Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 233: Lão Thái Bà Chui Ổ Chăn - Muốn Chọc Cười Ông Đây Sao!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:23:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có điều Vương Phương tạm thời coi là chuyện to tát.

 

Người khác là khác, nhà bọn họ là nhà bọn họ.

 

Nhà bình thường thể một phó bộ trưởng ủy ban tư tưởng ?

 

“Mấy cái đều khó con.”

 

“Lão tứ là vì con mới xuống nông thôn, vì nguyên nhân , nó mới ở nông thôn khắp nơi đối đầu với con. Trước lúc các con ở nhà, quan hệ bao!” Vương Phương cố ý cảm thán .

 

Vẻ mặt Đồng Họa như như , cũng tiếp lời bà .

 

Vương Phương chuyện với cô chính là phương diện cực kỳ phiền, đến cái thích , cô cứ như cái hồ lô cưa miệng, cái gì cũng .

 

“Lão tứ ở nông thôn chịu ít khổ sở, con nếu hòa với nó, thì đưa công việc ở trại sâm cho nó .”

 

“Con đưa công việc trại sâm cho nó, nó sẽ chị trong lòng là nhớ thương nó.”

 

“Cũng sẽ vì chuyện con khiến nó xuống nông thôn mà canh cánh trong lòng, luôn đối đầu với con nữa.”

 

Đồng Họa đợi bà xong, mới : “Con để ý nó đối đầu với con . Dù nó c.h.ử.i con, cũng đ.á.n.h con.”

 

Vương Phương cô chọc tức đến nghiến răng: “… Các con dù cũng là chị em ruột, quan hệ nhất! Con chị, còn thật sự so đo với một đứa nhỏ như nó? Mẹ từ nhỏ dạy con, con là chị, nhường nhịn em trai, nó nhỏ hơn con…”

 

Lần Đồng Họa cắt ngang lời bà : “Con sắp quá kế . Có thể cần bà chị xui xẻo của nó nữa, cũng cần nhường nhịn nó nữa.”

 

Kiếp cô nhường đủ !

 

Kiếp , cô tấc đất nhường!

 

Sắc mặt Vương Phương trầm xuống, con tiện nhân nhỏ còn quá kế , nghĩ trở mặt nhận ?

 

“Quá kế chỉ là một hình thức, con vẫn là nhà họ Đồng, ngay cả họ cũng cần đổi.” Vương Phương c.ắ.n răng hàm , nhắc nhở cô.

 

Một con nhóc ranh!

 

Quá kế ngay cả họ cũng cần đổi, đúng là thứ lỗ vốn!

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

lật trời, cũng xem Vương Phương bà đồng ý !

 

Đồng Họa : “Mợ thể theo họ mợ, gọi là Đồ Họa.”

 

Tay Vương Phương cầm ống vì cực độ phẫn nộ mà run rẩy.

 

thuyết phục Vương Quy Nhân đổi họ cho Đồng Họa, quên mất còn Đồ Nhã Lệ con tiện nhân !

 

“Nhà con, con định đoạt, mợ con tính là cái thứ gì?”

 

“Con đừng lời mợ con , bà đều là dỗ con, lừa con đấy.”

 

“Nhà con con trai nối dõi tông đường chắc chắn là . Sớm muộn gì cũng sẽ quá kế thêm một em của con qua đó. Người thể chính là lão tứ, đến lúc đó các con vẫn là chị em ruột.”

 

“Hai đứa các con nâng đỡ lẫn , cũng yên tâm.”

 

“Mẹ là ruột của con, còn thể lừa con ?”

 

“…”

 

Vương Phương nửa ngày, đầu dây bên tiếng, tức đến c.h.ử.i !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-233-lao-thai-ba-chui-o-chan-muon-choc-cuoi-ong-day-sao.html.]

 

Tiền điện thoại một tháng, phần lớn đều lãng phí con tiện nhân .

 

là tức c.h.ế.t bà !

 

“Con thấy ?” Vương Phương nghiến răng hỏi, trong cổ họng tanh nồng một mảng, n.g.ự.c như nổ tung.

 

Đồng Họa lười biếng : “Nghe thấy .”

 

Vẻ mặt Vương Phương miễn cưỡng, cố gắng vuốt thuận khí trong n.g.ự.c: “Con đưa công việc trại sâm cho lão tứ, coi như bồi thường cho nó. Sau nó quá kế qua đó, quan hệ chị em hai đứa sẽ hơn ? Tương lai nó cũng là chỗ dựa của con.”

 

Đồng Họa nhướng mày: “Không cho.”

 

Vương Phương một ngụm m.á.u trong n.g.ự.c suýt chút nữa phun , răng hàm gần như đều sắp c.ắ.n nát.

 

Nếu Đồng Họa ở ngay mắt bà , e rằng sẽ tát một cái c.h.ế.t tươi!

 

Vương Phương nuốt xuống một ngụm m.á.u già, ép buộc bản bình tĩnh : “Sao con lời nữa ?”

 

Vẻ mặt Đồng Họa bình tĩnh, ánh mắt lạnh nhạt: “Công việc con tự tại cho nó?”

 

“Nó là em trai con! Mẹ với con nhiều như , ánh mắt con thể xa hơn một chút ? Con và nó bây giờ tạo quan hệ , quá kế , nó cũng sẽ đối với con. Nếu con là con gái, con tưởng con quá kế , còn thể cái gì ?”

 

Đồng Họa thản nhiên : “Sau lợi ích thì , bây giờ bảo con nhường lợi ích ngoài là thể nào.”

 

Vương Phương gầm lên: “Con là óc heo ? Con chút cục diện nào ?”

 

Đồng Họa nhướng mày, giọng điệu mặn nhạt, lộ vài phần trào phúng: “Trong mắt ai là óc heo? Ai cục diện? Đồng lão nhị? Đồng lão tứ? Hay là Khổng Mật Tuyết? Cố Kim Việt?”

 

Vương Phương lớn tiếng cho con tiện nhân , bọn họ đều hơn mày!

 

sự thật là mấy một ai thể dựa bản lĩnh của lấy chỉ tiêu công việc!

 

Vương Phương cố gắng nuốt xuống mùi rỉ sắt trong miệng, nặn vài câu khen ngợi cô.

 

“Mẹ con ưu tú hơn bọn nó, là giận quá mất khôn ? Con đứa nhỏ bây giờ tính tình bướng bỉnh như ? Mẹ là con, thể hại con ? Mẹ còn cho con?”

 

Đồng Họa , trong giọng mang theo một chút thỏa mãn: “Ngày tháng hiện tại của con trôi qua , cần hơn nữa.”

 

Vương Phương ép đến mức còn đường để , cùng đường bí lối .

 

“Con sống , liền nghĩ đến em trai con? Lão tứ tuổi còn nhỏ như , con tai họa đến nông thôn chịu khổ chịu tội ! Con đưa công việc trại sâm cho nó!”

 

Đồng Họa ngón tay cuốn một lọn tóc: “Con nếu đưa thì ?”

 

Vương Phương hừ lạnh một tiếng, phô trương thanh thế cảnh cáo cô: “Con nếu đưa, đừng gọi tao là nữa!”

 

Giọng điệu Đồng Họa nhẹ nhàng vui vẻ: “Vậy con đổi một xưng hô nhé! Dì cả!”

 

Vương Phương: “…” Mẹ kiếp!

 

“Xin !” Đồng Họa vội vàng nhận sai.

 

Vương Phương thầm nghĩ xin cũng muộn !

 

tức giận !

 

“Theo phận hình như là gọi đại cô, gọi dì cả, đúng ? Đại cô!”

 

 

Loading...