Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 566: Nghe Ngài Một Lời, Hơn Cả Nghe Một Lời
Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:39:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dã hai vợ chồng họ ở trong phòng lâu như để gì.
Dù thì ông cũng ăn no , đói.
Cố Tư vội bếp.
Anh đến phòng khách.
Hôm nay, sẽ cả gan chuyện rõ ràng với bố vợ.
Cố Tư vẻ mặt nghiêm túc : “Ba, Họa Họa hiểu, ba cũng hiểu ?
Sao ba thể để con bé một xem tivi ở phòng khách!”
Người thông minh như Tô Dã cũng phản ứng kịp: “...”
Không chứ! Cố Tư gì ?
Họa Họa xem tivi, nó tự xem, đích xem... bảo ông xem giúp nó?
“Anh xem đang gì ?”
Cố Tư vẻ mặt phức tạp, đột nhiên nghĩ đến bố vợ tuy lợi hại, còn một cô con gái lớn như Đồng Họa.
bố vợ hình như... cũng thật sự độc nửa đời ?
Hay là bố vợ thật sự hiểu?
Cố Tư tha thứ cho sự vô lý của bố vợ.
“Ba, con nấu cơm, buổi tối ba ăn gì ?”
Tô Dã: “... Muốn ăn cá luộc, gà cay.”
Cố Tư nhíu mày, xem bố vợ thật sự hiểu gì cả.
Họa Họa lúc , thể ăn những món nặng mùi như cá luộc và gà cay.
“Ba, buổi tối chúng ăn cá hầm đậu phụ, thêm nấm hầm gà.”
Tô Dã vui, quyết định , còn hỏi ông gì?
Cố Tư giải thích: “Ba, Họa Họa bây giờ cần ăn thanh đạm một chút.”
Tô Dã tưởng Họa Họa ở trong phòng cho Cố Tư chuyện mang thai.
Ông những món ăn từ linh tuyền, cần lo lắng vấn đề kiêng cữ.
Cố Tư sự tồn tại của linh tuyền, nên thái độ cẩn thận của Cố Tư vẫn khiến Tô Dã hài lòng.
Trước khi bếp, Cố Tư dặn dò bố vợ mang tivi phòng, còn hứa sẽ mua cho bố vợ một cái tivi khác.
Tô Dã hiểu, chẳng lẽ Họa Họa mang thai, chỉ thể một xem tivi?
Không thể ngoài xem tivi cùng ba cô ?
Tuy hiểu, nhưng vì tin tưởng Cố Tư.
Cố Tư bình thường vẫn đáng tin cậy.
Tô Dã mang tivi phòng, loay hoay một lúc mới chỉnh xong dây điện.
Đồng Họa ngượng đến mức da đầu tê dại, “Ba, ba hùa theo loạn?”
Mãi cho đến khi Cố Tư nấu xong cơm.
Tô Dã định gọi Đồng Họa ăn cơm.
Cố Tư chuẩn riêng phần cơm cho Đồng Họa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Ba, gần đây Họa Họa ăn cơm trong phòng.”
Tô Dã: “...”
Dần dần cảm thấy chút vô lý...
Đồng Họa: “...”
Vô lý +1...
“Anh và ba ăn cơm ở bàn ngoài, bắt em một ăn cơm trong phòng, ăn giường?”
Đồng Họa chút chịu nổi, cô chỉ mang thai, tàn phế.
Cố Tư đây là chỉ đút cơm tận miệng cho cô.
“Anh em cũng khó chịu, ít nhất là mười ngày nhé? Cứ dưỡng sức , đừng xuống giường.”
Ngày mai Cố Tư còn tìm cách nhờ một bà cô đến nhà giúp.
Về việc chăm sóc , bố vợ .
Đồng Họa tưởng đến những phản ứng như ốm nghén: “Em khó chịu, em khó chịu chút nào.”
Lòng Cố Tư như một sợi dây kéo mạnh, đau đến mức khẽ run.
“Cứ dưỡng sức , sức khỏe là quan trọng nhất.”
Cố Tư nhắc đến hai chữ mang thai, nhắc đến hai chữ đứa bé.
Vài ngày nữa, qua vài ngày nữa... sẽ thôi.
Đồng Họa cuối cùng cũng nhận , tâm trạng của Cố Tư chút .
Anh như giống như đang vui.
nếu vui, chăm sóc cô cẩn thận như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-566-nghe-ngai-mot-loi-hon-ca-nghe-mot-loi.html.]
Đến cả giường cũng cho cô xuống...
“Cố Tư, thật cho em , em m.a.n.g t.h.a.i vui ?”
Cố Tư: “Vui.”
Đồng Họa: “Vậy một cái cho em xem?”
Lần Cố Tư nổi.
Đồng Họa cũng nổi, “Anh thích em mang thai?”
Nước mắt Cố Tư kìm , cuối cùng rơi xuống trung, nhỏ lên mu bàn tay Đồng Họa.
Lòng Đồng Họa chùng xuống, trong chốc lát hốc mắt đỏ hoe.
“Anh con?”
sức khỏe , vui như !
Tất cả đều là giả ?
Cố Tư dậy, “Em ăn cơm .”
Đồng Họa tức c.h.ế.t , “Lúc rõ với em, còn bảo em ăn cơm?”
Cố Tư lưng với cô, “Họa Họa, bất kỳ quyết định nào của em đều hiểu.”
cho thêm chút thời gian, sẽ thu dọn tâm trạng.
Đồng Họa: “Tôn trọng và thấu hiểu, nhưng thích?”
Giọng Cố Tư khẽ run: “... Họa Họa, đó cũng là... con của , còn kịp chào nó.”
Nước mắt Đồng Họa rơi xuống, gì đó .
Chưa đến việc đứa bé bây giờ lời chào của Cố Tư .
Không kịp là ý gì?
“Không kịp chào là ý gì? Anh định ?”
Trong vòng năm năm, tình huống đặc biệt, Cố Tư thể nào điều ?
Cho dù điều , cùng lắm thì cô theo!
Cố Tư cũng hiểu ý cô: “Anh cả...”
Đồng Họa: “Vậy kịp chào nó là ý gì?”
Cố Tư cũng nhận gì đó , cẩn thận hỏi: “Sáng nay em và ba ?”
Đồng Họa: “Chúng em đến nghĩa trang liệt sĩ.”
Vẻ mặt Cố Tư dần trở nên trống rỗng, thêm một dấu hỏi?
“Nghĩa trang liệt sĩ?”
Đồng Họa gật đầu.
Cố Tư: “Vậy... khi đến nghĩa trang liệt sĩ thì ? Có đến bệnh viện ?”
Đồng Họa: “Đến bệnh viện gì? Không bệnh đến bệnh viện gì?”
Cố Tư buột miệng: “ em giữ đứa bé ?”
Đồng Họa đột nhiên hiểu , chỗ ở .
Cố Tư quả thực cô mang thai.
Sớm hơn cô nghĩ một chút.
Cố Tư cũng cô... giữ đứa bé.
Cho nên Cố Tư tưởng ban ngày cô nhờ ba cùng đến bệnh viện phá thai.
Trong phút chốc, lòng Đồng Họa ngũ vị tạp trần.
Cô chút dám nghĩ kỹ Cố Tư trong tình huống nào mà mua gà mái già tươi về hầm canh cho cô uống...
Cũng hiểu tại Cố Tư tức giận khi thấy cô xem tivi ở phòng khách.
Tại bế cô phòng nghỉ ngơi, cho cô xuống giường.
Tại mang cơm phòng cho cô ăn...
Đây là tưởng cô bỏ đứa bé, định cho cô ở cữ.
“Con vẫn còn, em sinh nó .” Đồng Họa tức buồn .
Câu chứa đựng sinh mệnh mới , từng chữ từng chữ như sấm sét đ.á.n.h mạnh tai Cố Tư.
“... nhưng...” Cố Tư chút bối rối, nhưng mãi mà nhưng .
Dưới ánh đèn vàng mờ, Đồng Họa như phủ một lớp hào quang dịu dàng, cho cảm giác cô dịu dàng đến mức thể tả.
“Trước đây em chút lo lắng, sợ dạy con, sợ vai trò của một , nên mới ý nghĩ dám giữ .”
Cố Tư vội : “Anh sẽ dạy! Anh sẽ học! Anh nhất định sẽ học thật cách một cha !”
Ánh mắt chân thành và nóng bỏng của Cố Tư Đồng Họa cảm động, như một dòng nước ấm chảy qua tứ chi, hội tụ tim.
Trong mùa đông lạnh giá, cả cũng trở nên ấm áp.
“Hẹn gặp ngày mai~”