Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 273

Cập nhật lúc: 2025-12-25 04:03:29
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị dâu hai Lục thì hậm hực, chẳng đại đội sắp đến kỳ khóa bầu cử ? Cái kiểu như bà Hội trưởng phụ nữ vốn chẳng xứng đáng, cho bà xuống đài ? Bản chị điểm nào bằng bà chứ?

Chị nghĩ nếu bà Phương Địch Hoa ủng hộ, vài câu với thím Lý và thì đại đội chắc chắn sẽ bầu chị Hội trưởng phụ nữ. Nếu mà chức đó thì oai mấy? Chẳng cần dầm mưa dãi nắng đồng mà vẫn hưởng đủ điểm công, còn cả lương phụ cấp nữa. Nghe lương của Hội trưởng phụ nữ do đại đội trả mà là do huyện, do Hội Liên hiệp Phụ nữ cấp, mỗi năm còn thêm phúc lợi như gạo, mì, dầu, thịt nọ. Đến lúc đó chị về nhà ngoại thì mát mặt vô cùng!

Chị cứ ngỡ chồng hiểu ý nên định bụng lúc khác sẽ cho rõ ràng hơn. bà Phương Địch Hoa còn lạ gì? Chị mới nhổm m.ô.n.g lên là bà chị định trò gì . Hạ thấp khác dẫn dắt sang để tự tâng bốc, nhân tiện bảo là để chị thử xem? Thử cái gì mà thử? Chị cái trò trống gì để đội trúng chị?

Lâm Thúy cảm, dù quá nặng nhưng cứ lờ đờ, sức lực. Buổi tối Điềm Bảo và Phán Phán chạy sang kể cho cô chuyện đại hội chia tiền thưởng của đại đội, trọng tâm là diễn màn đ.á.n.h giữa góa phụ Tôn và Trương Tú Phượng. Cái miệng nhỏ của Phán Phán cứ liến thoắng, định diễn đến đoạn hai bà c.h.ử.i Lâm Thúy ngắt lời ngay.

Lâm Thúy bảo: "Không học c.h.ử.i bậy." Phán Phán gãi đầu: "Thế thì giống nữa ạ." Lâm Thúy: "Mẹ là c.h.ử.i ."

Thế là lúc Phán Phán và Điềm Bảo diễn tiếp thì thành : "Mụ 'tít tít' , mụ mới là 'tít tít' , cái đồ 'tít tít' c.h.ế.t tiệt, mụ..." Lâm Thúy ôm đầu: "Các con ơi, ý là chúng bỏ qua mấy lời c.h.ử.i bới đó , chứ 'tít tít' đè lên như thế." là hai đứa nhỏ thâm thía cái chiêu "hài hòa" của mấy trang mạng quá .

Đợi bọn trẻ diễn xong, ông Lục sang châm cứu cho cô mấy phát. Châm vài huyệt đạo để giúp mũi cô thông thoáng, tối ngủ cho ngon. Châm xong ông dắt Điềm Bảo và Phán Phán về phòng đông ngủ, bảo bà Phương Địch Hoa giúp Lâm Thúy dán miếng dán huyệt đạo bằng gừng. Đây là loại cao dán do ông tự phối chế theo sách y.

Buổi tối Lâm Thúy một bên phòng tây, thấy cũng cô đơn, cô nhớ cái cảm giác ôm mấy cục bông thơm mùi sữa ngủ kinh khủng. Giường đất thì ấm, vì tối nay bà Phương Địch Hoa hầm gà bếp lò . Không ngủ bao lâu, cô nóng đến mức vã mồ hôi tỉnh giấc. Giường đốt quá nóng, thêm khi ngủ châm cứu dán cao tăng dương khí, nên nửa đêm toát mồ hôi cũng là chuyện thường.

"Két" một tiếng, cửa phòng mở . Lâm Thúy hỏi: "Lục Thiệu Đường ?" "Ừ, là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-273.html.]

Anh đóng cửa ngoài, thuần thục thắp đèn, rót nước tắm rửa, ngâm chân mới phòng. Lục Thiệu Đường bước , thấy cô ngủ một ở phía đầu giường mà thấy hai đứa nhỏ . "Bọn trẻ ?" Giọng Lâm Thúy nghẹt đặc: "Em cảm, chúng nó sang phòng bố ngủ hết , cũng sang đó ."

Lục Thiệu Đường chẳng chẳng rằng, cởi áo ngoài, nhẹ nhàng leo lên giường, vén chăn chui tót trong với cô. Lâm Thúy: "!!!" Không thừa nước đục thả câu nhé. Cô định giành cái chăn thì đàn ông thuận thế xuống bên cạnh. Giọng Lâm Thúy mềm nhũn, mang theo chút nũng nịu mà chính cô cũng nhận : "Em đang cảm đấy."

Lục Thiệu Đường dịu dàng hỏi: "Có khó chịu lắm ?" Bàn tay to lớn của đặt lên trán cô, "Có sốt ?" Lâm Thúy đáp: "Không sốt , trong nhà bác sĩ mà, lo."

Lục Thiệu Đường mới yên tâm, đưa tay kéo ngay vợ thơm tho mềm mại lòng. Lâm Thúy cứng đờ cả : "... Em đang cảm mà." Lục Thiệu Đường bảo: " chỉ... ôm một cái thôi."

Câu Lâm Thúy liên tưởng ngay đến mấy cái đoạn hội thoại mạng kiểu " chỉ ôm thôi, chỉ..." cũng may Lục Thiệu Đường lời giữ lời, thật sự chỉ ôm cô ngủ, chân tay đều đúng mực.

Vốn dĩ Lâm Thúy nghĩ một đàn ông to lớn hơn quá nhiều ôm c.h.ặ.t sẽ thấy sợ hãi, căng thẳng bài xích, nhưng khi rúc lòng, cô thấy sợ mà cảm thấy... an . Có lẽ là nhờ những tiếp xúc gần gũi nhưng quá trớn đây của , trừ ở nhà khách thì cũng chỉ cùng lắm là nắm tay nghịch ngón tay cô, hoặc để cô tùy ý chạm hề phản công. Cô dần nhận hề nguy hiểm nên cũng buông lỏng cảnh giác.

Giờ thì chẳng ôm cô ngủ ? Trên một mùi hương thanh khiết, dễ chịu, mùi xà phòng mà là mùi hoocmon đặc trưng của . Mỗi đều một mùi hương riêng biệt, khứu giác cô nhạy cảm nên ngửi thấy rõ. Cô im, lưng tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , một lát thấy nóng rực. Thân nhiệt của cao thế nhỉ? Nếu là cô thì nhiệt độ chắc chắn là đang sốt .

Ban ngày cô ngủ , tối cũng ngủ vài tiếng nên giờ cô thấy buồn ngủ nữa. "Sao cứ về ban đêm thế?" Cứ thế nhỡ nhà dậy vệ sinh tưởng trộm cô giấu đàn ông trong phòng thì c.h.ế.t. Lục Thiệu Đường đáp: "Ban ngày thời gian." Lâm Thúy hỏi: "Thế ban ngày bận, ban đêm chạy chạy , liệu nghỉ ngơi đủ ?" Lục Thiệu Đường: "Được mà."

Thân hình cao lớn hơn cô nhiều, cô vốn cũng chẳng thấp bé gì nhưng trong vòng tay trở nên thật nhỏ bé. Lúc chuyện, thở phả bên tai vùng da đó của cô nổi hết cả da gà. Cô định bảo lấy thêm cái chăn nữa ngủ riêng, nhưng vòng tay ấm áp quá, mang đến cảm giác an đến mức khiến cô nảy sinh ý chiếm hữu. Anh cơ bụng đấy, chạm thử quá. Cô cứ nghĩ ngợi lung tung như thế dần chìm giấc ngủ lúc nào .

Loading...