Lâm Thúy cũng may xong cho ông cụ hai bộ đồ Trung Sơn cực kỳ vặn. Theo yêu cầu của ông, cả áo và quần đều túi lớn, vì ngày thường ông thích đeo túi xách, thứ gì đều nhét hết túi. Túi lớn tiện cho ông khám bệnh dẫn học sinh, mấy thứ như sách vở, bệnh án đều thể nhét gọn đó.
Bà ngoại Phương dẫn cho ông một bộ chăn đệm dày và một bộ mỏng, vải in hoa đậu xanh, mặt trong màu mộc. Mùa xuân thu thì đắp mỏng, mùa đông đắp dày, nếu lạnh quá thì chồng cả hai lớp lên. Áo bông quần bông cũng hai bộ, quần đều may , hai kiểu là dây đeo và thắt lưng, còn áo bông thì một cái to một cái nhỏ. Lúc trời lạnh lắm thì mặc cái mỏng, lạnh thì mặc cái dày to, đến lúc rét đậm thì l.ồ.ng cái nhỏ bên trong cái to. Bà ngoại bảo còn khâu thêm cho ông hai cái áo gilê, nếu ở trong nhà ấm thì mặc áo bông mỏng thêm gilê, ngoài thì khoác thêm áo bông dày. Bà còn định cho ông hai đôi giày bông nữa.
Tiếc là thời gian đủ, hai ngày nay năm sáu phụ nữ việc cả ngày lẫn đêm mới xong chừng đó đồ. Ông cụ Thiệu vốn dễ xúc động, ông tự thấy sống từng tuổi thấu nóng lạnh nhân gian, hiểu rõ lòng , nhưng ngờ chồng và bà ngoại của Lâm Thúy nhiệt tình với một quen như ông đến thế. Dù ông đưa bù tiền và phiếu, nhưng tấm lòng dễ mà ?
Ông nắm tay cả Lục cảm ơn ngớt, giọng run run, vành mắt cũng đỏ hoe. Anh cả Lục để đối phương thất vọng ? Anh dỗ dành cho ông cụ vui vẻ, còn nhiệt tình hết mức để ông cảm nhận sự chân thành tuyệt đối của . Ông cụ Thiệu thầm nghĩ Phán Phán chắc chắn di truyền cái miệng của bác nó, hai chuyện giống hệt hai cha con ruột.
Anh cả Lục thì thầm trong bụng. Bà ngoại dặn , nhất định dỗ cho ông cụ thật vui, như Phán Phán và Điềm Điềm mới học y thuật, con rể già của bà cũng thể qua học ké. Đây là thầy tiền cũng mua nổi đấy! Chẳng là chăn màn áo bông thôi ? Ngày xưa bái sư thì đây là lễ nghĩa bắt buộc ! Sau năm nào cũng cho ông! Quần áo bốn mùa cứ để nhà lo hết!
Lũ trẻ tay năm tay mười giúp ông nội Thiệu mặc quần áo mới. Tay áo bông dài một chút, Điềm Điềm bảo: Cháu cố ý thế đấy ạ, lạnh thì ông thể thu tay trong, bình thường thì xắn lên. Cô bé giúp ông xắn tay áo lên một nấc, lớp vải lót màu mộc bên trong hiện nền vải xanh đen trông chỉnh tề.
Phán Phán nghiêng đầu trái , cảm thán: là vì lụa lúa vì phân, cổ nhân chẳng sai tí nào, ông nội Thiệu trẻ hẳn hai mươi tuổi , ngày mai quảng trường Nhân Dân mà xem mắt thì chuẩn bài.
Lâm Thúy giơ cao đ.á.n.h khẽ vỗ nhẹ bé một cái: Còn đùa linh tinh nữa là cho con quét đường đấy. Phán Phán thè lưỡi, nháy mắt với ông nội Thiệu. Bác sĩ Thiệu ha hả, cảm giác bao nhiêu năm mới sảng khoái thế .
Chương 265: Làm khách
Ngày nghỉ gần nhất, nhà họ Hầu mời và bạn bè thiết đến ăn cơm, ăn mừng nhỏ một chút nhân dịp họ trở . Theo ý Hầu thì mời đông hơn, nhưng Hầu Đức Minh từ chối. Ông chỉ mời gia đình ở khu nhà 8, ông cụ Thiệu, gia đình con gái út, thêm vài đồng nghiệp cũ, ngoài mời ai khác.
Lục Thiệu Đường và Trần Yến Minh tình cờ việc bận nên sang , để Lâm Thúy, chị cả Lâm và bác sĩ Thiệu đưa lũ trẻ sang là . Ngoài bác sĩ Chiêm và Chiêm Giai Lệ cũng mời, dù họ đều là bạn của con dâu và lũ trẻ.
Lâm Thúy và chị cả chuẩn quà cáp xong xuôi, sáng sớm ăn cơm xong là đưa bọn trẻ qua đó. Họ dùng xe của đơn vị Lục Thiệu Đường mà gọi mấy chiếc xe ba gác và xích lô cho tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-1013.html.]
Ông cụ Thiệu ăn vận mới tinh từ trong ngoài. Ông đem phần lớn phiếu cấp phát giao hết cho Lâm Thúy, còn ứng một tháng lương đưa cho cô hai trăm đồng. Lâm Thúy dĩ nhiên chịu nhận, nhưng ông cứ khăng khăng bảo tiền chuẩn áo bông chăn màn, đồ dùng hàng ngày tốn kém lắm, nhất định để cô nhận lấy, nếu ông chẳng dám mặt dày ngày nào cũng sang ăn chực.
Lâm Thúy cũng nhận , nếu nhận tiền và phiếu của ông, ông sẽ thấy yên tâm thực sự coi nơi là nhà, coi lũ trẻ là , ăn uống cũng tự nhiên hơn, cần thêm thắt quần áo đồ dùng gì ông cũng thể thoải mái . Thế nên cô từ chối nữa, dù cô cũng sổ tay, chi tiêu cho ông cụ bao nhiêu thì trừ dần đó, chỗ còn thì cứ dùng dần việc của ông là . Hôm nay sang nhà họ Hầu, ông cụ cũng chẳng cần lo mua quà riêng, cứ cùng gia đình Lâm Thúy là xong. Vì Lâm Thúy chịu nhận tiền nên ông thấy thoải mái.
Cả nhóm đến khu tập thể của xưởng quân giới. Hầu Đức Minh đang cùng con gái, con rể và cháu ngoại đợi ở đầu đường, thấy cả đoàn rầm rộ tới liền vui vẻ chào đón rối rít.
Ông nội ạ!
Ông nội Hầu ạ!
Hầu Đức Minh chào hỏi từng đứa, hỏi: Thiệu Đường và Yến Minh đến?
Lâm Thúy : Công việc của hai chẳng ngày nghỉ cố định, hễ việc là coi như nghỉ. Chúng kệ họ ạ, đối tượng và em gái của Yến Minh lát nữa sẽ sang chơi đấy ạ.
Hầu Đức Minh bảo: Hoan nghênh, hoan nghênh quá!
Hầu Thục Nhàn nhiệt tình chào hỏi lũ trẻ, đặc biệt là Hầu Oánh và Điềm Điềm, bảo con trai chào các các chị. Đường Bằng quan tâm nhất là Cục trưởng Lục và Cục trưởng Trần đến, ánh mắt hưng phấn chợt tắt đôi chút, nhưng thấy ông cụ Thiệu cũng xốc tinh thần tiếp đón nồng nhiệt: Bố cháu lát nữa cũng sang đây giúp một tay ạ.
Hầu Đức Minh hỏi ông cụ Thiệu: Anh Thiệu , thế nào? Có quen ?
Bác sĩ Thiệu đáp: Quen chứ, gì mà quen? Sáng chín giờ , mười một giờ rưỡi nghỉ, chiều một giờ rưỡi , ba giờ tan , thong thả lắm.
Lúc ông khám thì tiện thể dẫn dắt học sinh luôn, một công đôi việc. , ông còn tiện thể giúp biên soạn sách, chỉ là chính thức bắt đầu thôi.