Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 448

Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:28:17
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô sẵn lòng chiếc ô che chắn .

Sáng sớm hôm , Lục Thiệu Đường sắp xếp lái xe đưa ông Lâm và ba đứa trẻ ga tàu. Họ sẽ tàu hỏa về huyện, từ huyện bắt xe khách về nhà. Xe khách đường dài từ tỉnh cũng chuyến về huyện, nhưng dừng ở công xã quốc lộ, còn đắt hơn tàu hỏa nên ông Lâm nhất quyết . Để thuận tiện cho việc , Lục Thiệu Đường bảo họ chỉ mang theo hành lý tùy , còn để và Lâm Thúy mang về .

Tiễn ông Lâm và lũ trẻ , chị cả Lâm thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Trước đó tương lai mịt mờ, lòng chị cứ thấp thỏm hoang mang, giờ em rể ba chống lưng, ít nhất ai dám đến tận cửa đ.á.n.h , càng sợ nửa đêm lôi xử quyết lúc nào . Đi nông trường thì chẳng gì đáng sợ, chị vốn từ nông thôn mà.

Mấy về đến nhà thì bố Đường dẫn con trai và con dâu tìm đến. Hầu Đức Minh chào hỏi lấy lệ con gái, vẻ hài lòng: "Hôm nay con ?" Nhà máy đình công, nhưng bệnh viện thì .

Hầu Thục Nhàn lúng túng: "Bố , con... con qua thăm hai ."

Hầu Đức Minh : "Bố đều , con cần lo lắng, việc quan trọng nhất là công tác của . Còn ở vị trí công tác ngày nào thì tận tâm ngày đó."

Thục Nhàn bố mắng nên mặt mũi sượng sùng. Bà cụ Hầu vội giải vây cho con gái: "Thôi mà, con nó cũng vì lo cho , đến đây thì đừng thế nữa, thế là ."

Đường Bân cũng theo: " đấy ạ, bố , hai sắp ? Con và Thục Nhàn lo hai sang bên đó chịu thiệt thòi, cứ bàn tính xem sắp xếp thế nào, Thục Nhàn đêm nào cũng ngủ ."

Bà cụ Hầu thấy xót con gái. Bố Đường liếc Lâm Thúy một cái đầy ẩn ý, với Hầu Đức Minh: "Anh Hầu, nhất định trường cán bộ ? Nhà máy vẫn cần mà."

Lúc nãy khi nhà họ Hầu tiễn ông Lâm và lũ trẻ cửa, ông cũng bên cạnh quan sát, nhưng vì thận trọng nên xông gì, mà đợi họ mới nhà.

Hầu Đức Minh điềm nhiên ông : " của quốc gia, quốc gia cần thì đó, ý kiến gì."

Lục Thiệu Đường từng loại vấn đề lịch sử thì trường cán bộ, cần vùng vẫy vô ích, cứ . Bởi vì chừng nào vấn đề lịch sử lật , hễ biến động là lôi , thà một chuyến còn hơn cứ sống trong thấp thỏm. Rơi xuống đáy vực tâm an yên.

Bố Đường vẫn cam tâm, thăm dò: "Thế... em rể của thông gia chẳng bản lĩnh ? Hay là nhờ nghĩ cách xem?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-448.html.]

Hầu Đức Minh nghiêm túc đáp: "Anh bạn , thế là quá chủ quan . Bộ phận của Thiệu Đường quản đến nhà máy , vấn đề của cũng thuộc mảng phụ trách. nghĩ thông suốt , nông trường cũng cần xây dựng, sẽ sang đó góp sức."

Bố Đường khẩy trong bụng, bộ tịch cái gì chứ, Lục Thiệu Đường quản ? Cậu quản đám đến quậy phá nhà ông đứa xử b.ắ.n, đứa tù? Cậu quản ông thể bình an vô sự đây thong thả thế ? Nhìn hai lão trong ban lãnh đạo kìa, ai thảnh thơi như ông ?

Bố Đường ngóng , Hầu Đức Minh dù trường cán bộ cũng sẽ nhàn hạ hơn khác, chẳng cần xuống ruộng, mà để ông cái gì . Chuyện mà bảo quan tâm che chở mới là lạ. Thấy Hầu Đức Minh chịu bắc cầu cho gặp Lục Thiệu Đường, ông thầm bất mãn.

Bố Đường : "Anh Hầu, chúng từ xưa em , giờ là thông gia, đúng đồng cam cộng khổ, giúp đỡ lẫn chứ."

Hầu Đức Minh bảo: "Anh cần khách sáo , nông trường lao động bằng chính đôi tay , nên thể nhận tiền và phiếu của ."

Bố Đường nghẹn họng: "..." Sư cha nó, cho ông tiền với phiếu bao giờ?

"Tiền và phiếu thì chắc chắn đưa , để hai dắt lưng cho yên tâm, sang đó cố mà ăn uống cho hồn. Ôi, nghĩ đến cảnh và chị về quê cuốc đất chịu khổ, lòng ..." Bố Đường bắt đầu sụt sùi lau nước mắt.

Phía bên , Đường Bân cùng Thục Nhàn trò chuyện với bà cụ Hầu và Lâm Thúy. Anh lân la bắt chuyện với Lâm Thúy để từ đó quen với Lục Thiệu Đường, nhưng Lâm Thúy vốn ấn tượng nên chẳng thèm đếm xỉa, dù mỉm gợi chuyện cô cũng thèm tiếp lời.

Hầu Thục Nhàn thấy chồng coi thường thì chút khó chịu. Có chị dâu ý kiến gì với nên em gái chị mới mặt ? Một nữa Đường Bân bảo sẽ cùng và chị dâu sang đơn vị Lục Thiệu Đường thăm hỏi, Thục Nhàn liền : "Phải đấy, em Lâm Thúy chắc thạo đường Kỳ Châu, cứ năng sang đây, chị dẫn em dạo phố."

Bà cụ Hầu sợ Lâm Thúy nể mặt con gái thì con gái sẽ mất mặt, nên Lâm Thúy mỉm cầu thị.

Lâm Thúy bấy giờ mới : "Chị Thục Nhàn, nếu về Lục Gia Trang thì em nồng nhiệt chào đón, chắc chắn sẽ tiếp đãi chu đáo. Còn bảo là đơn vị của nhà em..." Cô bất đắc dĩ: "Em thấy chỗ đó dây điện cao thế với cả gác s.ú.n.g ống đầy , nhất là đừng đến thăm hỏi kiểu nhà quê chúng em, dễ gây hiểu lầm lắm."

Mấy , còn chẳng đến mà họ cứ đòi cho bằng , cẩn thận kẻo nghi ngờ vấn đề thì khổ.

Đường Bân hiểu nhầm rằng Lâm Thúy một nữa từ chối ý của . Nếu Lục Thiệu Đường chịu giúp một tiếng với Ủy ban nhà máy, bố chắc chắn sẽ dễ dàng lên chức giám đốc trong . Sao những cứng nhắc như thế nhỉ?

Anh tặng quà mà cũng tặng thế nào. Định mượn tay vợ gửi ít tiền và phiếu lương thực nhưng nhận, đưa thẳng cho bà cụ Hầu thì bà cũng lấy nhiều, chỉ nhận một trăm cân phiếu với mấy chục đồng bạc là thôi. Đó đều là mức thường ngày từ đến nay, phạm quy mà cũng chẳng tính là ơn nghĩa gì to tát. Nếu thể bắt nhịp với Lục Thiệu Đường khi bố vợ cải tạo, thì đợi họ chẳng sẽ mất hết cơ hội ?

Loading...