Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 288

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:40:42
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hả? Hóa là Tiền Lập Sinh giả hồ sơ ?"

"Nói thế nghĩa là đẻ ? Thế mà bà già nhà còn dám rêu rao chị Lâm giả nọ!"

Mẹ Tiền nãy còn mở miệng là mắng Lâm Hạ giả dối, kết quả bà cụ Khương vạch trần chuyện con trai mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Bà thể chấp nhận nổi, lao lên định xông đ.á.n.h với bà cụ: "Báo công an, mau báo công an ! Hôm nay điều tra cho ngô khoai, xem đứa nào mới là đứa giả."

Tiền Lập Sinh sợ đến mức bủn rủn cả chân tay. Nếu đ.á.n.h động đến công an, dù khăng khăng bình thường, nhưng nếu ép xét nghiệm một nữa thì ? Chẳng sẽ lộ tẩy hết sạch ? Tuyệt đối để bệnh viện nhúng tay !

Hắn vội ôm c.h.ặ.t lấy , giọng nghẹn ngào: "Mẹ, bình tĩnh , đừng cãi nữa. ... là của , đều do con vô dụng, là con sinh , là con mất mặt." Hắn sang Lâm Hạ, nước mắt giàn giụa: "Lâm Hạ, thôi , em hài lòng ? Anh đồng ý ly hôn, thừa nhận là do đẻ . Em , lúc nào cũng , là với em, là khổ em."

Hắn dồn dập xin , trái còn tạo cho cảm giác yêu Lâm Hạ đến c.h.ế.t sống , vì chị quá quắt nên đau khổ tột cùng mà buộc tác thành cho chị. Vì để giữ thể diện cho chị, cố tình bôi đen bản sinh , yêu chị nhường nào.

Tiền Lập Sinh với lãnh đạo nhà máy: "Thưa lãnh đạo, xin , đều là do ... chín chắn, để xem kịch . tình nguyện phân xưởng phụ công tác. Lâm Hạ... cần gì cả, tuổi cao, cũng chẳng thể tiếp tục việc, nên cứ thế ."

Anh bày bộ dạng tâm xám ý lạnh, kéo Tiền thẳng. Mẹ Tiền vẫn gào lên: "Sao mà bỏ qua thế ? Công việc của thì !"

Tiền Lập Sinh nhỏ: "Mẹ, đừng quậy nữa, công việc mất ." Hắn , Lâm Hạ bây giờ bản lĩnh, nhà máy cán thép kiểu gì cũng để chị , nên công việc của đòi lúc nào chẳng .

Bà cụ Khương lập tức bảo Lâm Hạ để bà về giúp chị thu dọn đồ đạc, hai nữ công nhân bên tổ thợ điện cũng chạy giúp một tay. Họ vẫn luôn về phía Lâm Hạ, nhưng lúc nãy nhóm Phó Tú Mai gào to quá nên họ lên tiếng nổi.

Đám xem náo nhiệt thì bắt đầu lú lẫn: "Thế rốt cuộc Tiền đẻ ? Có giả hồ sơ nhỉ?" " cũng thấy ong hết cả thủ." "Này, cái , chẳng nhà ở bệnh viện ? Đi ngóng chút ?"

Khương Vệ Đông kéo bà cụ nhà một góc, nhức đầu : "Mẹ, thôi quậy ?"

Bà cụ Khương vặn : " quậy cái gì?"

Khương Vệ Đông: "Chị Lâm thể về nhà ." Cái bà già cứ thích rối thêm thế nhỉ?

Bà cụ Khương: "Thì nào? quý con bé, để nó về bạn với thì gì sai?"

Khương Vệ Đông: "Thế còn con? Đến lúc đó cả xưởng đồn đại ầm lên, con với chị Lâm còn việc thế nào nữa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-288.html.]

Bà cụ Khương: "Thì mà ở ký túc xá."

Khương Vệ Đông: "..."

"Mẹ, chuyện đó?" Ông từng kể với bà, mà ngủ cũng hề mớ.

Bà cụ Khương hừ một tiếng: "Hôm nọ giám đốc nhà máy tìm hỏi tại ủng hộ Tiền Lập Sinh mà giúp Cố Xương Minh minh oan, lỏm đấy." Bà già tin tức nhạy bén lắm nhé.

Khương Vệ Đông: "Mẹ đúng là giỏi thật đấy, nhưng cấm kể với ai nữa ."

Bà cụ: "Thì chắc chắn kể cho con bé Lâm ."

Khương Vệ Đông càng thấy đau đầu hơn. Ông tạm chấp bà cụ nữa mà tìm chủ nhiệm văn phòng: "Chủ nhiệm, sắp xếp cho chị Lâm một phòng ký túc xá ."

Ly hôn thì ở phòng đơn là , cũng dễ sắp xếp. Chủ nhiệm văn phòng lắc đầu: "Phòng đơn hết , chỉ còn phòng tập thể thôi." Phòng đơn bây giờ quý lắm, mấy đôi mới cưới còn đang xếp hàng kìa.

Bà cụ Khương bắt đầu đòi con trai ở ký túc xá để nhường nhà cho Lâm Hạ. Lâm Hạ Tiền Lập Sinh chịu ly hôn thì lòng cũng nhẹ , cả mềm nhũn còn chút sức lực, chị : "Bà ơi, cần phiền thế , con ở ký túc xá là . Con cũng chẳng đồ đạc gì nhiều."

Chị chẳng căn phòng của Tiền Lập Sinh thêm một giây nào nữa. Nhìn thái độ của hai con nhà họ, rõ ràng là kiểu "cô ở nhà ăn cơm , lời thì cút xéo". Cuối cùng Bí thư nhà máy tay giúp đỡ, để Lâm Hạ dọn sang ở cùng con gái ông, chờ khi nào phòng đơn sẽ sắp xếp .

Lâm Hạ dẫn bên tổ thợ điện về dọn hành lý. Chủ yếu là mấy hũ dưa muối, nước xốt mà mợ ba giúp chị , còn mấy bức tranh và thực đơn mà Điềm Bảo, Phán Phán dán tường, chị lấy về hết. Ngoài là quần áo chăn màn, sách vở ngành điện, còn mấy thứ nồi niêu xoong chảo dù là chị và Tiền Lập Sinh cùng sắm nhưng chị định ăn cơm nhà ăn nên thôi. Chị chỉ lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân, còn để hết ở nhà họ Tiền.

Lúc dọn đồ, Tiền cứ chằm chằm, cái cho động, cái cho chuyển. "Mấy cái hũ đều là tiền nhà họ Tiền bỏ mua, cô mang ." "Chỗ quần áo chăn màn cũng là tiền và phiếu của nhà ..."

Bà cụ Khương gạt : "Bà thôi cho nhờ, mấy năm nay bà , là con bé Lâm kiếm tiền nuôi bà đấy." Bà cụ chỉ huy, bảo mấy thanh niên tổ thợ điện cứ cái gì Lâm Hạ bảo lấy là khuân hết.

Tiền Lập Sinh đực đó như một khúc gỗ, mắt cứ dán c.h.ặ.t Lâm Hạ. Hắn tin chị tuyệt tình đến thế, còn chút luyến lưu gì với . Lâm Hạ dứt khoát thèm lấy một cái, cứ như từng quen .

Tiền Lập Sinh nhịn mà mỉa mai: "Lâm Hạ, em tính toán xong xuôi từ lâu ? Dựa nhà để công việc, khi lên chức nhà máy thiếu em , nên dù em trả biên chế cho thì nhà máy vẫn sẽ cấp việc khác cho em."

Lâm Hạ đang thu dọn mấy hũ dưa muối, liền đầu Tiền Lập Sinh: "Anh nghĩ thế ? bao giờ nghĩ . Cái nghĩ là khi phẫu thuật về sẽ sinh con cho . Thời gian qua bảo thể sinh em bé , tại chịu?"

Loading...