Đồng Họa ở nhà đợi Cố Tư về.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đoán chừng thể là công việc gì đó trễ nải, liền bắt đầu nấu cơm.
Cơm nước đều xong , Cố Tư cũng về.
Đều một giờ .
Đồng Họa chuẩn đến Huyện ủy xem tình hình.
Vừa khỏi cửa thì đụng Cố Tư đang trở về.
“Sao đến giờ mới về? Em còn tưởng xảy chuyện gì !”
Cố Tư xin : “Anh gặp chút chuyện, còn gặp bố em.”
Đồng Họa sửng sốt: “Ai? Anh gặp ai?”
Cố Tư giải thích: “Chính là cha ruột em!”
Đồng Họa nhớ tới cha ruột cô ở bệnh viện một cước đá bay Đồng Xuân Lôi xa mấy mét...
Cô nắm lấy cánh tay Cố Tư, đ.á.n.h giá từ xuống : “Anh chứ?”
Cố Tư phản ứng của Đồng Họa, ý thức điều gì.
Anh sờ sờ mũi, xem ông cụ quả thực là thích .
“Anh .”
Đồng Họa hỏi: “Sao bảo ông cùng về ăn cơm?”
Cố Tư vội : “Anh gọi , gọi mấy , nhưng bố đồng ý tới.”
Đồng Họa: “Ăn cơm , ăn .”
Cố Tư thấy cô nấu cơm, bèn đưa bánh bao màn thầu bếp.
Trên bàn cơm, Đồng Họa còn bắt đầu hỏi bọn họ gì.
Cố Tư hỏi : “Bố là trong Huyền môn ? Chuyên xem tướng bói toán cho ?”
Đồng Họa ngẩn : “Ông cho ?”
Hiện tại đang bài trừ phong kiến mê tín, giống như cha ruột Đồng Họa là đối tượng đả kích.
Cho nên Cố Tư tưởng Đồng Họa kinh ngạc vì cha ruột cô giấu giếm .
“Ông xem bát tự của , bói cho nhân duyên của chúng một quẻ.
Khen mệnh , phúc khí , thể cưới em vợ.
Còn chúng là tương phụ tương thành, thiên tác chi hợp, trời sinh một cặp!”
Cố Tư với vẻ dương dương tự đắc.
Đồng Họa: “...”
Không giống lời cha cô lắm.
Cha cô ghét bỏ ?
Ở mặt cô mắng Cố Tư đến m.á.u ch.ó đầy đầu!
Nhìn dáng vẻ vui mừng hớn hở của Cố Tư, cũng giống như là giả.
Chẳng lẽ là cha nể mặt cô, khó dễ Cố Tư ngay mặt?
“Ông hiện tại đang ở ? Anh thấy ông sống lắm.” Cố Tư quan tâm .
Lúc đó trong túi Cố Tư chỉ năm đồng mấy hào.
Nếu là giúp đỡ đồng hương bình thường thì chắc chắn là đủ.
đối với bố vợ, đối với bố vợ tặng một chiếc đồng hồ vàng.
Năm đồng trong túi Cố Tư cứ thế ngại dám lấy .
Đồng Họa trả lời: “Những chuyện đừng quản.”
Đáp án giống hệt Tô Thuyên.
“Chuyện cha ruột em, cũng đừng ngoài.”
Cô nhắc nhở một câu.
Ngoài mặt phận cha cô vẫn là phần t.ử cải tạo.
Người bình thường tiếp xúc đều rắc rối.
Càng đừng đến tình huống của Cố Tư.
Trong lòng Cố Tư khẽ trầm xuống.
Xem suy đoán đó của là đúng.
Cha ruột Đồng Họa hẳn là vì phong kiến mê tín mà cải tạo.
“Bất kể ông hiện tại là phận gì, cái gì nên chiếu cố vẫn chiếu cố.”
Bây giờ cũng nghiêm ngặt như , cẩn thận một chút là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-435-than-phan-bo-vo-co-diem-ky-la.html.]
Ông là cha ruột của Đồng Họa.
Tuy đối với Đồng Họa công dưỡng d.ụ.c.
chỉ cần Đồng Họa nhận ông .
Ông chính là bố vợ đàng hoàng của .
Chuyện của bố vợ, thể mặc kệ.
Đồng Họa ngước mắt : “Anh đoán ?”
Cố Tư gật đầu: “Ông ở ? Anh nghĩ cách xem, xem thể điều ông đến Đại đội Hồng Ngưu .”
Đội trưởng Đại đội Hồng Ngưu là thông minh.
Môi trường đại đội so với các đại đội khác cũng bao dung hơn một chút.
Hơn nữa Đồng Họa ở Đại đội Hồng Ngưu, ít nhiều thể chiếu cố một chút.
Đồng Họa: “...”
Cố Tư: “Sao ?”
Đồng Họa: “Ông hiện tại đang ở Đại đội Hồng Ngưu.”
Cố Tư: “... Vậy thì quá, em cũng thể chiếu cố.”
Đồng Họa nghiêng đầu : “Anh lo lắng quan hệ giữa em và ông nếu bại lộ, sẽ liên lụy đến tiền đồ của ?”
Cố Tư kéo tay trái của cô qua: “Em là điểm yếu của , nhưng cũng là áo giáp của , ở đây, em đừng sợ.”
“Nếu vạn nhất thì ? Anh sẽ trách em ?”
Cố Tư nhéo nhéo mũi cô: “Vậy chúng cùng về quê ruộng!”
Đồng Họa khẽ , gắp cho một cái đùi gà nhiều thịt nhất.
Cố Tư gắp đùi gà cho cô.
“Có điều em cũng đừng sợ, bố .
Anh là mệnh cách T.ử Vi tinh, mệnh !
Chúng tương phụ tương thành, trời sinh một cặp!
Trong mệnh trắc trở chúng liền san bằng nó!
Trong mệnh khó khăn chúng liền khắc phục nó!
Chỉ cần chúng ở bên , những cái khác đều là chuyện nhỏ.”
Đồng Họa thấy chê bai kiêng kỵ phận cha , trong lòng ấm áp.
“Vâng!”
Buổi trưa trễ nải ít thời gian, thời gian ăn cơm của Cố Tư cũng còn bao nhiêu.
Ăn xong liền chạy về .
Trước khi cửa, Cố Tư còn :
“Mấy ngày nữa em hẹn bố đến nhà ăn cơm ?
Anh cũng tiện đàng hoàng bái kiến ông .”
Nói xong, Cố Tư nghĩ đến tình cảnh hiện tại của bố vợ, lẽ hành động tự do.
Không đúng...
Bố vợ ở Đại đội Hồng Ngưu, ông đến huyện thành?
Người trong chuồng lừa nhiều nhất thể lên núi đốn củi.
Đừng huyện thành, công xã cũng thể .
Cố Tư đổi lời: “Hoặc là chúng Đại đội Hồng Ngưu cũng .”
Đồng Họa thấy thái độ tích cực như : “Em sẽ với ông , đến lúc đó xem ông nguyện ý gặp .”
“Anh sẽ giúp em !” Đồng Họa ngọt ngào thêm một câu.
Trong mắt Cố Tư xẹt qua ý : “Cảm ơn bà xã!”
Đồng Họa tươi như hoa: “Em đợi về nhà.”
Cố Tư hôn cô một cái, thật nhét cô túi mang ...
Trên đường .
Cố Tư cảm giác phía theo.
Khi lấy mạng , cũng phòng dị thường.
Trong cặp táp tay một viên gạch lén bỏ .
Mạnh mẽ xoay !
Nhìn thấy bố vợ !