Bà cụ mấy đứa nhỏ thấy đứa nào ăn mặc cũng khá, áo bông dày dặn, giày bông mũ nón đầy đủ, mũ mấy bé gái còn đính cả hoa cài tóc, trông chẳng giống con cái nhà bình thường chút nào.
Hơn nữa, nhà bình thường mà kẹo hồ lô, càng thể mua nhiều đường và sơn tra đến thế. Bà đoán đây là con cháu nhà cán bộ đại đội ở gần huyện, chắc là mấy nhà rủ cho con chơi.
Phan Phan chốt giá năm hào, Lục Bình và Hầu Bác liền ủng hộ nhóc, hề đổi ý.
Điềm Điềm lúc mới lên tiếng: Bà ơi, sơn tra còn là vị t.h.u.ố.c đông y đấy ạ, nó giúp tiêu thực, cho tiêu hóa, còn giúp hoạt huyết tan m.á.u bầm nữa. Bà đừng ăn nhiều quá, cứ mua một xiên ba bà cháu chia , mỗi ăn hai ba viên là đủ ạ. Vừa chua chua ngọt ngọt, tiêu thực giải khát, bao nhiêu.
Bà cụ xong thì bật : Ôi chao, cái con bé tí tẹo mà hiểu nhiều gớm nhỉ.
Năm hào tiền hề rẻ, thậm chí thể là đắt, bởi vì một cân đường cũng chỉ bảy hào sáu xu, một cân thịt lợn loại ba cũng giá đó thôi. bà cụ thấy vui lòng. Cũng ngày nào cũng mua . Hôm nay huyện tổ chức đại hội biểu dương, con trai con gái bà đều khen thưởng nên bà đang phấn khởi lắm. Mua một xiên cho hai đứa nhỏ ngọt miệng cũng đáng.
Bà cụ trả tiền, chọn một xiên kẹo hồ lô thật to, chia cho mỗi đứa cháu một viên cùng phía trong Ủy ban Cách mạng.
Nhìn theo bóng lưng ba bà cháu, Lục An ngây : Thế mà cũng ?
Năm hào đấy! Chứ năm xu ! Trời đất ơi, Tết đến bà nội mới cho năm xu tiền mừng tuổi, nhà khác đến hai xu còn chẳng . Một xu mua một viên kẹo cam, hai xu một viên kẹo thỏ trắng, bảy xu là mua một cuốn truyện tranh ! Ông trời ơi, một xiên kẹo hồ lô giá năm hào, đúng là thắt cổ mà, thế mà cũng dám đòi giá đó!
Cậu Phan Phan với ánh mắt khác hẳn.
Phan Phan liếc một cái, thì thầm với cả bọn: Chúng bán đồ đắt thì cách cơ.
Nói thế nào ư? Phan Phan kinh nghiệm , đó là kể chuyện. Điềm Điềm sơn tra tác dụng t.h.u.ố.c, giúp tiêu hóa, hoạt huyết tan bầm, đó chính là một câu chuyện đính kèm, cảm thấy kẹo hồ lô chỉ là kẹo hồ lô, mà còn thêm lợi ích khác nữa. Thế thì mua ăn cũng lỗ? Tuy đắt nhưng hiệu quả nhiều mà.
Còn trộm sơn tra và đường của nhà kẹo, kiểu gì về nhà cũng ăn đòn nên đương nhiên bán tiền, đó cũng là một câu chuyện.
Về phần tại như thì chính cũng rõ nguyên do, nhưng thế sẽ dễ bán giá cao. Cậu bán trứng luộc chính là dùng cách ! Bác cả bán hương vệ sinh cũng bán như thế, bác với là thương bà con lối xóm ăn đủ no, mặc đủ ấm, tiền kéo điện nên kiếm chút tiền cải thiện đời sống cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-548.html.]
Lục An chút phục, dù cũng là lớn, Phan Phan là trẻ con, thể kém một đứa trẻ ? Cậu bảo: Thế... thế chẳng em đang lừa ?
Phan Phan đáp: ạ, đồ bán đắt thì chẳng cần dẫn dụ ? Hơn nữa chúng bán kẹo hồ lô thật mà, hàng giả .
Lục An hỏi: Thế... thế thì chẳng là trung thực ?
Phan Phan trợn tròn mắt: Anh ơi, chúng cần kiếm tiền mà, chúng chỉ cần bán kẹo hồ lô thật là , giả cái gì . Hơn nữa năm hào một xiên cũng đắt, em cũng bán năm đồng? Em dì hai kể mua sữa bột, một túi hai đồng mà thỉnh thoảng còn bán tận mười đồng cơ.
Biết đây? Lục An sang hỏi Lục Bình và Hầu Bác: Anh ơi, hai thấy thế nào? Em thấy cứ chùn tay .
Cậu cảm thấy một xiên kẹo hồ lô cùng lắm là ba hào thôi, vì tiền vốn đến hai hào mà.
lý lẽ của Phan Phan là sơn tra và đường đều khó kiếm, thể tính theo giá vốn mua , vì dùng hết là hết luôn, tiếp thì chợ đen mua đường, lúc đó giá còn là bảy hào sáu nữa mà khi tận một đồng rưỡi. Giữa mùa đông ăn thứ gì đỏ mọng, chua ngọt như sơn tra, đó là một sự hưởng thụ, giống như mấy ông cụ uống hớp rượu ngon trẻ con ăn bánh quy trứng . Đã là món xa xỉ thỉnh thoảng mới ăn thì đắt, nếu thì cảm giác hưởng thụ giảm một nửa mất.
Không tin ư? Khoai lang khô rẻ bèo, một hào cả một chậu nhỏ, nhưng ăn thấy hưởng thụ ? Kẹo hồ lô đắt, nhưng ăn một xiên thấy sướng ?
Dượng cả , ở thủ đô một nhà hàng tên là Lão Mạc, đó ăn bít tết và bánh ngọt, một bữa ít nhất cũng mười đồng. Mười đồng đấy! Đối với dân nhà nông thì một ngày ăn hết năm hào, mười đồng đó ăn bao nhiêu ngày? Đắt ? Đắt chứ! Thế mà vẫn ăn đấy thôi!
Thứ bán chính là nhắm bộ phận những tiền và thích hưởng thụ . Phan Phan tự thấy chẳng gì sai cả.
Lục An vẫn thông suốt nổi, đầu óc linh hoạt như thế. Cậu khăng khăng cần dẫn dụ ai hết, cứ thành thật mà bán, ai thấy thì mua, chê đắt thì thôi.
Về chuyện , Lục Bình và Hầu Bác cũng tham gia tranh cãi, hai thấy đây chỉ là trải nghiệm bán kẹo hồ lô thôi, dù cũng chỉ bấy nhiêu, bán xong thì thôi, miễn lỗ vốn là , bán bao nhiêu cũng .
Cuối cùng Hầu Bác đề nghị chia để bán: Lục An bán một ít, Phan Phan bán một ít, cùng thi đua xem .
Lục Bình yên tâm về nhóm Phan Phan nên theo chăm sóc mấy đứa nhỏ. Hầu Bác : Anh Lục Bình, với Lục An , em theo nhóm Phan Phan cho.
Vừa hai chiếc xe đạp, mỗi bên đẩy một chiếc. Hứa Tiểu U và Hầu Vĩ nhỏ đương nhiên là theo Phan Phan và Điềm Điềm . Họ hẹn mỗi xiên bán thấp hơn bốn hào, để xem lát nữa ai mang về nhiều tiền hơn, ai bán hết nhanh hơn. Phía Lục An đẩy một trụ kẹo hồ lô , bán hết về đây lấy tiếp, dù huyện lỵ cũng rộng lớn, họ dễ chạm mặt thôi.