Lục Bình nghiêm túc : Lục An, em thể thích Hầu Bác, nhưng em thể thừa nhận ưu tú. Ngay cả ông nội và bà nội cũng , giống chú út hồi nhỏ.
Lục An phục, định cãi nhưng thấy cả thật sự nổi giận thì liền im bặt.
Lục Bình phân tích cho em trai một hồi, bảo bé đừng chỉ bề ngoài, đừng chỉ chằm chằm miếng ăn món đồ chơi, mà động não nhiều .
Lục An cúi đầu, lí nhí đáp: Chẳng động não ?
Lục Bình bé chọc cho giận buồn , liền vỗ đầu em một cái: Anh động não, thế em ?
Lục An: Sau em sẽ .
Lục Bình: Biết gì ?
Lục An: em xin Hầu Bác .
Mất mặt lắm, xin là tự hạ thấp .
Lục Bình: Không bắt em xin , em cũng cãi đ.á.n.h với . Sau chỉ cần lịch sự, chung sống hòa bình là . Người là khách của thím ba, chỉ ở đây vài ngày thôi, cuối cùng vẫn về với bố , chừng còn về Kỳ Châu. Em mà chơi với , lên Kỳ Châu chơi tiếp đón em ? Chẳng em lên thành phố chơi lắm ? Hay là chỉ giỏi cái miệng thôi?
Lục An rũ đầu: Vâng.
Lục Bình dặn tiếp: Em cần nịnh nọt Đinh Quốc Văn, tính là cái thá gì chứ? Đến nhà còn đang lấy lòng chú út kìa, em thấy thím ba còn chẳng buồn đáp lời ?
Lục An: Hả? Em thấy .
Lục Bình vỗ cho một nhát: Em thấy cái gì mà thấy, hai cái mắt của em chỉ để trưng cho đủ bộ thôi. Em nịnh Đinh Quốc Văn thì cho em cái lợi gì? Có đưa em lên huyện chơi ? Em nịnh thì giải quyết gì? Cậu quyết định cái gì ? Nếu em lên huyện, cha chẳng sẽ đưa em ?
Lục An: Vâng, em sán gần Đinh Quốc Văn nữa.
Lục Bình xác nhận nữa, để em trai hiểu rằng hành vi nhằm Hầu Bác là , sẽ khiến Hầu Bác cảm thấy chào đón, sinh định kiến với bé, còn khiến thím ba ấn tượng . Tính tính thì chẳng cái tích sự gì, chỉ Lục An là chịu thiệt.
Cuối cùng : Sau em dậy sớm leo cây cùng bọn . Em cứ biểu hiện của Hầu Bác thì , ở nhà việc nhiều hơn một chút, đừng suốt ngày chạy nhảy lăng xăng vô bổ nữa.
Hầu Bác tập luyện buổi sáng theo sự sắp xếp của chú út, ngay cả khi chú nhà vẫn duy trì đều đặn, điều ngay cả bản Lục Bình cũng chắc .
Hơn nữa, Hầu Bác mỗi ngày ăn cơm xong đều giúp thím ba tưới vườn rau, giúp việc nhà, một đứa trẻ như thế ai mà thích cho ?
May mà Lục An dù đố kỵ với Hầu Bác nhưng cũng chỉ lẩm bẩm lưng, từng cãi vã đ.á.n.h trực diện, nên đến mức thím ba ghét bỏ.
Lục Bình tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng hiểu rõ, bây giờ trong cái nhà , nếu thím ba ghét thì sẽ cả nhà ghét theo.
Bố đều lời thím ba tăm tắp, chứ đừng là ông bà nội.
Chẳng thấy Lục Thúy Thúy ở trong nhà cứ như tàng hình đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-491.html.]
Thím ba đồ , thường xuyên món ngon, tất cả bọn họ đều thỉnh thoảng thím cho riêng, chỉ Lục Thúy Thúy là chỉ chia phần chung với , bao giờ nhận thêm cái gì của riêng thím cả.
Còn Hứa Tiểu U thím ba yêu quý, em xem, hưởng lợi bao nhiêu?
Nếu thím ba giúp đỡ, Hứa Tiểu U bây giờ vẫn còn là một con bé đáng thương, gầy như bộ xương khô, chắc là đang nhịn đói bà nội đ.á.n.h đập hành hạ .
Lục Bình phân tích tỉ mỉ cho em trai những điều , để em vị thế của thím ba trong nhà, và dạy em cách điều chỉnh tâm lý đố kỵ của .
Lục An cúi đầu: Anh cả, em... đôi khi em kiềm chế .
Lục Bình cũng chẳng cách nào hơn.
Dù cũng chỉ là một đứa trẻ lớn hơn một chút, hơn nữa tính cách thừa hưởng những mặt của bố , phóng khoáng, nghĩ thoáng, chấp nhặt cố chấp, nên bao giờ thực sự đố kỵ với ai.
Đặc biệt là đứa cháu trai đầu tiên trong nhà, bố và ông bà cũng từng cưng chiều một thời gian, giống như Lục An hầu như từng nhận sự quan tâm riêng biệt nào từ bề .
Cuối cùng : Anh thấy thím ba nhiều cách , nếu em nghĩ thông thì cứ đến chuyện với thím.
Lục An chút lo lắng: Liệu thím ... cảm thấy em , càng ghét em hơn ?
Lục Bình: Không , chỉ cần em với Điềm Điềm và Phán Phán, thím ba sẽ bao giờ ghét em.
Lục An: Em thích Điềm Điềm với Phán Phán mà, tất nhiên là em với hai đứa .
Điềm Điềm và Phán Phán cũng đối xử với bé, thím ba đồ ngon cũng luôn để phần cho .
Cậu bé chỉ là... thích Hầu Bác thôi, chứ với Hầu Oánh và Hầu Vĩ nhỏ thì cũng ý kiến gì.
Lục Bình: Thế thì vấn đề gì .
Tối hôm đó về nhà, Lục An cuối cùng cũng đủ can đảm để với Lâm Thúy về vấn đề đó.
Thời đại ai nấy đều dè dặt, giỏi bày tỏ tình cảm, ngay cả đại đa cha con cũng bao giờ tâm sự với .
Lục An trai để giãi bày tâm sự là may mắn .
Sáng sớm hôm , Hầu Bác dậy đúng giờ như lúc Lục Thiệu Đường dẫn tập luyện. Cậu bé ăn sáng mà chạy vài vòng quanh sân nhà để khởi động, đó mới leo cây.
Lục Bình từ lúc bận rộn vụ thu hoạch thời gian tập cùng Hầu Bác, nhưng hôm nay cũng dậy chạy bộ chung, Lục An cũng ngượng nghịu bám đuôi theo .
Thấy Hầu Bác định leo lên cây dương cao thẳng tắp phía tây, Lục An hỏi với vẻ tự nhiên: Hầu Bác, rừng cây nữa?
Hầu Bác đáp: Ra đó mất thời gian lắm, leo ở nhà cũng , để ăn cơm xong còn đồng nhặt lương thực.
Cậu bé vẫn là trẻ con, giống lớn như Lục Thiệu Đường, việc leo cây sẽ gây quá nhiều sự chú ý, nên thể leo ngay trong sân nhà mà nhất thiết rừng.
Lục An "ồ" một tiếng, mặt chỗ khác, dám thẳng mắt Hầu Bác, giả vờ như quan tâm : Thế... tớ, tớ tập cùng . Anh tớ bình thường bận tính sổ sách, thời gian bầu bạn với .