Thậm chí còn hỏi bọn trẻ lấy trứng gà ở , chúng đương nhiên bảo là mang từ quê lên, nỡ ăn nên đổi ít tiền để mua sách tranh, công viên giải trí, xem phim, mua bánh kẹo nọ.
Đối phương xong liền lộ vẻ mặt đắc ý. Thậm chí còn kẻ buông lời ác ý, đòi đuổi chúng về quê. Tất nhiên, ở đây cũng nhiều lắm, ví dụ như một bạn nhỏ mua ba quả trứng , còn một ông lão mua tận năm quả nữa. là như , nơi đất rộng đông, hạng nào cũng .
Bọn trẻ chạy tới cổng trường trung học để bán, bảo là bán trứng ngon lấy tiền cho các chị quê học, các chị học nên tội nghiệp lắm. Trứng thì ngon, hai đứa nhỏ bán hàng thì xinh xắn ngoan ngoãn, các chị quê thì thật đáng thương, nên mua một quả trứng thưởng thức món ngon, trò chuyện với hai đứa bé đáng yêu, còn cảm giác thành tựu vì giúp đỡ học sinh nghèo.
Một mũi tên trúng ba đích! Một hào năm một quả trứng , đúng là quá hời! Thế là ba mươi quả trứng hai đứa mang theo nhanh ch.óng bán hết sạch. Nếu vì mùa đông đồ ăn nhanh nguội, sợ ăn đau bụng thì chúng mang nhiều hơn .
Trên đường về, Phan Phan bàn bạc với Điềm Điềm và Hầu Vĩ nhỏ: Hay là mang cái lò than nhỏ bán nhỉ? Trong nhà một cái lò than nhỏ, đặt cái nồi nhôm lên, nhóm lửa giữ nóng trứng , khói bốc lên nghi ngút thì các chị chắc chắn sẽ thích mua, ăn nóng hổi cũng lo đau bụng.
Này, quân xa! Đứng !
Đột nhiên phía một nhóm trẻ con tầm sáu bảy tuổi chạy tới chặn đường. Dẫn đầu là một thằng nhóc béo lùn, mặc chiếc áo phao mà chẳng ai , bên là quần bông nhung kẻ màu xanh lá, chân đôi bốt da lót bông dành cho trẻ em. Bộ đồ của nó rõ ràng là hàng nhập khẩu chứ hàng nội địa.
Mấy đứa trẻ khác cùng thì ăn mặc cũng tương tự Phan Phan, nhưng đứa thì thò lò mũi xanh, hai đứa rét đến tím tái cả mặt, đứa quần đóng băng vì tè dầm mà vẫn cứ mải chơi đất chẳng lạnh là gì.
Phan Phan lập tức che chắn cho Điềm Điềm và Hầu Vĩ nhỏ ở lưng: Các là ai?
Thằng nhóc béo cầm hai xiên kẹo hồ lô đỏ rực trong tay, nhai rôm rốp, dùng cái que nhọn hoắt chỉ Phan Phan: Mày là đám họ hàng quê mùa của quân xa hả? Ha ha ha, đồ nghèo kiết xác, thấy kẹo hồ lô bao giờ ? Quỳ xuống dập đầu với ông đây ba cái, ông cho mày l.i.ế.m một miếng!
Phan Phan bật một tiếng khinh bỉ. Năm ngoái khi Đồng Tiểu Quân khiêu khích, bé giận vì lúc đó đang nhớ bố, còn giờ đây ngày nào cũng sống trong hũ mật, vui vẻ vô cùng, gặp tình huống chẳng thấy giận.
Cậu nhóc chằm chằm thằng béo, thở dài một tiếng với Điềm Điềm: Hồi thấy ít hiểu cạn, cứ tưởng chỉ quê mới loại trẻ con hư đốn như Thường Tiểu Cương, phát hiện thành phố cũng hạng như Đồng Tiểu Quân, giờ mới hóa Kỳ Châu cũng nữa.
Điềm Điềm tiếp lời: Chuyện đó là đương nhiên , ông nội mà, dù ở cũng , nông thôn thành phố, nông dân công nhân đều . Có điều hình như não nó vấn đề, mỗi hai xiên kẹo hồ lô mà cũng khoe khoang, chắc là ăn đồ ngon bao giờ .
Hầu Vĩ nhỏ bồi thêm: Nó chắc chắn ăn trứng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-576.html.]
Người địa phương thói quen ăn trứng , tiệm cơm nhà ăn , nhà ăn bao giờ nên đương nhiên cũng chẳng .
Thằng nhóc béo hét lớn: Đồ nghèo! Ăn cái trứng ch.ó c.h.ế.t gì mà cũng khoe? Chẳng qua chỉ là quả trứng gà! Có gì mà oai?
Phan Phan bảo: Trứng chỉ mùi thơm của , mà còn cả mùi thơm của thịt hầm, ngon hơn cả thịt nữa cơ, chà chà, đúng là cực phẩm.
Điềm Điềm : Nó ăn nên nó cũng chẳng hiểu .
Mấy đứa trẻ khác liền nhao nhao hỏi trứng vị thế nào, chúng cũng ăn thử. Một đứa nhóc gầy gò đeo kính chỉ Hầu Vĩ nhỏ hét lên: Cái quân xa như mày thì ăn trứng cái gì, ăn phân chắc cũng đủ no nhỉ, ha ha.
Hai đứa nhỏ khác cũng hùa theo, trêu chọc Hầu Vĩ nhỏ rúc hố xí ăn phân. Hầu Vĩ nhỏ tức đến nghiến răng kèn kẹt, nước mắt tủi trào , bé hét lên: Các mới là quân ăn phân!
Thằng nhóc béo thấy bé thì càng phấn khích, hô hố đắc ý: Ông nội mày là quân xa, mày là quân xa con, ở nhà máy sống nổi mới chạy đến khu tập thể nhà tao kiếm cơm chứ gì, nhổ , đồ mặt dày!
Hầu Vĩ nhỏ cuối cùng nhịn nữa, gào lên một tiếng lao về phía nó, Phan Phan cũng dứt khoát xông lên theo! Thằng béo cũng hét lớn: Đánh nó, đ.á.n.h chúng nó cho tao! Cho chúng nó ăn phân ch.ó luôn!
Này, gì đấy? Không đ.á.n.h !
Vừa lúc đó một ông lão vác xẻng tới. Mùa đông tuyết rơi đường đóng băng nên ngày nào ông cũng đường cạo băng. Ông thường dọn dẹp vệ sinh quanh khu tập thể, vốn thấy đám học sinh trung học mười ba mười bốn tuổi đ.á.n.h , ngờ hôm nay thấy lũ trẻ con sáu bảy tuổi định động thủ.
Ông nhận thằng béo, đó chẳng là tiểu bá vương nhà họ Quan . Sợ ba đứa trẻ xinh xắn thiệt nên ông vội vàng quát một tiếng. Dù mới ba em Phan Phan nhưng lũ trẻ hiểu chuyện, lễ phép, còn tặng ông trứng để ăn nữa, như thằng Quan Trạch và đám trẻ hư , hễ thấy ông là mắng là đồ phân ch.ó, quân xa, thì nhổ nước bọt hoặc nhặt đá ném ông.
Thấy ông lão mắng , thằng béo lập tức nhổ toẹt một cái: Cái lão xa , đồ phân ch.ó, lão quét rác, bớt lo chuyện bao đồng ! Để bà vả rụng răng lão!
Ông lão xua tay bảo nhóm Phan Phan: Mau về nhà các cháu, đừng đ.á.n.h với chúng nó.
Ở cái khu , đứa trẻ nào đ.á.n.h với đám Quan Trạch mà chịu thiệt cơ chứ. Ở nhà trẻ thì đ.á.n.h bạn ở nhà trẻ, khu tập thể thì đ.á.n.h trẻ trong khu tập thể, thường thì trẻ con đều tránh xa chơi với chúng, ba đứa chắc mới đến nên tình hình.
Điềm Điềm thích đ.á.n.h , cô bé thấy bọn con trai thật hôi hám, nhất là thằng béo , trông cứ nhơm nhớp dầu mỡ, đáng ghét.