiền, thử nghĩ xem lúc thu hoạch lúa mì, tiền ích gì ?”
Đồng Xuân Thụ biến sắc: “ nhị ca của em…”
Khổng Mật Tuyết c.ắ.n môi : “Nhị ca cũng quá đáng thật, quan tâm chúng thì thôi!
Sao thể quan tâm ? Anh là em trai ruột của mà!”
Đồng Xuân Thụ cảm thấy nên , nhưng lời của chị Tuyết cũng lý.
Nhị ca của thể vì chị Tuyết mà mấy năm về.
Sao thể vì mà ở nông thôn thêm một thời gian?
Kinh Đô
Đồng Xuân Cảnh cuối cùng cũng về đến nhà.
Nhà họ Đồng đó Đồng Họa cạo một lớp da.
Vì đồ đạc trong nhà khác xa so với trong ký ức của Đồng Xuân Cảnh.
Đồng Xuân Cảnh cảm thấy chút xa lạ.
Vương Phương hơn hai năm gặp lão nhị.
Lần thấy con trai đen gầy, đau lòng vô cùng, nức nở.
“Sao gầy nhiều thế ? Chắc chịu khổ nhiều lắm!”
“Sao mặt con còn ba vết sẹo? Có ai bắt nạt con ?”
Năm nay Đồng Xuân Cảnh quả thực là mệt nhất, còn mệt hơn cả năm đầu tiên xuống nông thôn.
Khổ cực, tội cũng chịu nhiều nhất.
Lúc thu hoạch lúa mì, gần như lấy nửa cái mạng của , đến giờ vẫn hồi phục .
Còn về vết sẹo mặt, Đồng Xuân Cảnh cũng dám là do Đồng Họa cào.
Kẻo thành kiến lớn hơn với Đồng Họa.
Đồng Xuân Cảnh an ủi một lúc, chuyển chủ đề.
Hắn lấy hết những thứ mang về từ nông thôn .
Vương Phương con trai mua găng tay, mũ cho …
Nghe Khổng Mật Tuyết mang nấm và thỏ khô về cho …
Chỉ là thấy Đồng Họa mang gì về cho vợ chồng họ.
“Của Đồng Họa ?”
“Mai gặp ~”