Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1014

Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:55:13
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hầu Đức Minh mừng cho bạn , ở tuổi bảy mươi mà vẫn còn giữ tinh thần hăng hái như là điều cực kỳ đáng quý.

Nhóm Phán Phán và Điềm Điềm tranh hỏi ông nội Hầu xem đơn vị trả sách vở , liệu tụi cháu thể mượn . Thấy lũ trẻ hiếu học như , ông bảo: Có chứ, nhiều lắm, chỉ là đang để bừa bãi ai sắp xếp thôi.

Hầu Bác chủ động đề nghị: Ông nội ơi, thế thì khi nào rảnh tụi cháu sẽ qua giúp ông dọn dẹp một tay nhé.

Lục Bình, Lục An cùng Phán Phán, Điềm Điềm đều hào hứng giúp sức. Hiện tại bọn trẻ đang giúp cụ Thiệu sắp xếp sách vở trong nhà, ghi chép từng cuốn phân loại lên giá sách cho dễ tìm. Nhà cụ Thiệu đa phần là sách y học và cổ tịch, còn một tác phẩm của các danh gia. Không nhà ông nội Hầu thì nhiều loại sách gì nhỉ?

Chính Hầu Bác cũng rõ lắm, vì đây mặn mà gì với chuyện sách, chỉ hai năm nay khi xuống nông trường, tiếp xúc nhiều với nhóm Phán Phán mới bắt đầu ham .

Cả nhóm bộ về nhà. Nhà họ Hầu là một căn nhà lầu nhỏ ba tầng xây bằng gạch đỏ. Tầng một gồm phòng bếp, nhà vệ sinh, phòng khách, phòng ngủ cho khách và kho chứa đồ; tầng hai là các phòng ngủ; tầng ba là gác mái.

Bà cụ Hầu đang cùng ba phụ nữ khác bận rộn trong bếp. Tuy nấu nướng nhưng để tự tay hai mâm cỗ chiêu đãi khách thì quá sức, nên bà mời những hàng xóm khéo tay và vợ của đầu bếp nhà máy sang phụ giúp. Nghe tiếng con dâu cả, bà liền chạy khỏi bếp, đon đả chào chị cả Lâm: Lâm Đan, mau đây xem chuẩn mấy món thế .

Chị cả Lâm lập tức bảo bọn trẻ mang đồ ăn mang theo bếp, xắn tay áo rửa tay cùng, chị chẳng hề coi là khách. Lâm Thúy định giúp nhưng chị đẩy ngoài: Em ngoài trò chuyện với , lát nữa nhớ đón chị em Thu Nhiễm nhé.

Bà cụ Hầu bàn giao bếp núc cho con dâu ngoài tiếp khách. Ban đầu bà định mời hết hàng xóm láng giềng sang, ít nhất cũng dăm ba mâm cho xôm, nhưng ông cụ nhà bà nhất quyết chỉ cho mời hai mâm. Khách hôm nay là những thiết nhất trong nhà máy, gia đình họ Đường, và gia đình Lâm Thúy.

Bà mời mọc Lâm Thúy và lũ trẻ: Nào, ăn kẹo , c.ắ.n hạt dưa các cháu.

Cụ Thiệu thì chẳng thiếu trò chuyện, ngoài bố của Đường Anh còn Bí thư, Giám đốc nhà máy, họ tụ tập thành một nhóm tán gẫu rôm rả. Bà cụ Hầu niềm nở với Lâm Thúy nhưng vẫn tỏ vẻ tiếc nuối: Sao Cục trưởng Lục và Giám đốc Trần tới nhỉ?

Lâm Thúy giải thích thêm một nữa. Trong lòng bà cụ Hầu chút thoải mái, cũng hẳn là giận dỗi, chỉ là cảm thấy khí vui vẻ của bữa tiệc mừng giảm đôi chút. Chuyện vui của nhà , ngoài suy cho cùng cũng chẳng thể hào hứng bằng trong cuộc. Đương nhiên bà để lộ ngoài, vẫn tiếp đón nhiệt tình.

Ông cụ nhà bà khôi phục công tác, đơn vị còn truy lĩnh bộ tiền lương đó, giờ nhà chẳng thiếu tiền nên bà dồn hết tâm sức chuẩn đồ ăn. Hai năm qua thông gia và nhà họ Lục giúp đỡ, giờ nhà điều kiện, bà chiêu đãi thật hậu hĩnh để thấy sự phóng khoáng và chân thành của , bà thậm chí còn mong cả bà Phương và ông Lục cũng lên đây tham dự nữa kìa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-1014.html.]

Hầu Đức Minh bảo Hầu Bác dẫn các em tham quan một vòng quanh nhà. Bà cụ Hầu cũng nhanh nhảu: đấy, lầu đều phòng cho các cháu cả, các cháu lên xem thích phòng nào.

Hầu Thục Nhàn chen : Mẹ ơi, phòng con vẫn giữ cho con chứ? Con thích căn phòng hướng nam phía đông tầng hai . Cô vốn thích về nhà ngoại ở.

Lũ trẻ lên lầu tham quan một vòng, nhưng chúng chẳng mấy mặn mà với phòng ốc cách bài trí, vì trẻ con vốn yêu cầu thẩm mỹ gì về việc đó, sở thích của chúng ở sách vở và đồ chơi cơ. Chiếc đồng hồ báo thức con chim nhỏ, những tấm kính màu, gác mái những món đồ gỗ chạm khắc mới là thứ thu hút chúng.

Hầu Bác dẫn các em lên gác mái tìm sách, đúng là nhiều thật, từng bó từng bó vẫn còn mở . Phán Phán kêu lên: Ôi, mấy cuốn dây thừng siết rách kìa, tụi mau sắp xếp .

Cả đám trẻ ùa , đứa cởi dây, đứa dọn sách, chỗ nào thắt nút c.h.ặ.t quá thì dùng kéo cắt phăng . Đứa phụ trách ghi chép, đứa phụ trách tên phân loại, khí bỗng chốc trở nên bận rộn. Đang thì lầu vang lên tiếng gọi: Hầu Bác, Oánh Oánh, Hầu Vĩ ơi! Các bạn về ? Ra đây chơi !

Nghe thấy mấy giọng quen thuộc đó, sắc mặt của ba em nhà họ Hầu cho lắm, nhất là Hầu Bác. Hồi ông nội đình chỉ công tác, hầu hết đám bạn đều nghỉ chơi với , nếu chơi cũng là lén lút hoặc bố cấm đoán vì sợ liên lụy. Trong đó ba đứa những chơi mà còn cố ý , lăng mạ gia đình . Hầu Bác chẳng đếm xỉa gì đến chúng nữa. Oánh Oánh và Hầu Vĩ cũng cùng chung ý kiến.

Ông nội , hoạn nạn mới thấy chân tình, với những đứa chẳng chút tình nghĩa nào thì việc gì ép bản tiếp chuyện chúng cho mệt? Bọn trẻ cứ thế cắm cúi dọn sách, chẳng thèm đáp lời.

Bà cụ Hầu huỳnh huỵch lên lầu, bảo: Hầu Bác, Oánh Oánh, Tiểu Vĩ , nhóm thằng Thiết Đầu qua tìm các cháu chơi kìa.

Hầu Bác đáp: Bà ơi, tụi cháu đang bận ạ.

Bà cụ: Thế là bảo các bạn lên đây chơi cùng?

Hầu Bác từ chối ngay: Không bà!

Bà cụ Hầu nhíu mày khuyên: Sao vô lễ thế hả cháu? Người qua chúc mừng thì lịch sự, đối xử với bạn bè, ngày nào cũng chạm mặt mà.

Hầu Vĩ : Bà ơi, tụi cháu gặp chúng nó mỗi ngày ạ. Dù thì cuối tuần chúng mới về đây.

Sắc mặt bà cụ Hầu bỗng trầm xuống, bà cảm thấy lũ trẻ giờ xa cách với , chẳng còn lời nữa. Bà định khuyên thêm vài câu thì nhà tiếng Hầu Thục Nhàn gọi , ai đó đến. Mấy phụ nữ trong xóm tên trong danh sách mời cũng ghé qua chúc mừng, đưa vài quả trứng, mang cây bắp cải. Bà cụ vội vàng chạy xuống tiếp khách.

Loading...