Ông cụ Cố chút hồ nghi: “Con cố ý lừa gạt bố đấy chứ?”
Cố Tư hỏi ngược : “Con bao giờ lừa gạt bố về chuyện ?”
Ông cụ Cố trầm mặc hồi lâu, lòng hỏi liệu sẽ dẫn một cô gái nông thôn về ?
chỉ cần Cố Tư chịu kết hôn sinh con, thì gái nông thôn cũng là gái nông thôn, ông chấp nhận hết.
“Vậy còn chuyện của cháu trai con?” Ông cụ Cố vẫn quên việc đỡ cho cháu nội.
Cố Tư : “Nó phạm , chính là do con xử lý. Lúc đó chỉ tất cả lãnh đạo công xã mặt, mà còn bộ bà con xã viên và thanh niên trí thức của đại đội chứng kiến. Trừ khi nó cống hiến gì kiệt xuất, hoặc biểu hiện lập công, nếu nó thể nào cơ hội nhận suất việc .”
Ông cụ Cố cũng hổ, nhưng vẫn : “Con cho nó một cơ hội lập công là chứ gì?”
Cố Tư khẩy một tiếng: “Không , con .”
Ông cụ Cố vui: “Cố Tư, con chịu giúp nó, vẫn còn ghi hận chuyện nó năm xưa ?”
Vẻ mặt Cố Tư trào phúng, những năm nay mấy lời vô .
Mỗi một , khi theo lời bọn họ, bọn họ đều sẽ hỏi câu một .
“Phải.” Câu trả lời của Cố Tư khác hẳn ngày.
Ông cụ Cố phản ứng kịp, chén trong tay rơi xuống đất.
Chén vỡ tan tành!
“Con… cái gì?”
Vẻ mặt Cố Tư thâm sâu khó lường: “Không bố hỏi con ghi hận chuyện nó năm xưa ? Câu trả lời của con là: Phải! Cố Kim Việt và nó năm xưa vì tư lợi cá nhân mà hủy hoại cả đời con, khiến con gần như đoạn tuyệt ý định kết hôn. Bố tưởng rằng bà nhỏ mấy giọt nước mắt cá sấu, gào vài câu, ngất xỉu mấy , giả bệnh mấy bận là chuyện qua ? Bà chỉ là chị dâu của con, con, bà c.h.ế.t, ngã c.h.ế.t, con cũng sẽ để tâm dù chỉ một chút.”
Sắc mặt ông cụ Cố trầm xuống: “ đây con như .”
Cố Tư thản nhiên : “Trước đây là lừa thôi, để tránh cho cùng chạy đến mặt con nhỏ mấy giọt nước mắt rẻ tiền, cầu xin con tha thứ. Con tha thứ thì , lấy gia tộc ép con, lấy phận trưởng bối ép con. Con ghê tởm phiền phức, chỉ đành lừa cho qua chuyện.”
Ông cụ Cố ho sù sụ, giận dữ khó xử.
“Hiện giờ … tình trạng của con ? Lần bố chuyện với con!”
Không đợi Cố Tư chuyện, ông cụ Cố hoảng loạn cúp điện thoại.
Cố Tư thản nhiên gác máy.
Đầu dây bên , sắc mặt ông cụ Cố khó coi đến mức đen sì.
Cố Tư mà vẫn còn để bụng chuyện năm xưa!
Rõ ràng mấy năm nay nó đều là để ý…
Chẳng lẽ là vì bây giờ nó đối tượng kết hôn? Cho nên mới khơi dậy nỗi oán hận đối với Cố Kim Việt?
Mẹ Cố tới hỏi thăm kết quả từ ông cụ.
“Bố! Cố Tư đồng ý ? Chỉ là một chuyện nhỏ xíu như , còn bắt vợ chồng chị cả như chúng con từng một cầu xin chú ! Bây giờ còn để bố gọi điện thoại tìm chú , chú thật sự quá đáng lắm ! Thế còn giống một nhà ? Chú cũng quá coi Kim Việt gì !”
Tâm trạng ông cụ Cố hiện giờ rối bời.
Ông rõ Cố Tư oán khí với gia đình.
đ.á.n.h gãy xương còn dính gân, bọn họ đều là một nhà.
Không cái khó khăn nào mà cả nhà đồng lòng hiệp lực qua !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-208-khong-xay-ra-chuyen-xau-sao-thay-ro-long-nguoi-bac-beo.html.]
Năm xưa cũng đúng là ông cậy già lên mặt, dùng phận ép Cố Tư tha thứ cho Cố Kim Việt.
Lúc đó Cố Tư cứu , tính mạng giữ .
Ông tưởng như là cho tất cả .
Ai mà ngờ bệnh án Cố Kim Việt đưa lúc đó là giả!
Bà căn bản bệnh nan y!
Bà chỉ lừa Cố Tư, mà còn lừa cả ông.
Trên đời bức tường nào gió lọt qua.
Cuối cùng chuyện cũng Cố Tư .
Cố Tư bảo bọn họ ly hôn.
tất cả bao gồm cả ông, đều vì đủ loại nguyên nhân lúc đó mà đồng ý.
Đều khuyên , chuyện qua thì cho qua .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Cố Tư cũng chỉ nhắc tới đó, nhắc thứ hai.
Ông cụ Cố lúc đó tưởng rằng Cố Tư nể tình đều là một nhà nên tha thứ cho Cố.
Bây giờ ông cụ Cố dám chắc chắn như nữa.
Cố Tư trong điện thoại ban nãy… mới giống Cố Tư năm xưa đón về, cô độc sắc bén, góc cạnh rõ ràng.
“Chị câm miệng!” Ông cụ Cố phẫn nộ quát.
Mẹ Cố vẻ mặt bất mãn: “Bố! Là Cố Tư lời bố, bố đừng giận cá c.h.é.m thớt lên con!”
Ông cụ Cố hết những lời Cố Tư , để cho bọn họ tỉnh táo .
Lời đến bên miệng, ông cụ Cố nuốt trở về.
Chưa đến bước đường cùng, ông cụ Cố cũng con cháu đến bước xé rách mặt mũi .
Mẹ Cố châm ngòi: “Bố, Cố Tư vẫn đồng ý? Chú cũng quá để bố mắt ?”
Ông cụ Cố bà với ánh mắt thâm trầm, trong đôi mắt đục ngầu là thần sắc lạnh băng.
Mẹ Cố chút bất an: “Bố, bố ? Có Cố Tư chọc tức ?”
Ông cụ Cố trực tiếp đuổi : “Sau chị đừng đến nhà cũ nữa.”
Mẹ Cố biến sắc: “Bố! Bố cái gì ? Con chọc ghẹo gì bố ?”
Ông cụ Cố lạnh lùng : “Chị thời gian ở đây loạn, chi bằng nghĩ cách cho con trai chị .”
Mẹ Cố tức đến xanh mặt, cái gì gọi là loạn?
Bà đây là uất ức phàn nàn!
Bà đường đường là phó chủ tịch công đoàn nhà máy giày, giống sẽ loạn ?
Lão già c.h.ế.t tiệt quản con trai !
Chỉ trút giận lên vô tội là bà !