Trong khi đó, Quan Trạch thể chen chân nổi. Nó định nổi cáu thì nhớ đến ánh mắt nghiêm khắc của bố, cái m.ô.n.g vẫn còn đau khiến nó dám càn, đành lủi thủi một góc Phan Phan và Điềm Điềm đám bạn vây quanh.
Cô Cát và Quan Trạch đều đang hồn siêu phách lạc. Triệu Phương đình chỉ công tác, liệu cô ... Triệu Phương còn mối quan hệ với Tiết Liên, dù giáo viên nhà trẻ thì vẫn sắp xếp đơn vị khác, chứ cô thì tính ? Hồi đó cô bỏ năm trăm đồng mới nhờ chạy chọt đây. Nếu đuổi việc, cô chẳng ăn thế nào với gia đình. Cô thầm tính toán, là... đến nhà họ Lục xin ? Cầu xin Lâm Thúy tha thứ cho , liệu như hơn ?
Cô chẳng còn tâm trí việc, cứ loay hoay tính xem nên xin thế nào, cần mang quà ? Phải mua món quà bao nhiêu tiền, là đưa tiền mặt luôn cho rảnh? Mà đưa thì bao nhiêu mới đủ? Năm đồng, mười đồng thì bõ bèn gì, năm mươi đồng chắc cũng chẳng thèm tới. Còn một hai trăm đồng thì cô lấy nhiều thế.
Bên ngoài, Lục Thiệu Đường thấy lũ trẻ đều cả thì lặng lẽ rời để về nhà. Tiểu Trang từ khu nhà 8 , thấy về liền vọt tới, hớn hở lộ cả hàm răng trắng nhởn: Anh Lục!
Lục Thiệu Đường: ... Cái thằng càng ngày càng mất phép tắc.
Mắt Tiểu Trang sáng rực, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về sự lợi hại của chị dâu, mãi dứt. Lục Thiệu Đường vỗ vai Tiểu Trang, cắt ngang tràng khen ngợi nịnh nọt: Đi việc . Chuyện khen vợ, là đủ ! Anh xách túi nhanh chân lên lầu, gặp vợ ngay lập tức.
Tại tầng ba, Trưởng ban Phụ nữ Trần Huệ Lan vẻ mặt lạnh nhạt của Lâm Thúy và chị cả Lâm, bộ dạng như chịu nhục của Hoàng Vi cùng vẻ mặt phục của chị dâu cô , cảm thấy đau đầu vô cùng. Bà cũng chẳng dính mấy chuyện , nhưng lãnh đạo đích lệnh hòa giải mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, giữ gìn sự hòa bình trong khu tập thể. Vốn dĩ bà định rủ trưởng ban Cố và lão Nghiêm cùng, nhưng hai cái gã đó cứ khăng khăng bảo đàn ông tiện xen chuyện phụ nữ, khiến bà đành muối mặt tự đến đây.
Dương Thục Mẫn cũng mặt, cô bận chút việc nhưng vẫn ghé qua chứng, để dù kết quả thế nào thì Hoàng Vi và chị dâu cũng thể ngoài rêu rao kiểu "chúng thành tâm xin mà họ cứ khó dễ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-600.html.]
Chị dâu Hoàng Vi trông uất ức giận dữ. Cô nghĩ chỉ vài câu phiếm thôi, gì mà to tát ? Thế mà cô em chồng về nhà cứ như kẻ thù, chất vấn ép cô đ.á.n.h thằng nhóc Tiểu Quang một trận tơi bời, còn bắt sang xin Lâm Đan. Cô chịu thì cô em chồng dọa tuyệt giao với nhà ngoại. Bố chồng thì trông chờ tiền chu cấp của Hoàng Vi để sống, đương nhiên nỡ cắt đứt quan hệ, chồng cô cũng tiếc mấy cái lợi lộc từ em gái nên cả nhà cùng ép cô sang xin . Cô chẳng đến chút nào, mất mặt c.h.ế.t , chỉ là vài câu thôi mà, g.i.ế.c phóng hỏa gì ? chồng và bố chồng đều gắt gỏng, bảo xin thì ly dị. Cực chẳng , cô mới hậm hực theo.
Hoàng Vi còn bực hơn, chị dâu mồm mép gây họa bắt cô gánh hậu quả, dọn bãi chiến trường, tự chịu nhục, còn nợ ân tình của Trần Huệ Lan và tốn tiền mua quà cáp. Với nhà cô , mua chút đồ khó, nhưng ai mà chẳng xót tiền? Có điều, nếu xin thì chuyện yên . Cô thấu , Lục Thiệu Đường lợi hại, Lâm Thúy cũng chẳng dạng , nhà sẽ là nhân vật tầm cỡ trong khu tập thể, bao nhiêu sẽ sắc mặt họ mà sống. Nếu cô gây hấn với Lâm Thúy, đám nịnh bợ sẽ vì lấy lòng nhà họ Lục mà cô lập cô , điều đó cực kỳ bất lợi cho cuộc sống và công việc của hai vợ chồng.
Phương An Bang phân tích rằng công việc của cô thể giữ , nhất định nhờ Lâm Thúy giúp một câu với lãnh đạo. Nếu mất việc , dù sắp xếp chỗ khác thì cũng là việc bẩn việc nặng, lương tháng giỏi lắm hai mươi lăm đồng. Chừng đó đủ chi tiêu? Chưa kể cái danh giá bấy lâu nay cũng tan thành mây khói. Nếu vì giữ ghế, cô đời nào chịu vác mặt đến đây cho sỉ nhục? Cứ ở lì trong nhà, lúc nào tình cờ gặp Lâm Đan thì xin bừa một câu là xong chứ gì? Vì cái bát cơm, cô đành nhẫn nhịn.
Vốn dĩ cô nghĩ Lâm Thúy nể mặt , cứ ép quá đáng thì khi xin xong cô nhất định sẽ lóc với lãnh đạo, bảo Lâm Thúy cậy thế ép , coi trọng hòa khí. Trần Huệ Lan là trưởng ban phụ nữ chắc cũng gì nhiều, ai ngờ Lâm Thúy mời cả Dương Thục Mẫn đến để xem trò của . Ánh mắt đầy giễu cợt của Dương Thục Mẫn cô thấy nhục nhã vô cùng, như đeo gông cổ .
Dù trong lòng hận khó chịu, cô vẫn gượng : Lâm Đan , Phương nhà và Hầu cũng là đồng nghiệp bao nhiêu năm, đây nhưng giờ hàng xóm cũng là cái duyên. chẳng ý gì , chỉ là vô tình lỡ lời, mà chị dâu thì tính tình cái mồm chơi xa...
Chị dâu cô lập tức lòng, lầm bầm: Cô là vô tình lỡ lời, còn thì mồm chơi xa? Đều là đưa chuyện như , gì khác ?
Hoàng Vi tức đến xanh mặt, hiểu trai rước về một mụ vợ ngu ngốc thế . Cô đành vội vàng chữa cháy. Xin thì cũng chỉ hai kiểu: Người thành tâm thì nhận , phân tích nguyên nhân, bồi thường và hứa sửa đổi. Còn kẻ thành tâm thì mồm xin nhưng trong lời đầy vẻ mỉa mai, đùn đẩy trách nhiệm, kiểu " sai, chỉ là vô tình thôi, là của khác", cuối cùng diễn trò giả tạo để ám chỉ đối phương rộng lượng tha thứ.
Hoàng Vi chính là kiểu thứ hai. Cô lộ vẻ đau khổ: Chúng thực sự cố ý , ai chả nuôi gia đình, sống cũng chẳng dễ dàng gì. Nhà ba đứa con, bố chồng thì đau ốm, bỏ tiền t.h.u.ố.c thang, còn nhà ngoại nữa...