Anh áy náy hôn nhẹ một cái, Lâm Thúy lườm cho một phát.
Cuối cùng chỉ thể dùng tay xoa nhẹ cho Lâm Thúy, thế mà cô vẫn chê tay ráp: "Anh em đau , trầy da em ?"
Lục Thiệu Đường bảo: "Để xem nào?"
Ừm, da cô trắng như tuyết, bàn tay thô lớn của xoa qua đúng là vẻ đỏ lên thật. Trước đây khi mát-xa cho cô đều lót một chiếc khăn tay, nhưng vỗ nước hoa hồng thì thể cách qua khăn nhỉ? Cuối cùng cũng tìm cách, dùng mu bàn tay và mặt trong cánh tay để xoa cho cô. Những chỗ da dẻ đến nỗi quá thô ráp.
Xoa xoa một hồi...
Sáng hôm khi Lâm Thúy tỉnh dậy, cô sực nhớ đến chuyện Lục Thiệu Đường quỹ tín dụng. Hôm qua bận chuyện của Tú Tú nên quên khuấy mất hỏi . Cô mặc quần áo t.ử tế tì tay lên bệ cửa sổ ngó ngoài, thấy đang gánh nước tưới rau thì hiệu bảo đây.
Lục Thiệu Đường đặt đòn gánh xuống phòng: "Vợ ơi, em cần gì ?"
Lâm Thúy hiệu bảo nhỏ thôi, còn cẩn thận ngó ngoài một cái, chị hai Lục ngang qua, cô đợi chị khỏi mới tiếp: "Hôm qua thế nào ? Cái ông kế toán Trác với ông họ Tống vấn đề gì ?"
Lục Thiệu Đường nhỏ: "Vẫn nắm bằng chứng, nhưng dựa kinh nghiệm phong phú của thì chắc chắn là vấn đề."
Lâm Thúy hớn hở: "Mau tóm gọn bọn họ cho sớm."
Lục Thiệu Đường liền ghé sát hôn cô. Lâm Thúy đẩy : "Đi tưới rau tiếp ông tướng."
Lục Thiệu Đường thì thấy hai cái đầu đen láy đang bám khung cửa, hai hì hì. Anh chẳng hề hổ, xách cổ hai đứa nhỏ lên: "Đi, tưới rau thôi, tưới xong thăm bà ngoại với ông ngoại."
Ăn xong bữa sáng, Lâm Thúy bảo Lục Thiệu Đường giúp bê máy khâu cửa sổ phía bắc gian giữa, để Lục Tú Tú đó việc. Lục Tú Tú như trút bỏ gánh nặng ngàn cân, tâm trạng cực kỳ , còn vẻ ủ rũ như nữa. Cô cũng chẳng thiết tha ngoài chơi bời gì mà cứ thế vui vẻ may vá. Thấy dáng vẻ nhẹ nhõm của con bé, cả nhà đều yên tâm.
Chị cả Lục ơn Lâm Thúy. Chị dạy dỗ con cái nhiều, để chúng phát triển tự nhiên theo đông, đám trẻ hầu như đều do ông bà dạy bảo. Nếu con cái , chị cũng chẳng chúng đang nghĩ gì chuyện gì phiền lòng. Trước đây chị cứ tưởng con gái học may thị trấn là vui lắm, vì đồng còn vẻ vang, ai ngờ con bé chẳng vui vẻ gì.
"Thím ba , chị chữ nghĩa nên dạy con, đa tạ thím nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-430.html.]
Lâm Thúy : "Chị ơi, là một nhà mà, chuyện của Tú Tú em thì thôi, chứ chắc chắn lo chứ. Chị với cả vất vả lụng chẳng cũng vì cái nhà ."
Chị cả Lục thế là mặc nhiên gửi gắm con gái cho Lâm Thúy luôn: "Vậy thím dạy bảo Tú Tú nhiều nhé, bảo nó ghê gớm lên một chút, đừng mềm yếu quá để bắt nạt."
Lâm Thúy dám nhận vơ: "Còn ở đây mà, chị lo ."
Chị cả thấy cũng đúng, bố chồng quản nhà , chị chẳng lo gì nữa, thế là chị hăng hái .
Hôm qua công xã mổ lợn, bảo hôm nay mới mổ, Lục Thiệu Đường liền đạp xe lên đó xem , định bụng mua thịt lợn sẽ chở vợ con về ngoại. Ngờ thời tiết tháng Sáu như mặt trẻ con, đổi là đổi ngay. Trời âm u một lát bắt đầu đổ mưa, mưa nhỏ chuyển thành mưa to, những hạt mưa lớn bằng hạt đậu đập xuống đất tung lên những màn bụi trắng, khí tràn ngập mùi đất ẩm.
Chẳng mấy chốc mưa rơi tầm tã. Lục Thiệu Đường còn khỏi cổng làng cơn mưa lớn quật cho về. Thế là đành cùng vợ con cổng vòm mưa rơi, ngắm dòng nước chảy xiết trong rãnh thoát nước, mặt nước trôi lề bềnh cỏ rác, thậm chí cả ve sầu sữa nước cuốn ngoài!
Phán Phán mừng rỡ chân trần lao màn mưa, hớn hở nhặt ve sầu sữa. Cậu bé bảo: "Mấy con ve đúng là điều thật, y hệt như con ."
Điềm Điềm vặn : "Anh điều chỗ nào? Bà nội bảo dầm mưa, cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy."
Phán Phán lấy chiếc nón lá cổng vòm đội lên đầu, bảo với bố là nhặt ve sầu sữa. Lâm Thúy : "Không con ve nào cũng đen đủi thế , hang của chúng sâu lắm, phần lớn sẽ nước cuốn ."
Điềm Điềm trêu: "Anh cứ ở đây mà ôm cây đợi thỏ , ha ha."
Phán Phán phục, ở đây nhặt thì chỗ khác chắc chắn cũng nhặt . Cậu bé còn gọi cả Lục An nhặt cùng. Lục An vốn thích học ham chơi, cả bận giúp bố ghi chép sổ sách chơi cùng nên dẫn đám em chơi luôn.
Lục Thiệu Đường hí hửng tận hưởng thế giới hai với vợ. Hai cổng vòm, Lục Thiệu Đường cầm chiếc quạt nan lớn, quạt cho vợ che mưa. Lâm Thúy thò chân hứng dòng nước chảy từ mái hiên xuống để rửa bùn chân, chợt thấy một chiếc lá trôi trong rãnh nước, đó một đàn kiến đang bám một con sâu xanh nhỏ!
Lâm Thúy phấn khích reo lên: "Lục Thiệu Đường, đàn kiến nước cuốn trôi kìa, mau vớt chúng lên !"
Lục Thiệu Đường nhanh tay lẹ mắt vớt đàn kiến lên, còn vớt cả chiếc lá đặt cổng vòm để chúng tiếp tục khiêng con sâu xanh. Lâm Thúy kéo Lục Thiệu Đường ghé sát xem chúng vận chuyển con sâu, còn cổ vũ cho lũ kiến.
"Chắc tổ ngập , liệu chúng tìm đại đội ?" Lục Thiệu Đường đáp: "Chắc chắn , chỉ cần kiên trì bỏ cuộc thôi." Ừm, cũng giống như .
Hôm nay mưa to, nhóm Lâm Hạ cũng thể thi công, phần lớn công nhân và kỹ thuật viên đều đến các đội sản xuất gần đó trú mưa nghỉ ngơi, còn cô thì xe ngựa của đại đội sang tìm Lâm Thúy. Cô đội nón lá, khoác áo tơi, chân trần bước từ màn mưa xám xịt, trông chẳng khác nào bước từ trong tranh.