“Mẹ! Mẹ! Mẹ…” Đồng Xuân Cảnh thấy tiếng hét thất thanh truyền đến từ ống , sắc mặt đại biến, liên tục gọi mấy tiếng.
Lúc Vương Phương ngã xuống đất . Cán sự nhà máy sợ gần c.h.ế.t. Phun m.á.u ! Thật sự phun m.á.u !
“Mau tới đây! Người mau tới đây!”
Đợi đến khi Vương Phương tỉnh , trong bệnh viện.
Vương Phương mở mắt , thấy trần nhà trắng toát, ý thức dần dần trở . Đồng Đại Lai đang ở trong phòng bệnh, ngay bên cạnh giường bệnh của Vương Phương.
“Tiểu Phương?” Đồng Đại Lai khẽ gọi.
Vương Phương đầu , thấy Đồng Đại Lai, đầu óc vẫn còn hồn, ngơ ngác ông , phản ứng.
Đồng Đại Lai: “Tiểu Phương, bà thấy thế nào ? Sao điện thoại mà tức giận thành thế ? Điện thoại của ai? Điện thoại của Đồng Họa ?”
Đồng Đại Lai còn kịp hỏi cán sự nhà máy lúc đó xảy chuyện gì. Chỉ đại khái Vương Phương trong lúc điện thoại thì bỗng nhiên thổ huyết ngất .
Lần giống những . Tình trạng hiện tại của Vương Phương là đột quỵ não nhẹ. Cơ biểu cảm mặt mí mắt liệt, thuộc về liệt mặt trung ương.
Ký ức vốn kịp sắp xếp của Vương Phương, sự nhắc nhở của Đồng Đại Lai nhớ .
“… Lão tứ và Khổng Mật Tuyết xảy chuyện .”
“Khổng Mật Tuyết m.a.n.g t.h.a.i …”
“Lão tứ và Khổng Mật Tuyết tư thông…”
“Đứa bé là của lão tứ…”
Từng câu từng chữ của Đồng Xuân Cảnh vang lên bên tai Vương Phương. Vương Phương chỉ cảm thấy khí huyết từng trận dâng lên não, mắt lập tức chút mơ hồ.
Bà tự phát hiện cơ mặt và khóe miệng đều đang co giật. Đồng Đại Lai thấy rõ ràng, sợ đến mức vội vàng tìm bác sĩ.
Sau khi bác sĩ tới, chút tức giận : “ chẳng với ông từ sớm ! Tình trạng bệnh nhân thế , thể để bà cảm xúc d.a.o động quá lớn nữa?”
Sắc mặt Đồng Đại Lai ngượng ngùng, ông cũng gì. Chỉ là hỏi nguyên nhân gì dẫn đến việc bà tức giận công tâm đến mức trúng gió thôi mà.
Sau khi tiêm t.h.u.ố.c an thần, cảm xúc của Vương Phương cuối cùng cũng định .
Đồng Đại Lai hỏi gì từ chỗ Vương Phương, bèn về nhà máy hỏi cho rõ. Ông hỏi cho rõ ràng, nếu Vương Quy Nhân tính sổ lên đầu ông thì ? Gần đây ông ở nhà máy ít xử lý Vương Phương. Vợ chồng già , cũng đến mức tức giận thành như chứ?
Khi Vương Phương xảy chuyện, cán sự nhà máy là Tiểu Ngọc lúc đó cũng coi như mặt. Tại là coi như? Lúc đó Vương Phương đến điện thoại, bà bảo Tiểu Ngọc vệ sinh hãy . Thực tế chính là khi điện thoại ngoài ở đó.
Công nhân bình thường cũng sẽ như , cái mặt lớn như thế, cũng da mặt dày như thế. Vương Phương chỗ dựa, lời bà , Tiểu Ngọc cũng dám .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tiểu Ngọc vệ sinh xong. Vương Phương vẫn điện thoại xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-369-neu-bat-ngo-la-trung-hai-long-thi-tuyet-vong-chinh-la-song-hoang-lien.html.]
Tiểu Ngọc cầm phích nước lấy nước. Lấy nước xong . Vương Phương vẫn điện thoại xong.
Tiểu Ngọc vốn định kiên trì giục một chút. Nào ngờ còn đợi cô mở miệng. Vương Phương phun một ngụm m.á.u!
Tiểu Ngọc từng thấy cảnh tượng lớn gì, lúc đó sợ đến mức tim sắp nhảy khỏi cổ họng.
“Điện thoại gọi từ tới?” Đồng Đại Lai nửa ngày, cũng bới vấn đề gì.
Tiểu Ngọc: “Là con trai ông gọi từ huyện Thanh Bình tới.”
Đồng Đại Lai rõ ‘đầu sỏ gây tội’, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần đổ vạ lên đầu ông , Vương Quy Nhân sẽ trút giận lên ông . Có điều lão nhị hiểu chuyện như , chọc tức nó thành thế !
Đồng Đại Lai gọi điện thoại cho Đại đội Hồng Ngưu chỗ Đồng Xuân Cảnh.
Đồng Xuân Cảnh điện thoại, mang theo cả Đồng Xuân Thụ cùng. Hai vết thương lành hẳn, một đường chậm chạp lê lết đến đại đội bộ. Đồng Đại Lai gọi đến một đó, hai còn đến nơi. Đến cuộc gọi thứ ba, hai mới nhận điện thoại.
Đồng Xuân Cảnh nhận điện thoại, liền vội vàng hỏi: “Bố! Mẹ ? Xảy chuyện gì ?”
Lúc điện thoại cũng ai cúp mất. Đồng Xuân Cảnh căn bản xảy chuyện gì.
Đồng Đại Lai giọng điệu nghiêm túc: “Mày gì với mày thế?”
Đồng Xuân Cảnh giọng điệu chần chừ: “Mẹ ạ?”
Đồng Đại Lai tức giận : “Mẹ mày mày chọc tức đến trúng gió nhập viện !”
Đồng Xuân Cảnh lập tức sắc mặt đại biến: “Bố! Bố cái gì? Mẹ trúng gió ?”
Đồng Xuân Thụ ở bên cạnh trong lòng thót một cái, vội sán gần, liên tục hỏi: “Mẹ ? Cái gì trúng gió? Bố đang gì thế?”
Đồng Đại Lai: “Mày rốt cuộc gì với mày? Chọc bà tức thành như ?”
Đồng Xuân Cảnh ấp a ấp úng dám . Gã sợ chọc tức cả bố gã nhập viện nốt.
“Bố, bây giờ rốt cuộc thế nào ?”
“Tình trạng mày bây giờ là trúng gió nhẹ. Nếu hồi phục còn thể xuất hiện biến chứng. Còn thể ảnh hưởng đến cảm giác và chức năng vận động của chi đối bên.”
Đồng Đại Lai để gã đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, kiên quyết truy hỏi: “Mày rốt cuộc gì với mày? Chọc bà tức thành như ?”
Đồng Xuân Cảnh hận rèn sắt thành thép trừng mắt Đồng Xuân Thụ một cái.
Sắc mặt Đồng Xuân Thụ trắng bệch, gã ngờ gã khi chuyện gã và Tuyết Nhi phản ứng lớn như . Mẹ gã mới bao nhiêu tuổi, … trúng gió ?
“Bố…” Đồng Xuân Cảnh do dự mãi.
Nhỡ bố gã cũng xảy chuyện thì ? Trong nhà một đứa con cháu nào cũng ở bên cạnh ông bà.