Nhóm Lâm Thúy thì cần nữa.
Lâm Nhược sang nhà dì Cả, quà cáp mang theo cần nặng tay một chút, cơ bản cứ theo đúng lệ thường thăm họ hàng là .
Lâm Thúy với Lâm: "Mẹ ơi, Lâm Nhược chắc chắn tìm đối tượng khác, tiền sính lễ cũng chuẩn dần. Bé Bảo ở ngay cạnh , nó càng lớn thì chuyện ăn uống, quần áo, học hành đều tốn tiền cả, tính nhé."
Mẹ Lâm đáp: "Yên tâm , tính toán cả . Các con đừng lo sẽ giống như dì Hai, chuyện đó ."
Bà xót thì xót thật, nhưng bà vẫn ghi nhớ lời bà nội Lâm dặn dò. Lúc lâm chung, bà nội : "Con thương xót nhà ngoại thì , cứ theo lễ nghĩa chung mà . nếu con lấy tiền của con trai, con dâu, cháu chắt để đem về đắp đổi cho nhà ngoại, thì đến lúc c.h.ế.t con cũng đừng hòng mộ nhà họ Lâm, để xem nhà họ Giải cho con về bên đó ?"
Mẹ Lâm thực hiểu rõ, lúc là con gái thì là nhà họ Giải, nhưng khi xuất giá sinh con thì là nhà họ Lâm. C.h.ế.t là chôn ở nghĩa trang nhà họ Lâm, ở cùng với tổ tiên nhà họ Lâm, con cháu nhà họ Lâm thờ phụng. Nhà ngoại vốn vị trí nào dành cho bà cả. Bà thương đẻ đến mấy cũng chỉ là biếu miếng ăn cái mặc, chứ tuyệt đối động đến cái gốc rễ.
Thấy như , Lâm Hạ khá ngạc nhiên, bảo: "Mẹ ơi, cũng cừ thật đấy, tẩy não."
Lâm Thúy bồi thêm: "Mẹ là bà nội tẩy não ngược đấy ạ."
Mẹ Lâm lườm yêu: "Mẹ thấy mấy đứa đang rót bùa mê t.h.u.ố.c lú cho thì ."
Cái gì mà tẩy não với thao túng tâm lý, chẳng là rót bùa mê ? Rót cho mê mẩn sẽ lời các con chứ gì. Mẹ Lâm chỉ là lương thiện, thương xót cha thôi, chứ bà ngốc.
Chỗ kê mà dì Hai mang sang , nó sinh mọt đóng thành từng cục , bà chắc chắn ăn mà để đem cho gà, nhưng bà dì Hai chắc chắn sẽ ăn và coi như báu vật, vì bình thường dì chỉ ăn khoai lang khô với ngô hột thôi. Bà ngoại vốn chẳng thèm ăn chỗ kê mọt đó, bà đưa cho dì Hai, dì Hai cảm động quá, thế là đầu kiểu gì chẳng mang vài cân lương thực ngon lành sang biếu bà ngoại?
Nói cũng , vẫn là bà ngoại quan tâm con gái, trắng trợn đòi lương thực mà là các con gái tự nguyện hiếu kính đấy thôi.
Hôm qua đám cháu trai cháu gái mới sang "thăm" xong, hôm nay con gái con trai sang nhà họ Giải khách, bà ngoại mà tình hình của bà , mà vẫn đặc biệt dặn dì Hai sang thăm nom. Làm thế để tỏ bà ngoại luôn để tâm đến các con.
Nếu là đây, chắc chắn bà sẽ cảm động phát , nhưng lúc sự cảm động xen lẫn những cảm giác khác lạ. Mẹ chồng bà từng : "Cái thủ đoạn của con , chỉ chuyên trị hạng hiền lành và hạng ngu ngốc thôi, đứa nào hiền ngu thì coi như xong đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-365.html.]
bà thực lòng thương Hai và dì Hai. Hồi nhỏ bà đói quá chịu nổi, lén ăn miếng khoai lang, định đ.á.n.h thì là Hai và dì Hai chịu đòn bà. Trước năm năm tuổi bà còn quá nhỏ, Hai bảo bà chịu nổi đòn , nên hễ việc gì là với dì nhận hết. Anh Hai bảo: "Dù cũng đ.á.n.h quen , da thịt đau nữa."
Mẹ Lâm cũng nhân lúc hiếu thuận già để lén cho Hai chị dâu Hai ăn chút gì đó, nhưng bà ngoại thẳng luôn là cần ăn, bà tự thu hết để dành cho con trai cả và cháu đích tôn. Đó là ruột của , bà thể gì đây? Chẳng lẽ bà các con ? Bà , cũng giống như việc nếu các con bà mặt Phán T.ử và Điềm Bảo, bà cũng sẽ đau lòng .
Có lẽ chỉ thể đợi đến khi bà... Nghĩ đến đây Lâm tự trách bản , phận con thể mong mất ? Thế chẳng là cầm thú ? Vậy thì còn cách nào khác? Cứ thế mà chịu đựng, cứ thế mà nhẫn nhịn thôi, con sống đời ai mà nhẫn nhục chịu đựng chứ?
Nếu vì con trai ly hôn, bà lẽ vẫn tiếp tục chịu đựng cô con dâu cũ cả đời, đợi đến ngày nhắm mắt xuôi tay mới thực sự giải thoát, còn vướng bận, còn dằn vặt.
Đêm đó Lâm mơ thấy rơi xuống sông, vùng vẫy thế nào cũng vô ích. Từ nhỏ bà mơ cái giấc mơ suýt c.h.ế.t đuối , ngay cả khi bà chuyện chào đời suýt dìm c.h.ế.t bà cũng mơ thấy . Sau chồng kể , bà mới nghĩ chắc là do hồi nhỏ suýt c.h.ế.t đuối nên dù nhớ gì nhưng tiềm thức vẫn luôn sợ hãi. Nỗi sợ cứ ám ảnh bà mãi thôi.
Đàn ông ngủ một giường, phụ nữ trẻ con ngủ một giường. Mẹ Lâm gặp ác mộng vùng vẫy, lúc đầu bà ôm Phán Tử, thằng bé suýt lăn ngoài. Lâm Thúy Phán T.ử đ.ấ.m nhẹ một cái nên tỉnh giấc.
Phía bên Lâm Thúy là Điềm Bảo, Lâm Hạ đang ôm Điềm Bảo ngủ ngon. Lâm Thúy kéo tay Phán T.ử bỏ trong chăn nhét nhóc về phía Lâm, thì chạm Lâm thấy ướt sũng.
Bị sốt ? Sao nhiều mồ hôi thế ? Lâm Thúy lấy đèn pin soi thử, thấy Lâm đang nghiến c.h.ặ.t răng, vẻ mặt đau đớn. Cô giật , sợ phát bệnh nên vội vàng lay nhẹ gọi bà tỉnh dậy.
Mẹ Lâm thở hắt một dài tỉnh , đầu óc vẫn còn mơ màng: "À, gặp ác mộng thôi, phát bệnh , đừng lo."
Lâm Thúy khoác áo bông xuống đất, lấy chiếc khăn tay nhét chăn của Phán T.ử cho ấm lên mới lau mồ hôi cho Lâm.
Lâm Hạ cũng tỉnh dậy: "Ai tè dầm đấy?"
Lâm Thúy đáp: "Mẹ gặp ác mộng nên mồ hôi thôi."
Lâm Hạ bảo: "Chắc tối nay giường sưởi nóng quá."
Mẹ Lâm lau mồ hôi nhịn mà hỏi con gái: "Các con bảo để dì Hai với Hai sống dễ thở hơn một chút bây giờ?" Không chuyện gì to tát, ít nhất cũng ăn no mặc ấm chứ?
Đêm qua bà mất ngủ, tự suy nghĩ mãi mà chẳng cách nào, nghĩ tới nghĩ lui dường như chỉ mỗi chữ "nhịn". con gái bà cách thì ? Nhìn đứa con gái thứ ba giỏi giang thế cơ mà, cả công xã bầu chọn là gương điển hình, ngay cả chuyện Lâm Nhược với con gái thứ hai ly hôn thuận lợi cũng nhờ nó cả.