Chắc chắn là do cu thèm, tự ăn .
Họ cứ đợi ở đó, xuất viện hớn hở mua kẹo hồ lô để ăn mừng, cũng bệnh nặng sắp qua đời mua một xiên để lưu chút sắc đỏ rực rỡ cuối cùng trong hành trình sự sống, một miếng chua ngọt cuối cùng dường như là hương vị gần với hạnh phúc nhất.
Ở đây gần như ai mặc cả, dù thấy đắt thì cũng chỉ do dự một chút mua, còn ai mua nổi thì tuyệt nhiên hỏi. Những nữ y tá trẻ, các bác sĩ thỉnh thoảng cũng ghé qua mua một xiên hoặc mấy viên sơn tra bọc đường ăn cho vui. Những xuất viện, đặc biệt là dắt theo trẻ con hoặc điều kiện, cũng mua hai xiên để chúc mừng. Thậm chí ngang qua cũng mua kẹo hồ lô về dỗ con.
Phan Phan còn tự quyết định tặng một bệnh nhi nông thôn hai viên, một ông cụ nông thôn hai viên và một bà cụ nông thôn hai viên.
Người thành phố lương, bỏ năm hào mua xiên kẹo hồ lô ăn thì cũng ăn thôi, dù cũng chẳng ngày nào cũng ăn. phần lớn quê thì thế, đừng kẹo năm hào, đến ba hào họ cũng chẳng dám ăn, vì tiền chữa bệnh khi còn vay mượn. Thế nhưng cái sự thèm kẹo hồ lô thì chẳng phân biệt nông thôn thành phố, thành phố thèm thì tiền mua, quê thèm thì hoặc là nhịn mà chỗ khác, hoặc là đó trân trân mà quẹt nước mắt.
Đứa trẻ nào cũng mủi lòng, nỡ mặt sướt mướt nên tặng hai viên. Có lời cảm ơn, nhưng cũng kẻ thấy thế đòi thêm.
Hầu Bác liền lạnh lùng bảo họ chừng mực.
Bán kẹo hồ lô đắt thế mà cho hai viên, đúng là keo kiệt.
Trẻ con nhà giàu cũng giống giàu, lòng độc ác như .
Hứa Tiểu U liền đốp chát , bao nhiêu qua đây, chỉ mấy là tham lam nhất thôi.
lúc đó y tá và bác sĩ mua kẹo, mới hậm hực bỏ .
Có một bác sĩ nhận Phan Phan và Điềm Điềm, vì hai đứa từng theo ông cụ Lục đến đây, ông ngạc nhiên bảo: Ơ, là hai đứa ? Bác kháo mấy đứa nhỏ bán kẹo hồ lô ngon lắm nên xem thử, ngờ trùng hợp thế .
Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn chào bác Chương, giới thiệu Hầu Bác, Hứa Tiểu U và Hầu Vĩ nhỏ cho ông .
Bác sĩ Chương : Đi nào, trong bệnh viện , bác giúp các cháu bán hết chỗ .
Phan Phan chịu: Thế ạ, bọn cháu bán cũng gần hết , còn đến trường học cho các bạn nếm thử kẹo hồ lô ngon nữa.
Dù bán đắt nhưng nhóc vẫn thấy kẹo hồ lô thế thì đáng giá bấy nhiêu tiền, chắc chắn vẫn còn những đứa trẻ khác ăn. Nếu để quen mua hết thì công bằng cho Lục An . Hơn nữa họ cũng chẳng còn bao nhiêu kẹo, bán hơn nửa, loại sơn tra bọc đường bán lẻ cũng chạy, giờ chỉ còn một ít thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-550.html.]
Phan Phan tặng bác sĩ Chương và bác sĩ Diêm kẹo hồ lô để ăn, bác sĩ Chương đương nhiên nhận. Lúc bác sĩ Diêm cũng mặt, ông sang Ủy ban Cách mạng dự đại hội biểu dương .
Phan Phan bảo: Chú mua thì cháu lấy bốn hào thôi ạ, lấy lãi của chú .
Bác sĩ Chương đáp: Thế , thể để trẻ con chịu lỗ . Ông là bác sĩ, đương nhiên để tâm một hào bạc . Ông mua hai xiên, chia cho và đồng nghiệp nếm thử một viên, còn mang về nhà cho con. Bỏ một đồng mà ai cũng ngọt miệng, ông thấy đáng.
Để tránh việc bác sĩ Chương gọi quen mua giúp, bọn trẻ quyết định rời .
Lúc rời khỏi bệnh viện, Điềm Điềm thở dài, tâm trạng chút buồn bã. Dù kiếm tiền nhưng thấy những đau ốm chữa khỏi chỉ chờ c.h.ế.t, lòng con bé cứ thắt . Cứ thử tưởng tượng đó là ông bà nội ngoại nhà xem, ôi chao, trái tim nhỏ bé sẽ đau lắm đấy.
Con bé xách mũ, ủ rũ cúi đầu, b.í.m tóc rũ xuống, bông hoa cài đầu cũng vẻ héo hon, giọng rầu rĩ: Con ông bà bệnh , con sống lâu trăm tuổi cơ.
Hầu Vĩ nhỏ cũng hùa theo: Sống lâu trăm tuổi!
Hứa Tiểu U an ủi: Yên tâm , bà Phương với ông Lục sức khỏe lắm, chắc chắn sẽ sống đến trăm tuổi mà.
Hầu Bác đưa tay khều nhẹ b.í.m tóc của Điềm Điềm, sửa bông hoa cho ngay ngắn: Chúng sang phía trường học . Cậu cảm thấy Điềm Điềm lòng cực kỳ mềm yếu, lẽ vì là con gái, chứ thấy những bệnh nhân đó thì chẳng suy nghĩ gì, chỉ thấy họ liên quan đến .
Trên đường đến trường, họ gặp hai bà cô đeo băng đỏ ở cánh tay. Hai bà hỏi: Này mấy đứa nhỏ, các cháu gì thế ? Người lớn nhà các cháu ?
Họ nghi ngờ mấy đứa trẻ xinh xắn , đứa con trai lớn nhất cùng lắm mới mười tuổi, mấy đứa nhỏ thì năm sáu tuổi, thế mà đẩy xe đạp chở theo thúng với mẹt lớn, tình huống gì đây?
Điềm Điềm sụt sịt gì. Phan Phan và Hứa Tiểu U đang mỗi một bên an ủi, lau nước mắt cho con bé. Hầu Bác định bảo là thăm họ hàng, nhưng Hầu Vĩ còn nhỏ, miệng nhanh hơn não, nhóc hét lên: Bọn cháu bán kẹo hồ lô ạ!
Hầu Bác vội vàng đỡ lời: Ý em là nhà cháu vài xiên, vì đường đắt quá nỡ ăn hết nên mang đổi đồ ăn với các bạn nhỏ khác ạ. Cậu sợ mấy bà cô sẽ tịch thu kẹo hồ lô, dù chẳng còn bao nhiêu. Ở Kỳ Châu từng thấy những đeo băng đỏ cậy quyền thế, tịch thu đồ của bán hàng rong chiếm của riêng.
Một bà cô tò mò: Vẫn còn kẹo hồ lô cơ ? Cho xem nào.
Bà cô thì hỏi: Mấy hào một xiên, bán cho một xiên mang về cho con.
Họ mấy đứa trẻ mặt mũi xinh , xe đạp, quần áo sạch sẽ gọn gàng, năng lễ phép đầu đuôi, trông là học thức, gia cảnh chắc chắn tồi. Họ đương nhiên sẽ tùy tiện đắc tội. Nhìn xiên kẹo hồ lô xem, viên nào viên nấy căng mọng tròn trịa, lớp đường bên ngoài mỏng và giòn, là tay nghề chính tông, chắc chắn là ngon. Thế là hai bà cũng vui vẻ mua luôn.
Đợi đến khi tới trường tiểu học, bọn trẻ mới phát hiện rằng, tuy lớn chê đắt nhưng hoặc là mua, hoặc là mặc cả thì vẫn mua đúng giá, còn học sinh tiểu học mới là đối tượng khó đối phó nhất!