Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 513

Cập nhật lúc: 2025-12-29 16:46:53
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh càng cảm thấy chú ba, thím ba thật lợi hại, nhất định nhắc nhở Lục An gần gũi với thím ba nhiều hơn. Những thứ khác đều là hư ảo, chỉ cần chú ba thím ba còn đó, nhà họ sẽ ngày càng lên.

Mẹ Lâm cũng gửi quà đáp lễ, Lâm Việt đập thủy lợi của đại đội mua cá, cũng là hai con cá quả lớn, mỗi con nặng hơn hai cân, vặn dưa chua Lâm Thúy muối ăn , cứ nuôi đó để món cá quả nấu dưa chua vị Tuyên Quang chính gốc. Ngoài còn tặng thêm một cái móng giò lợn.

Lâm Thúy ngạc nhiên hỏi: Bố mổ lợn ạ?

Chưa đợi chị cả giải thích, Phán Phán và Điềm Điềm tranh kể cho Lâm Thúy .

Điềm Điềm : Không ạ, là con lợn nhà bà Chu gãy chân, bà Chu bảo tội nghiệp quá, đừng để nó khổ sở nên mổ lấy thịt ăn luôn.

Phán Phán kể tiếp: Bà ngoại bảo bà mổ mà bán, Tết Trung thu dễ bán, giá còn cao hơn một chút, bà ngoại mua một ít chia cho nhà hơn một nửa đấy ạ.

Chủ yếu là vì Bảo Nhi cũng sang đây, con gái cả và con rể cả ăn cơm nên bố Lâm đương nhiên để họ mang hết thịt về.

Phán Phán nhỏ: Mẹ ơi, bọn con còn ghé qua làng Giải Gia giúp bà ngoại thăm bà cố nữa, như bà ngoại sẽ lo lắng nữa .

Việc thăm bà cụ Giải là ý kiến của Điềm Điềm và Phán Phán. Hai đứa trẻ tuy thông minh nhưng cũng lòng trắc ẩn của trẻ con, lúc thấy dáng vẻ cay nghiệt c.h.ử.i bới đ.á.n.h của bà cụ Giải thì chúng ghét, nhưng hễ thấy , chỉ cần tưởng tượng đến cảnh bà già tám mươi tuổi gãy chân, liệt một chỗ cử động , nhà chăm sóc, ăn uống ... thì lòng chúng thấy xót xa, cảm thấy bà cụ thật đáng thương. Rồi liên tưởng đến bà nội, bà ngoại , ôi chao, thế thì càng thấy thương hơn nữa.

Hai đứa nhỏ còn chủ động với Lâm: Bà ngoại ơi, đường về bọn con tiện đường thăm bà cố giúp bà, bà đừng lo lắng nhé.

Vốn dĩ Lâm cũng thăm , dù cụ cũng gãy chân đó, chị dâu chăm sóc thế nào, nhưng các cháu bà cũng yên tâm. Bố Lâm và Lâm Việt ngày nào cũng vụ thu, bà mà ở nhà nấu cơm thì họ cơm nóng mà ăn.

Thế là nhóm Lục Thiệu Đường rẽ qua làng Giải Gia, đỗ xe jeep ở ngoài làng, Lục Thiệu Đường dẫn Điềm Điềm và Phán Phán thăm. Nhà chị cả Lục thì cần ghé, vì họ từ Kỳ Châu về, dù là điều chuyển công tác lý do gì khác, hễ hỏi đến giải thích nhiều, phiền phức.

Lục Thiệu Đường mặc quân phục, dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, dẫn theo hai đứa trẻ đáng yêu cao bằng , sự xuất hiện gây chú ý lớn. Họ làng Giải Gia khiến tất cả những ai bắt gặp đều theo, ngay cả hai con ch.ó con đang đùa nghịch bên đường cũng nhịn mà chạy theo .

Chà, bà cụ Giải thật phúc, xem cháu rể dẫn con đến thăm bà kìa.

Thanh niên cao ráo trai quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-513.html.]

Nhìn như cán bộ lớn !

Lục Thiệu Đường tuy thích xã giao nhưng những thủ tục cần thiết sẽ bỏ qua. Việc giữ thể diện cho nhà ngoại của Phương Địch Hoa giữ thể diện cho vợ là việc nên . Tất nhiên thích chuyện, cũng chẳng ai ép , hỏi hai mươi câu thích thì trả lời hai câu, thích thì , cũng chẳng ai dám ý kiến gì.

đến nhà họ Giải chẳng cần gì, dù hỏi đến tận mặt thì cũng chỉ ừ, , để đối phó. Ví dụ như mợ cả cứ mà bắt chuyện: Cháu rể về từ thế? Chế độ trong quân đội thế nào? Được tăng lương chứ? Hay như cả khoe khoang rằng quen ai đó mới chuyển ngành dân binh, hoặc hỏi Lục Thiệu Đường ai đó cũng ở quân đội về .

Lục Thiệu Đường ? Anh trực tiếp bảo tên, quen. Còn cứ để hai đứa nhỏ thể hiện.

Điềm Điềm bà cụ Giải giường, ôi, thật là một bà lão đáng thương, b.úi tóc vốn chải chuốt gọn gàng giờ cắt lởm chởm, dựng ngược lên, mái tóc vốn còn chút sợi đen giờ bạc trắng . Gương mặt vốn đầy đặn nay hóp , bọng mắt cũng sưng húp.

Điềm Điềm thực lòng thương bà cụ, đơn thuần là thương một bà lão, vì lúc bà cụ Giải cay nghiệt đ.á.n.h mắng thì cũng chỉ là một bà lão bình thường thôi.

Điềm Điềm và Phán Phán đặt xuống hai chiếc bánh Trung thu và một nắm kẹo. Ngoài còn đồ Lâm chuẩn : hai quả táo loại ngon, một quả bí đỏ bở và hai cái bánh bao trắng.

Phán Phán : Bà cố ơi, ông ngoại và của con ngày nào cũng gặt, sáng sớm tinh mơ , tối mịt mới về nhà. Bà ngoại con lo cho bà lắm, bà thời gian sang thăm nên bọn con . Mẹ con cũng ạ, con ngày nào cũng nấu cơm cho cả nhà, còn xay ngô, nuôi lợn, gánh nước, mệt lắm ạ.

Lục Thiệu Đường thì im lặng. Nếu vợ mà mệt thật như thế thì để yên .

Nhà họ Giải thì tin sái cổ, vì họ mặc nhiên nghĩ rằng Phương Địch Hoa ghê gớm, là một bà chồng sắc sảo thì thể đối xử với con dâu . Hơn nữa bản họ cũng là kiểu chồng ghê gớm hành hạ con dâu, xung quanh cũng đa phần như nên cứ ngỡ thiên hạ cũng thế.

Bà cụ Giải thở khò khè: Bà mà, cháu là hiền lành hiếu thảo nhất trần đời, giống như mấy kẻ ăn cháo đá bát nào đó.

Vừa lườm mợ cả đang bận rộn phục dịch bên cạnh. Mợ cả việc thầm rủa bà già sớm khuất núi cho rảnh nợ.

Kể từ khi chia gia tài, nhà họ Giải đổi lớn, bà cụ Giải, Giải Kim Khuê, Giải Kim Lan còn sung sướng như nữa.

Chương 160: Say rượu

Cậu cả Giải hồi trẻ chẳng gì, nhưng từ khi con trai, bà cụ Giải đẩy xuống hàng thứ hai, kiếm điểm công, vì trong nhà thể nuôi nổi hai đàn ông ăn . Cho nên khi chia gia tài, cả cũng vụ thu như bao , chẳng gì lạ.

Lần về nhà, tâm trạng của thực sự .

Loading...