Lục Thiệu Đường ngẩn , chút cảm xúc áy náy nhen nhóm lên trong lòng tan biến sạch sành sanh.
Anh cảm thấy nợ cô một hôn lễ dụng tâm và đàng hoàng. Dù ngày đó kết hôn lễ nghi cũng đầy đủ, nhưng vì đúng ngày cưới mới về đến nhà, cả quá trình tham gia, bỏ tâm sức nên lúc nào cũng thấy với cô. Thế mà cô dường như chẳng để tâm, trái còn nghĩ xiên xẹo mất.
Anh rướn tới, đăm đắm đôi mắt long lanh nước của cô, nghiêm túc bảo: Ngoại tình tư tưởng với ngoại tình thể xác cái gì chứ, lung tung, chỉ hứng thú với mỗi em thôi.
Nói xong cúi xuống hôn cô. Lâm Thúy bóp nhẹ môi , khẽ: Thế thì khai thật , lúc chiều cứ sa sầm mặt mày vui thế?
Bây giờ cô hiểu Lục Thiệu Đường lắm , dù bình thường ít biểu lộ cảm xúc nhưng mặt cô, tâm tình của đều chẳng thể giấu giếm. Cô thể cảm nhận niềm vui, nỗi buồn sự tức giận ẩn vẻ mặt bình thản . Đó lẽ là năng lực khi hai đạt tới sự thấu hiểu và mật nhất định.
Lục Thiệu Đường hôn lên ngón tay cô: Hôm nay vui, chuyện vui nào cả.
Đi dự đám cưới chị hai, vui cho ? Anh dở .
Lâm Thúy liền chỉ rằng lúc tiễn Ngụy Lam, trông thần sắc trầm xuống. Lục Thiệu Đường im lặng một thoáng, nhưng Lâm Thúy nhất quyết tha. Nếu , đêm nay mời sang giường khác mà ngủ.
Lục Thiệu Đường đành đầu hàng. Anh thành thật khai báo: Không vui, chỉ là nghĩ tới lúc Ngụy Lam tỏ tình với em thôi.
Lâm Thúy chẳng thấy ngại ngùng tội chút nào, tỏ tình chứng tỏ cô sức hút: Sao nào, để bụng ?
Lục Thiệu Đường khẽ, nắm lấy đầu ngón tay cô cúi đầu hôn lên má vợ: Nếu lúc đó tỏ tình mà em chấp nhận, thì đành thành cho em thôi.
Lâm Thúy chớp chớp đôi mắt to, ừm, đấy, gọi là chia tay êm , hết tình cảm thì giải tán, chẳng vấn đề gì.
Lục Thiệu Đường tiếp tục hôn cô: giờ thì , cũng bao giờ nữa.
Sau cùng vẫn là kẻ ích kỷ, nhất là trong chuyện tình cảm, một khi động lòng thì thể buông tay. Sau dù thêm bao nhiêu ưu tú theo đuổi tỏ tình với cô, dù cô đồng ý chăng nữa, cũng sẽ cam tâm tình nguyện thành .
Anh d.ụ.c vọng chiếm hữu mạnh mẽ đối với cô nhưng dám vì sợ cô hoảng sợ. nghĩ nên lo xa một chút, để thiên hạ cô chồng, như những gã đàn ông sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà theo đuổi tỏ tình với cô nữa. Nếu kẻ nào dám khi cô chồng, thì đừng trách khách khí.
Dù miệng nhưng Lâm Thúy cảm nhận tình ý sâu đậm của . Người đàn ông chỉ sẵn lòng kiếm tiền nuôi cô mà còn sẵn lòng giao cả trái tim cho cô. Điều đó cô yêu, cô cảm động. Còn gì hạnh phúc hơn việc hai tâm đầu ý hợp cơ chứ?
Chao ôi, đàn ông mạnh mẽ mà tỏ yếu đuối khiến xót xa thế . Cô quyết định sẽ yêu chiều một phen. chẳng mấy chốc cô hối hận, đúng là nên xót xa đàn ông, nếu chịu mệt chính là cô. Cái gớm thật, kết hôn mà cũng hưng phấn theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-615.html.]
**
Sáng sớm hôm , Lâm Thúy vẫn còn đang ngủ mơ màng thì thấy tiếng lũ trẻ nô đùa hi hi ha ha ở bên ngoài.
Điềm Điềm hỏi: Sao dì hai với dượng hai bái đường thành nhỉ? Lúc ông nội kể chuyện, thành đều bái đường mà.
Phán Phán đáp: Xã hội mới cần bái đường, chỉ cần cúi chào vĩ nhân, dâng cho lớn là .
Điềm Điềm bảo: Em thấy bái đường cũng vui lắm đấy chứ.
Thế là cô bé bắt đầu chỉ huy bé Hầu Vĩ và Bảo Nhi chơi trò bái đường: Em cô dâu, em chú rể, chị chủ hôn, còn Phán Phán phụ .
Phán Phán thắc mắc: Anh chỉ một thôi mà!
Điềm Điềm đáp: Không , bố , một cái là thành nhạc phụ nhạc mẫu luôn.
Lâm Thúy mà tối sầm mặt mũi. Cô hé mắt ngoài, trời vẫn sáng rõ, cũng thấy tiếng của chị cả chị dâu, chắc là lũ trẻ hôm qua ngủ sớm nên dậy sớm. Thấy dậy nên cô định ngủ thêm lát nữa. Đám trẻ nhà đều hiểu chuyện, dậy sớm cũng phiền lớn, chơi một lúc là theo Lục Thiệu Đường và Hầu Bác tập thể d.ụ.c .
Khoảng tám giờ rưỡi, Lục Thiệu Đường mua đồ ăn sáng về, cơ bản dậy hết. Lục Thiệu Đường bưng cháo và bánh bao phòng, thấy Lâm Thúy vẫn quấn chăn vẹo gối vẻ lười biếng, trông như dậy mà vẫn còn ngái ngủ. Anh nhếch môi , pha một ly nước ấm mang tới, vươn tay đỡ vợ dậy đút cho cô uống.
Lâm Thúy chớp chớp hàng mi dài: Chị cả và dậy ?
Lục Thiệu Đường thản nhiên dối: Chưa , hôm qua mệt quá, ăn cũng no nên hôm nay bảo chỉ ăn hai bữa thôi. Hầu Bác dẫn các em chơi .
Xung quanh xưởng thép ít chỗ chơi , lũ trẻ tiền tiêu vặt nên chúng chơi vui vẻ lắm. Đám trẻ con bạn chơi cùng là chẳng thiết tha gì bố nữa. Lâm Thúy thế là yên tâm lười trong chăn, tựa lòng để bóp vai cho: Làm em mỏi nhừ hết cả đây .
Hai vợ chồng quấn quýt một lát Lâm Thúy mới dậy mặc quần áo. Chẳng hiểu hôm nay cô thấy oải, cô sợ mấy ngày nay bận rộn quá nên cảm lạnh. Mùa đông lạnh, gió to, việc mồ hôi mà gió lùa là dễ cảm mạo. Cô bảo Lục Thiệu Đường tìm hai lát gừng đường bỏ cháo ngô, thêm chút đường đỏ, uống nóng ăn luôn lát gừng, cảm thấy cơ thể hồi phục sinh lực, thoải mái hơn nhiều.
Đến lúc cô dậy cửa ngó nghiêng tìm chị cả và chị dâu thì mới phát hiện họ sang nhà chị hai từ đời nào .
Lâm Thúy: ... Thật ngờ, Lục Thiệu Đường cũng dối đấy.
Lục Thiệu Đường ôm chiếc áo khoác bông to sụ khoác cho cô: Đi thôi, sang nhà chị hai, giờ sang chuẩn cơm trưa là .