Hầu Thục Hiền ngay lập tức nghẹn họng, cô ... đương nhiên là thể , cô là con gái gả , thể về nhà ngoại đón Tết? Nhất là cái nơi như nông trường , cô chịu nổi môi trường gian khổ đó?
Chị cả Lâm cũng lười chẳng buồn thêm, những kẻ chỉ giỏi yêu cầu khác thế thế nọ, nhưng bảo chính thì xong.
Đường Bân lúc đầu còn đỡ vài câu, đó phát hiện chị cả Lâm thực sự tiếp đón họ. Trước đây lẽ vì nể mặt bố chồng và chồng mà chị còn giả vờ một chút, nhưng giờ nhà họ Hầu sa sút, dựa dẫm nhà họ Lục nên chị chẳng buồn đóng kịch nữa.
Bữa cơm cũng chẳng còn tâm trí mà ăn, dù nhà thiếu bát canh bột ? Anh cũng chẳng đến đây để ăn chực. Ngồi một lát, thấy chị cả Lâm nhất quyết chịu giúp đỡ, rằng khi nhà họ Hầu kết nối với nhà họ Lục thì e là càng nể mặt , bực dọc dậy cáo từ.
Anh cam tâm, cuối cùng cố tình thử lòng: Chị dâu, chai Mao Đài là dành cho Cục trưởng Lục...
Chị cả Lâm lập tức ngắt lời: Không cần , em rể thứ ba của kỷ luật nghiêm ngặt lắm, lấy của dân dù chỉ một cây kim sợi chỉ.
Đường Bân bảo: Là chỗ nhà cả, ...
Người nhà thì cũng là quần chúng thôi, họ hàng thì tặng món quà đồng bạc là , việc gì tốn kém thế ?
Chỗ cũng tầm hai ba chục đồng còn gì? Thái độ của chị chính là câu trả lời rõ ràng nhất: sẽ giúp quen với Lục Thiệu Đường , gì nữa cũng chỉ là công dã tràng thôi. Chị tin Đường Bân là hạng tinh ranh sẽ hiểu, đối phương càng huỵch tẹt thì chị càng từ chối thẳng thừng.
Thấy chị cả Lâm khách khí như , Hầu Thục Hiền càng lúc càng vui. Cô chiều hư , cái ý thức rằng chị dâu chị ruột của , cũng rằng chị dâu chẳng nghĩa vụ tâng bốc như bố trai. Cô chỉ cảm thấy chị dâu gả nhà họ Hầu thì là nhà họ Hầu, cưng nựng như những khác. Giờ thấy chị dâu còn thiết nhã nhặn với như , cô bực bội. Cô thấy chị dâu bây giờ chỉ lo phục vụ em gái ruột mà mặc kệ cô em chồng , lo hầu hạ chăm sóc thì thôi, đến cả chuyện về ăn bữa cơm cũng chị đối xử lấy lệ.
Chị cả Lâm đây vì bố chồng, vì chồng, vì chút tình nghĩa họ hàng nên mới t.ử tế tiếp đãi họ, nỡ từ chối yêu cầu của họ. Còn bây giờ á, dẹp ! hầu hạ bố chồng là vì đạo hiếu, chứ hầu hạ cô em chồng như cô thì là cái thá gì?
Đường Bân chọn chọn định để chút quà cho chị cả Lâm, mấy thứ quý giá để dành chạy chọt quan hệ nên đương nhiên thể tùy tiện để . Chị cả Lâm vốn là tinh ý, đây chỉ vì giữ thể diện nên thôi, giờ chị thẳng luôn: Được , đừng chọn nữa, bây giờ chúng cơm ăn no là , cần mấy thứ , chị cứ mang về hết .
Đường Bân ngượng chín mặt, vội để hai hộp đồ hộp: Để cho bọn trẻ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-605.html.]
Hầu Thục Hiền đỏ hoe mắt, c.ắ.n môi rơm rớm nước mắt . Phải là đây, cô chẳng cần , chỉ c.ầ.n s.a sầm mặt vui thôi là và chị dâu cuống quýt hỏi han ngay. Giờ chị dâu cứ như dưng thèm đếm xỉa đến cô . Hóa ... sống c.h.ế.t chị cũng mặc kệ luôn hả? Ngay đến một bữa cơm cũng nỡ để ăn ?
Cô giống Đường Bân chỉ một mực tính kế kết giao với Lục Thiệu Đường, cô thực lòng về nhà ngoại tìm ấm, bát đũa cũng cầm sẵn tay . Giờ Đường Bân cáo từ mà chị dâu cũng chẳng thèm giữ , Hầu Thục Hiền đau lòng tức giận, chẳng chẳng rằng, hầm hầm bỏ . Sau thèm đến nữa! Có mời cũng đến!
Đường Bân ngượng ngùng chào chị cả Lâm vội vàng xách đồ đuổi theo. Ra khỏi cổng khu tập thể, Đường Bân bất mãn với Hầu Thục Hiền: Em thế hả? Anh đưa em về nhà ngoại là để gì em ? Sao cứ hở là dở tính trẻ con thế.
Hầu Thục Hiền tức tối: Chị như thế còn đ.â.m đầu gì? Anh thấy trong lòng chị chỉ mỗi đứa em gái ruột thôi ?
Đường Bân: Thì vốn là thế mà, cũng tranh chấp xem ai hơn , chỉ cần chị dẫn mối để tạo quan hệ với Cục trưởng Lục thôi.
Hầu Thục Hiền mỉa mai: Anh với bố đúng là cuồng quan, cứ vắt óc mà trèo cao mới chịu ?
Câu còn độc hơn bất cứ lời mắng nhiếc nào, chẳng khác gì chỉ thẳng mặt nhà họ Đường mà c.h.ử.i là hạng ham chức tước, cần liêm sỉ, vì quan mà mặt dày ngượng. Người bình thường ai mà chịu nổi? Đa dù cầu cạnh cũng đều một cách kín kẽ, đối phương hiểu ý nhận đồ việc, cuối cùng cả hai bên đều giữ thể diện. Đâu ai như Hầu Thục Hiền, lột sạch mặt nạ như thế?
Đường Bân sa sầm mặt, hừ lạnh một tiếng: Trước khi gả em là đại tiểu thư nhà họ Hầu, quen thói ăn ngon mặc , gả cũng hầu hạ cơm bưng nước rót. Em nghĩ rằng một gia đình bình thường thể để em sung sướng như chứ? Nếu và bố nỗ lực, em thoải mái thế ? Nếu em bất mãn, thì cứ thử mỗi bữa ăn lương thực thô .
Nói xong, chẳng thèm đợi Hầu Thục Hiền, leo thẳng lên một chiếc xích lô bỏ . Hầu Thục Hiền giữa cơn gió lạnh, cảm thấy cô quạnh vô cùng, tức quá , chẳng mấy chốc lông mi kết một lớp băng trắng xóa.
Vừa Lục Thiệu Đường dẫn theo Tiểu Trang từ bên ngoài về, vóc dáng cao ráo, khí chất lạnh lùng, vô cùng nổi bật cái nắng nhạt của mùa đông. Hầu Thục Hiền thấy ngay, cô lập tức hét lớn: Lục Thiệu Đường!
Lục Thiệu Đường thấy, chẳng những chậm bước mà trái còn rảo bước nhanh hơn khu tập thể. Tiểu Trang đuổi theo sát nút: Đội trưởng, nãy phụ nữ gọi kìa.
Lục Thiệu Đường nhíu mày: Càng ngày càng thụt lùi đấy, về lo mà tăng cường học văn hóa .
Tiểu Trang quýnh lên: Anh, tại ạ? Em tai thính cũng là sai , hu hu, em rõ ràng thấy gọi , sợ ... khoan , thính lực của Đội trưởng thế, chẳng lý nào thấy mà Đội trưởng thấy.
Vậy thì... Đội trưởng là cố ý giả vờ như thấy thôi ư?