Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 642

Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:32:47
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là bà vợ thỉnh thoảng cứ thích phá vỡ sự ngầm hiểu đó.

Hồi Lục Thiệu Đường cưới, bà chẳng chào hỏi ai, cứ thế tự chống đôi chân bó nhỏ xíu, cõng nửa bao bột ngô run rẩy lặn lội sang dự đám cưới. Chuyện đó Phương Địch Hoa giận lắm, ngay ngày hôm bảo Lục Thiệu Đường mang trả về cho bà cụ.

ông cụ Lục hiểu rõ, bà giận là vì lo bà cụ già còn xa, đôi chân đó mà ngã một cái thì ? Bà cõng theo nửa bao ngô, chẳng lẽ nhà thiếu ăn đến mức cần mấy lạng lương thực đó của bà chắc? Bà thế chẳng khiến các chị dâu bên đó ý kiến ?

Thế nhưng những lời quan tâm bà chẳng bao giờ , mà những lời oán trách cũng thốt thành tiếng. Bà cứ giữ chuyện trong lòng, bên ngoài đối xử với ruột chẳng khác gì một bà lão bình thường xa lạ.

Hồi chú ba "hy sinh", đứa cháu trai cả sang báo tin bảo bà nội ghê lắm, sợ là qua khỏi, bảo nhà chuẩn sẵn đồ khâm liệm và cô út sang mặt cuối. Phương Địch Hoa nhất quyết , chỉ đưa cho nó bộ quần áo mới bà định mặc Tết để mang về đồ liệm. Kết quả là bà cụ ốm một trận gượng dậy . Đợi đến lúc Lục Thiệu Đường trở về sang thăm, bà hoạt bát như thường, nắm tay húp trọn một bát cháo ngô đặc.

Dịp Tết chú ba mới sang thăm bà xong, trong nhà cũng chẳng việc gì đặc biệt, bà cụ đột ngột sang đây? Lại còn dẫn theo con gái cả và ba đứa cháu gái nữa.

Trong lòng ông cụ Lục chút bất an. Ông sợ vợ đến ở, càng sợ họ đến ăn uống, mà chỉ sợ bà cụ định tung chiêu gì đó tổn thương vợ . Người ngoài ai cũng bảo Phương Địch Hoa hung dữ, ghê gớm, nhưng chỉ ông mới , vợ ông lòng mềm yếu. Trái tim bà vốn đầy rẫy vết sẹo , thể chịu thêm tổn thương nào nữa.

Ông trò chuyện với bà cụ vài câu, hỏi thăm tình hình ở nhà. Bà ngoại Phương hỉ hả: Mọi chuyện đều cả, chỉ là ngoài chẳng tìm mấy bạn già để chuyện nữa.

Ông cụ Lục hỏi: Sao thế ạ?

Bà ngoại Phương đáp: Thì c.h.ế.t hết cả chứ . Haizz, cũng tám mươi bảy , cũng đến lúc đấy.

Ông cụ Lục trấn an: Không , cụ còn cứng cáp lắm.

Bà ngoại Phương xích gần ông cụ Lục, hạ thấp giọng hỏi: Con rể út , sức khỏe con vẫn chứ?

nghễnh ngãng nên cứ tưởng nhỏ lắm, thực ai nấy đều rõ mồn một. Ông cụ Lục bảo vẫn .

Bà ngoại Phương hỏi: Hoa nhi cũng chứ? Nó suốt ngày lụng vất vả, chân tay đau nhức ? Giờ lũ trẻ lớn cả , việc , con bảo nó thôi, đừng liều mạng như hồi trẻ nữa. Lúc trẻ thì chẳng thấy gì, chứ già là lưng với chân đau lắm, chịu nổi .

Ông cụ Lục gật đầu đồng ý. Bà ngoại Phương hỏi tiếp, bà chỉ chỉ mắt : Mắt của Hoa nhi... còn đau con?

Nhìn bà cụ như , ông cụ Lục vốn là hiền hậu, chẳng mấy khi để bụng thù hằn ai, dù bản phụ lòng tổn thương cũng ghi hận, nhưng riêng chuyện đôi mắt của Phương Địch Hoa thì ông luôn canh cánh trong lòng. Năm đó nếu kịp thời gặp bác sĩ, lẽ bà chịu khổ suốt mấy chục năm như thế. Từ năm bảy tuổi đến tận năm năm mươi lăm tuổi, bà c.ắ.n răng chịu đựng bao nhiêu năm trời. Hơn nữa rõ ràng là trai thứ ba đ.â.m , mà họ như mất trí nhớ, cứ bảo là hồi nhỏ bà nghịch ngợm thế nào mà tự đ.â.m .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-642.html.]

Thế nhưng đối diện với một bà cụ gần chín mươi, một bà cụ mang đầy lòng hối hận khi c.h.ế.t xin con gái, ông còn gì đây? Ông cụ Lục cũng đành im lặng.

Đến bữa cơm, bà ngoại Phương thấy ông cụ Lục và Phương Địch Hoa ở một đầu bàn, bà liền chen ở góc ngay cạnh con gái, cầu hòa với bà Phương. Phương Địch Hoa coi như thấy.

Bác cả Phương cứ luôn miệng hỏi: Em gái , Thiệu Đường với vợ nó bao giờ mới về thế?

Phương Địch Hoa đáp: Sao, chị báu vật gì đưa cho tụi nó, là ăn cơm xong chị về luôn?

Bác cả Phương gượng: Thì nhớ tụi nhỏ mà.

Bà ngoại Phương lườm con gái cả một cái: Ăn cơm xong trời vẫn còn sáng, chị gấp thì cứ dẫn con Lê Hoa về .

Bác cả Phương: ...Mẹ.

Bà ngoại Phương bưng bát súp bột mì của lên. Mắt bà đục thủy tinh thể nên rõ lắm, chỉ thấy trong bát cháo ngô vàng óng mấy miếng trắng trắng thế ? Đây là cháo ngô nấu thêm mì sợi ? Bà nếm thử một miếng, đúng là mì sợi thật. Bà dòm dòm sang bát của Phương Địch Hoa, liếc sang bát của con gái cả, thấy bát của đều vàng rực chứ miếng trắng nào cả.

Bác cả Phương than vãn: Em gái , Tết nhất mà nhà em chỉ húp cháo thôi ?

Phương Địch Hoa đáp: Nếu chị thích ăn bánh ngô với bánh đa ngũ cốc thì để lấy cho.

Lục An tiếp lời: Bà bác ơi, Tết bọn cháu ăn ngấy lắm , giờ chỉ thích húp chút cháo cho dễ tiêu thôi ạ.

Mặc dù bác cả Phương khó chịu vì em gái tiếp đãi bằng cháo ngô, nhưng nghĩ mùa đông đầu xuân việc nặng, để tiết kiệm lương thực đều ăn hai bữa cháo nên bà cũng chấp nhặt nữa. Dù thì cũng món trứng chưng tương đây mà.

Đang ăn, bà ngoại Phương đột nhiên bưng bát của xoay đổ bát Phương Địch Hoa: Hoa nhi, ăn hết nhiều thế , cho con bớt .

Phương Địch Hoa theo bản năng né bát : Con lấy ...

Bát cháo nóng hổi của bà cụ đổ ụp xuống bàn, một phần tư tưới ngay lên mu bàn tay trái đang cầm bát của Phương Địch Hoa. Cháo mới bắc khỏi bếp, thêm những miếng mì sợi bám , dù để một lúc nhưng nhiệt độ vẫn cực cao, khiến Phương Địch Hoa đau điếng hừ lên một tiếng.

Ông cụ Lục phản ứng nhanh, lập tức bỏ bát đũa, giật lấy cái bát tay vợ đặt xuống bàn, kéo bà chỗ chum nước múc nước dội liên tục lên mu bàn tay và cổ tay bỏng. Cả bàn ăn ai nấy đều giật , chuyện xảy quá đột ngột. Ai mà ngờ bà cụ đang ăn cơm đột nhiên dậy đổ cháo cho con gái như chứ?

Loading...