Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 1024

Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:59:59
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiêm Giai Lệ thẹn thùng, chạy tót sang phòng phía bắc xem. Căn phòng lớn phía bắc chỉ đặt một bộ giường tầng và vài món đồ nội thất khác, tất cả đều theo phong cách đơn giản và thanh lịch. Căn phòng nhỏ bên cạnh thì đặt bàn học, giá sách, tạm thời dùng phòng sách.

Chiêm Giai Lệ mà lòng tràn đầy yêu thích, cô nhảy lên giường tầng thử : Kiểu giường khung sắt chẳng ai thích tầng cả, nhưng với bộ giường thì cháu chỉ thích tầng thôi.

Chị cả Lâm tiếp lời: Giai Lệ thích thì tan học cứ tự bắt xe qua đây chơi, lúc nào cũng chào đón em.

Chiêm Giai Lệ lập tức xin ý kiến : Mẹ xem kìa, chị Lâm mời con , con mà đến thì thật là điều đúng ạ?

Cô bé cả ngày cứ gọi chị xưng em với lũ trẻ, suýt chút nữa là gọi chị cả Lâm bằng cô. Bà Chiêm bảo: Chỉ cần rể và chị gái con chê phiền thì con đến lúc nào cũng .

Với tư cách là quản lý cửa hàng bách hóa, bà Chiêm bắt đầu tính toán việc bày một bộ thế ở khu nội thất cao cấp tầng hai để mẫu. Có ý tưởng trong đầu, bà liền hỏi thăm Lâm Thúy về nơi sản xuất, thời gian để xem thể truyền đạt kỹ thuật cho xưởng nội thất Kỳ Châu .

Lâm Thúy : Thực cũng kỹ thuật bí mật gì ạ, thợ mộc lành nghề qua là ngay. Quan trọng là ở quê nhân công rẻ, giống công nhân thành phố mỗi tháng trả hơn ba mươi tệ tiền lương.

Đứng ở góc độ của , cô đương nhiên giúp đỡ dân quê nhà. Tốt nhất là thành lập một xưởng nội thất công xã ở quê, tập trung những thợ mộc giỏi nhất cùng . Như thế thể vay vốn mua máy móc, đẩy nhanh tốc độ sản xuất. Ít nhất là khâu xẻ gỗ, xẻ ván thì máy móc nhanh hơn thủ công nhiều.

Bà Chiêm mà thấy tâm đắc, dự định về nhà sẽ báo cáo trình lên Cục Thương nghiệp cấp . Nếu phê duyệt, việc thành lập xưởng nội thất công xã sẽ đưa chương trình nghị sự. So với những mẫu nội thất của Lâm Thúy, bà Chiêm thấy đồ đạc hiện tại của xưởng sản xuất đều quá .

Chị cả Lâm và bà Phương về chuẩn bữa tối , Lâm Thúy ở bàn thêm chi tiết với vợ chồng bà Chiêm. Còn việc treo rèm cửa, bài trí phòng mới thì đương nhiên để thông gia động tay. Nghe tin vợ chồng bà Chiêm qua chơi, mấy quen trong khu tập thể cũng sang chào hỏi và tranh thủ tham quan một vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-1024.html.]

Đến giờ cơm tối, Trần Yến Minh đón Chiêm Thu Nhiễm sang. Ăn xong, hai cùng đám trẻ và cụ Thiệu, ông cụ Lục tham quan nữa. Mọi ai nấy đều khen Lâm Thúy nhiều ý tưởng lạ, khen thợ mộc Đàm khéo tay. Vì Chiêm Thu Nhiễm ngày mai còn nên qua đêm, Trần Yến Minh lái xe đưa cả nhà họ về.

Ba nhà ông cụ Lục ở thêm một tuần, đến khi cả Lục lên giao hàng thì họ xe máy cày về, hẹn lên học hỏi cụ Thiệu tiếp. Một tuần ông cụ Lục thu hoạch lớn, ban ngày theo cụ Thiệu lên bệnh viện phòng khám, về nhà tranh thủ học tập, y thuật nâng lên một tầm cao mới.

Trong thời gian đó, cụ Thiệu bảo ông cụ Lục thể việc tại phòng khám Đông y bệnh viện Kỳ Châu, nếu ông thì cụ sẽ giúp một tay. ông cụ Lục khéo léo từ chối. Suy nghĩ của ông cũng đơn giản, già nên khó rời xa quê cha đất tổ, ông thực sự nỡ bỏ cái nhà đó, dù thực tế cũng chẳng gì đặc biệt, và cũng là nơi đó thiếu ông thì . đơn giản là ông .

Hơn nữa, ở các đại đội quê vốn chẳng bác sĩ nào giỏi, nếu ông thì xã viên khám bệnh càng khó khăn hơn. Nếu con cái gì, trông chờ ông kiếm tiền lo tiền đồ thì chắc chắn ông sẽ đồng ý ngay do dự. giờ các con đều sự nghiệp riêng, cần ông bươn chải kiếm tiền nuôi nhà, nên ông chen chân thành phố gì. Sau nghỉ hưu hẳn thì lên ở với các con cho vui thì , chứ bảo ở đây ông vẫn thấy quen. Cụ Thiệu cũng ép, đó chỉ là lời gợi ý, nếu ông cụ Lục thì cụ giúp, thì coi như gì.

Những ngày qua, cụ Thiệu cũng học nhiều điều từ vợ chồng ông cụ Lục và bà ngoại Phương. Không là kiến thức kỹ năng gì cao siêu, mà là thái độ sống lạc quan, điềm nhiên của họ. Không vội vàng cầu danh lợi, so đo tính toán, lúc nào cũng bình thản, cáu gắt phàn nàn, biến mỗi ngày trôi qua đều trở nên đầy thi vị. Nhìn họ, cụ cảm thấy con sống đời thật thú vị và tràn đầy hy vọng. Cụ Thiệu cảm thấy như tiếp thêm sức mạnh, tuổi bảy mươi xưa nay hiếm nhưng giờ cụ thấy đời thêm mục tiêu để mong đợi.

Thoắt cái đến tết Lạp Bát, Lâm Thúy phá lệ dậy thật sớm để nấu cháo Lạp Bát cho cả nhà. Trần Yến Minh vẫn dẫn lũ trẻ tập thể d.ụ.c buổi sáng như thường lệ. Từ lúc trời lạnh thấu xương đến giờ, những vẫn kiên trì theo ngoài đám trẻ nhà chỉ còn Quan Trạch và Lệ Lệ, những đứa khác đều rúc trong chăn ấm chịu ngoài.

Lâm Thúy từ ban công ló đầu với Trần Yến Minh đang khởi động cùng lũ trẻ sân: Chiêm Thu Nhiễm chiều nay nghỉ, tan thì đón chị qua ăn cơm trưa nhé.

Trần Yến Minh đáp: Nhớ ạ!

Ngày rằm tháng Chạp chính là ngày cưới của họ! Nghĩ đến việc sắp kết hôn với cô gái yêu và xây dựng tổ ấm riêng, Trần Yến Minh dẫn lũ trẻ chạy bộ mà bước chân nhẹ tênh, đầy sức mạnh.

Lục Thiệu Đường đang giúp Lâm Thúy chuẩn nguyên liệu. Từ khi ban công bắt đầu đóng băng, Lâm Thúy chuyển mấy hũ dưa muối, rau muối chỗ lò sưởi để tránh nứt vỡ. Đang bận rộn thì hai chiến sĩ vội vàng về khu 8, đến lầu hô báo cáo thật lớn.

Báo cáo, nghĩa là công việc chính thức cần trình báo. Lục Thiệu Đường hiệu bảo họ đợi một chút, lập tức chạy xuống lầu. Người chiến sĩ lấy từ trong cặp tài liệu một bản điện mật đưa cho . Lục Thiệu Đường liếc một cái, đây là chỉ thị trực tiếp từ thủ đô gửi xuống, điều khác biệt với đây là nó truyền qua một bản điện văn. Hiện tại đơn vị của họ đa phần trao đổi thông tin qua điện thoại, chỉ những nhiệm vụ cực kỳ cơ mật và quan trọng mới sử dụng đến đài vô tuyến.

Loading...