Ông cụ Lục cũng tranh thủ học hỏi bí quyết bắt mạch và kê đơn từ cụ Thiệu.
Hồi nhỏ ông từng vài năm tầm sư học đạo nền tảng, cũng hề bỏ bê, hễ rảnh rỗi là tự học. Từ khi bác sĩ chân đất, vì sợ là lang băm hại nên ông càng khiêm tốn thỉnh giáo bác sĩ Diêm và những khác. Nhờ sự cần cù, thêm việc tiếp xúc với nhiều bệnh nhân, kinh nghiệm lâm sàng ngày một dày dạn nên y thuật của ông tiến bộ rõ rệt, còn là lính mới ngày nào.
Nếu là đây, lẽ khi trao đổi với cụ Thiệu ông sẽ chỗ hiểu, chứ đừng đến việc đặt câu hỏi thỉnh giáo những điểm khó. Giờ đây trình độ nâng cao, ông thể hiểu rõ bản chất, chỉ điểm thêm những chỗ còn chắc chắn nên thông suốt lẽ. Chỉ trong một buổi chiều mà ông cảm thấy như khai sáng, những kiến thức vốn còn mập mờ bỗng chốc trở nên rõ ràng. Ông chắc chắn rằng y thuật của tiến thêm một bước dài buổi chiều hôm nay.
Trước ông chủ yếu tự học và tích lũy kinh nghiệm, sự tiến bộ diễn thầm lặng như mưa dầm thấm đất, ngắn hạn thấy rõ, nhưng lúc chính ông cũng cảm nhận sự đột phá. Phán Phán và Điềm Điềm cũng sán gần một cách say sưa. Cụ Thiệu vốn là thực tế và đáng tin, những gì cụ chỉ dạy cho ông cụ Lục đều là những kiến thức chẩn mạch biện chứng cơ bản và thông dụng nhất chứ những ca bệnh quái ác hiếm gặp. Bởi lẽ bệnh nan y chỉ là ít, chữa những bệnh thường gặp mới là quan trọng nhất.
Lâm Thúy còn đặc biệt pha cho nước hoa cúc kỷ t.ử để trò chuyện nhuận họng. Phán Phán đó chịu trách nhiệm rót cho các ông, chốc chốc lễ phép: Ông nội Thiệu ơi, ông uống nước cho đỡ khô họng ạ. Điềm Điềm thì cầm cuốn sổ tay nhanh thoăn thoắt ghi chép. Ghi chú của cô bé sinh động, chỉ chữ mà còn cả hình vẽ, bảng biểu và sơ đồ tư duy. Những thứ đều là cô bé học từ . Lâm Thúy hề dạy riêng, chỉ là lúc cô ghi chép sổ sách, chuẩn bài lên danh sách việc cần đều dùng đến, lũ trẻ thấy là học theo ngay.
Cụ Thiệu ghé mắt xem sổ tay của Điềm Điềm, ngừng gật đầu tán thưởng: là một đứa trẻ phương pháp, ghi chép cũng chịu khó động não hơn khác, mạch lạc và rõ ràng. So với nhóm sinh viên ông đang dạy hiện nay, chẳng đứa nào khiến ông hài lòng cả. Đó đều là những học viên công nông binh ưu tú chọn lọc đấy, chứ nếu vơ đại thì còn tệ hại nữa, khéo vớ đứa mới nghiệp tiểu học cũng nên.
Lâm Thúy bàn với bà Phương cho hai ông bà ở thêm vài ngày. Mới ở một ngày mà lũ trẻ nỡ để ông bà về, vả bố chồng cũng thể tranh thủ học hỏi thêm từ vị đại sư . Bà Phương vốn cũng ở nhưng lo lắng chuyện nhà cửa.
Bà ngoại Phương gạt : Có gì mà yên tâm? Vợ chồng thằng cả trưa nay chở gỗ về . Ở nhà thằng hai quản lý xưởng hương, vợ nó quản lý cối xay, con Tú Tú và Hồng Đậu thì trông nom xưởng may mặc, cần con lo .
Còn về phần ông cụ Lục thì càng thành vấn đề. Cả năm ông chẳng mấy khi nghỉ phép, giờ nghỉ vài ngày thì ? Cũng chẳng bệnh nhân nào thiếu ông vài bữa mà sống nổi. Hơn nữa, ông ở đây học tập cụ Thiệu là lãi to , đây là chuyện học hành tiến bộ, hơn nhiều so với việc cả ngày chỉ quanh quẩn khám bệnh. Nghe bà ngoại , bà Phương liền đồng ý, ông cụ Lục đương nhiên cũng ý kiến gì. Hiện tại ông đang trò chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp với cụ Thiệu. Ông cụ còn mời ông và cả Lục tối nay sang bên đó ngủ, để ngày mai cùng lên bệnh viện xem ông phòng khám. Nhìn dáng vẻ hào hứng của ông, chắc khi chẳng về quê nữa cũng nên. Thế là bà Phương quyết định ở thêm mấy ngày. Lũ trẻ lập tức hò reo vui sướng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-1022.html.]
Trong buổi chiều, đồ đạc bên nhà Trần Yến Minh cũng lắp đặt xong xuôi. Lâm Thúy mời Dương Thục Mẫn, Trương Á, Trần Huệ Lan và bà cụ Quan sang tham quan. Bà cụ Quan chiều nay sang nhà họ Lục buôn chuyện với bà ngoại và bà Phương, còn mang quà và mấy tờ phiếu gia đình dùng đến tặng cho hai bà bạn già. Bà Phương cũng chuẩn sẵn quà đáp lễ, bà cụ Quan chân tay chậm chạp viêm khớp nên bà cho hai chiếc bao đầu gối bằng da thỏ. Hiện nay ở quê thỏ nhiều nên thiếu thịt thỏ, lông thỏ da thỏ, con cái hiếu thảo đều cố ghép cho cha một tấm đệm da thỏ để cho ấm.
Lâm Thúy bưng một mẹt đầy lạc, hạt dưa và kẹo, tạo cảm giác như mời tân gia nhà mới. Ai nấy c.ắ.n hạt dưa ngắm nghía đồ nội thất mới, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên dứt. Phụ nữ chẳng ai là ghen tị. Dương Thục Mẫn cảm thán: Sao gặp cô sớm hơn cơ chứ, nếu sớm hơn chút thì lúc kết hôn sắm một bộ thế , chẳng chịu uất ức bao nhiêu năm qua.
Trần Huệ Lan bảo: Giờ cũng muộn, nhà đặt hai chiếc giường tầng kiểu mới . Tuy đắt một chút nhưng nghiến răng vẫn sắm . Sau lũ trẻ lớn cả, chị em thể ngủ chung một phòng, còn dựng vợ gả chồng, nhà đủ phòng thì chỉ còn cách dùng giường tầng để tiết kiệm diện tích thôi.
Bà cụ Quan cũng đặt ngay hai bộ, một bộ cho Quan Trạch dùng, một bộ tặng cho nhà con gái đang chật chội. Dương Thục Mẫn đương nhiên cũng một bộ, cô nhận hàng từ Lâm Thúy để bán thì chẳng lẽ để bản chịu thiệt. Kiếm tiền chẳng là để hưởng thụ , đồ thế dùng thì để cho ai?
Không chỉ họ, những phụ nữ và bà lão khác trong khu tập thể cũng tiếng mà tìm đến. Dù hai chiếc máy cày nổ máy rầm rầm chạy cũng gây chú ý lớn, nhiều tận mắt thấy khu 8 sắm đồ mới nên rủ sang xem.
Tiểu Lâm ơi, nhà cũng một bộ.
Nhà ba bộ!
Gì mà lấy nhiều thế? Đừng tranh , xếp hàng !
Nhà một bộ, nhà bác cả một bộ, còn cả nhà đẻ nữa...
Cứ thế là bao nhiêu bắt đầu đặt hàng, đến muộn nhưng nhanh trí đặt cọc tiền để ưu tiên lên đầu danh sách.