Thập Niên 70: Chớp Nhoáng Cưới Sĩ Quan, Tôi Dựa Vào Nghe Lén Tâm Tư Hóng Hớt Mà Sống Qua Ngày - Chương 356: Phân phối công việc, có người không phục

Cập nhật lúc: 2026-01-18 18:56:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy là họ hàng thích.

 

Hứa Giai Giai vẫn ký hợp đồng với họ.

 

Đồng thời còn rõ, tiền thuê nhà sẽ biến động theo thị trường.

 

Thân thích thì thích.

 

giấy trắng mực đen rõ ràng vẫn hơn, tránh đến lúc đó xảy mâu thuẫn.

 

Hứa Giai Giai cùng nhà nước mở một nhà máy điện máy.

 

Đồ điện gì cũng sản xuất.

 

Họ lấy hàng, cần đưa phí đại lý, trực tiếp lấy hàng tại xưởng.

 

Hai nhà họ Hà đầu tiên lấy năm vạn tiền hàng.

 

Hơn một nghìn mét vuông, bày kín hết.

 

Hàng bán chất đống như núi.

 

Lời một chút cũng sai.

 

Ngày đầu tiên khai trương.

 

Việc ăn trong cửa hàng vô cùng.

 

Sáu nhân viên bán hàng từ lúc mở cửa đến lúc đóng cửa, từng dừng tay, ngay cả thời gian uống nước cũng .

 

Hai lúc đầu chỉ định thuê hai nhân viên bán hàng.

 

Sau đó Hứa Giai Giai đề nghị, thuê sáu .

 

Họ tuy hiểu, nhưng khuyên.

 

Nhìn khách hàng nườm nượp, hai may mắn vì lời Hứa Giai Giai, thuê sáu nhân viên bán hàng.

 

Nếu , mà xoay sở kịp.

 

Cậu ba Hà khách hàng thanh toán từng đơn từng đơn, kích động đến mức tay để : “Thảo nào ai cũng buôn bán, sớm một ngày thể bán nhiều như , hai năm nên bán công việc .”

 

Bác hai Hà liếc ông một cái: “Hai năm , vốn, gì cũng khó.

 

Có thể mở cửa hàng , cũng là vì vợ chú và vợ kiếm tiền, nếu , nghĩ thêm mười năm nữa cũng mở nổi cửa hàng điện máy.”

 

Cậu ba Hà tán đồng câu : “, đúng, may mà các bà cũng đến Kinh Đô.”

 

Một tháng .

 

Hai tính toán lợi nhuận, con bên cho kinh ngạc nên lời.

 

Cậu ba Hà dụi dụi mắt, chút dám tin: “Anh hai, tính sai ?

 

Anh tính nữa xem.”

 

Bác hai Hà cũng cảm thấy lẽ là tính sai , nếu , một tháng chắc chắn kiếm nhiều như , ông tính nữa.

 

Con hai tính y hệt .

 

Cậu ba Hà trừng lớn đồng t.ử: “Anh hai, chúng , chúng một tháng mà kiếm, kiếm năm nghìn?

 

Mẹ ơi.

 

Một tháng năm nghìn, một năm tính là sáu vạn.

 

Chia năm năm.

 

Em còn ba vạn.

 

Trời ơi!

 

Nhiều quá nhiều quá.

 

Em tích cóp mấy năm trời, cũng tích cóp nổi năm nghìn đồng.

 

Không ngờ mở cửa hàng điện máy, một tháng thể kiếm nhiều như .”

 

Bác hai Hà cũng kích động, nhưng khoa trương như ba Hà: “Nhỏ tiếng chút, đừng để khác thấy.

 

Tháng đầu tiên chúng hoạt động khuyến mãi, việc ăn mới hơn chút.

 

Tháng thứ hai, việc ăn thể sẽ kém hơn.”

 

Tâm thái ba Hà : “Kém thì kém chút thôi, một tháng thể kiếm năm trăm, em cũng vui.

 

chỉ cần mạnh hơn công nhân là .”

 

Bác cả ở thành phố bên cạnh.

 

Cửa hàng quần áo của ông cũng khai trương một tháng .

 

Ông tính toán lợi nhuận một tháng, là một nghìn ba.

 

Con tuy bằng lợi nhuận của cửa hàng điện máy, nhưng mạnh hơn nhiều, ông thỏa mãn.

 

Giờ khắc .

 

Bác cả Hà chút hối hận vì thế sớm hơn.

 

Nếu .

 

Ông sớm là hộ vạn tệ .

 

Có điều.

 

Bây giờ cũng muộn.

 

 

Thời gian trôi qua thật nhanh.

 

Thoáng cái, lứa học sinh đầu tiên của trường kỹ thuật điện t.ử nghiệp.

 

Học sinh ưu tú.

 

Hứa Giai Giai sắp xếp họ những vị trí quan trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-chop-nhoang-cuoi-si-quan-toi-dua-vao-nghe-len-tam-tu-hong-hot-ma-song-qua-ngay/chuong-356-phan-phoi-cong-viec-co-nguoi-khong-phuc.html.]

 

Không ưu tú, sắp xếp công nhân bình thường.

 

phục: “Cùng một lứa học sinh, tại vị trí công việc của họ như ? Mà chỉ là một công nhân bình thường?”

 

Hứa Giai Giai liếc thiếu niên đang chuyện: “Em tên là gì?”

 

Thiếu niên tên của .

 

Hứa Giai Giai tìm thấy tên thiếu niên trong danh sách, xem xong thành tích ba năm của , mới nhanh chậm : “Những học sinh vị trí , trong ba năm , thành tích luôn giữ vững top 10 trường.

 

Còn em nào cũng đội sổ.

 

Em còn học cái gì, ai dám để em vị trí quan trọng?

 

Ngày khai giảng , thành tích , hàng năm đều phần thưởng, mỗi thi đua, giải nhất nhì ba, chỉ tiền thưởng, phân phối công việc vị trí cũng sẽ hơn một chút.

 

Lúc đó, rõ ràng rành mạch, là tự em lọt tai mà thôi.

 

Nếu em cảm thấy công nhân bình thường mất mặt em, em thể , xưởng chúng thiếu .”

 

Thiếu niên tức giận Hứa Giai Giai: “Cô bắt nạt .”

 

Hứa Giai Giai lười để ý đến , cô liếc những khác, mở miệng hỏi: “Còn ai ý kiến về việc phân phối, thể nêu ?”

 

Mấy đội sổ khác cũng phân phối là dựa thành tích và biểu hiện bình thường, bọn họ từng cúi đầu dám lên tiếng.

 

Trong đó một to gan, ngẩng đầu Hứa Giai Giai đang bục giảng, mở miệng hỏi: “Hiệu trưởng, chẳng lẽ chúng em mãi mãi chỉ thể là công nhân bình thường ?”

 

Đây là một câu hỏi , cho dù ai hỏi, Hứa Giai Giai cũng định : “Nói thế nào thì các em cũng là nghiệp từ trường kỹ thuật điện t.ử , đương nhiên sẽ giống như công nhân bình thường, mãi mãi là một thợ nguội.

 

Chỉ cần các em biểu hiện , kỹ thuật thợ nguội đạt chuẩn, năng lực nghiệp vụ mạnh.

 

thể từ từ leo lên .

 

Đạt đến trình độ nhất định, thậm chí còn thể phòng thí nghiệm.”

 

Mọi đều tòa nhà cuối cùng của trường học là phòng thí nghiệm của hiệu trưởng Hứa.

 

Rất nhiều sản phẩm điện t.ử của Hoa Quốc đều là do phòng thí nghiệm nghiên cứu .

 

Lời của Hứa Giai Giai khiến tinh thần chấn động, trong mắt phát sáng: “Hiệu trưởng, chúng em thật sự cơ hội phòng thí nghiệm ?”

 

Hứa Giai Giai vỗ tay, bảo yên lặng: “Yên lặng, mỗi đều cơ hội, xem năng lực nghiệp vụ của các em mạnh .

 

Có điều.

 

tin rằng chỉ cần nỗ lực, các em chắc chắn thể .”

 

Được sắp xếp vị trí .

 

Một tháng hơn ba trăm.

 

Thợ nguội bình thường, một tháng là tám mươi.

 

Đây là mức lương cao nhất .

 

Hứa Lão Lục và Vương Lão Tứ hai sắp xếp bộ phận kỹ thuật.

 

Một tháng hơn ba trăm.

 

Hai vui mừng như điên.

 

Lập tức gọi điện thoại về quê.

 

Bây giờ chỉ trưởng thôn, đại đội trưởng.

 

Máy điện thoại trong thôn ở nhà trưởng thôn.

 

Sau khi điện thoại kết nối, Hứa Lão Lục nhờ trưởng thôn gọi giúp.

 

“Bố, con nghiệp , con bộ phận kỹ thuật của xưởng điện t.ử, một tháng hơn ba trăm.”

 

Bố của Hứa Lão Lục thấy lời , hốc mắt ươn ướt: “Cuối cùng cũng khổ tận cam lai , con con công việc , chắc chắn sẽ vui.

 

Tốt

 

Bố ngay con sẽ để bố thất vọng mà.

 

Lão Lục, chúng vay tiền đại đội trưởng, con còn nhớ ?

 

Lúc đầu , con việc là trả tiền.”

 

Hứa Lão Lục đương nhiên nhớ, luôn nhớ kỹ cái của đại đội trưởng: “Con bao giờ quên.

 

Trước đây con trả tiền đại đội trưởng.

 

Đại đội trưởng nhận, đợi con phát lương trả bác .”

 

Hứa Lão Lục là chí tiến thủ.

 

Mỗi cuối tuần, sẽ cùng Vương Lão Tứ lập nhóm chút buôn bán nhỏ.

 

Cho nên mấy năm học .

 

Chỉ học phí năm đầu tiên là vay, mấy năm khác đều là tự kiếm.

 

Bố Hứa Lão Lục là Hứa Đại Đồng thấy lời , nghẹn ngào : “Được, , con phát lương trả cho đại đội trưởng.

 

Lúc đừng tay , nhớ mua ít đồ hộp, mạch nha tinh .”

 

“Vâng—— Bố, bây giờ con công việc , là bố đưa đến bên .

 

Con thuê cho bố một gian phòng.”

 

Hứa Đại Đồng sợ tăng thêm gánh nặng cho Hứa Lão Lục, ông liên tục lắc đầu, lập tức nghĩ đến hai cách xa như , bên thấy động tác của ông, mở miệng : “Không cần, cần, bố cái gì cũng , đến Kinh Đô gì?

 

Con việc cho , đừng phụ lòng của Giai Giai đối với các con.

 

Nếu mở trường học, con cơ hội đến Kinh Đô, cơ hội tiếp tục học?

 

Lão Lục.

 

Chúng , thẹn với lương tâm, thể kẻ vô ơn bạc nghĩa.”

 

Hứa Đại Đồng tuy văn hóa, nhưng lời của ông câu nào cũng thấu tình đạt lý.

 

 

Loading...