Thời bấy giờ máy trợ thính tiên tiến như bây giờ, loại hộp dây, tai đeo lỗ tai, âm thanh quá lớn hoặc dòng điện rè rè kích thích tai sẽ khiến giật thon thót.
Lục Thiệu Đường thấy bà cụ đeo eo một cái máy trợ thính mới tinh, cứ như đeo bọc t.h.u.ố.c nổ, lúc nào cũng lấy tay che chắn như sợ ai cướp mất, nhịn mà mỉm . Anh xổm xuống, ý cõng bà cụ xuống lầu.
Bà ngoại Phương chịu: Chân tay còn nhanh nhẹn lắm, cần cõng.
Phương Địch Hoa gắt: Bà tự xuống cầu thang ? Cho bà ngã lộn nhào một cái bây giờ!
Bà ngoại Phương thế là im bặt, ngoan ngoãn leo lên lưng Lục Thiệu Đường. Lục Thiệu Đường chào tạm biệt và cảm ơn bác sĩ Thịnh cùng mấy nữa, cõng bà ngoại sải bước .
Xuống đến tầng một, từ xa vang lên tiếng gót giày nện xuống sàn bôm bốp vội vã. Rất nhanh đó, ở hành lang phía xuất hiện một bóng dáng trẻ trung xinh , chính là cô y tá đó từng chằm chằm Lâm Thúy.
Lâm Thúy vô thức nhướng mày, ồ hố, biến ? Cô lén quan sát Lục Thiệu Đường, thấy mắt nghiêng, vẻ mặt cũng chẳng gì khác lạ. Lúc ngang qua cô y tá, Lục Thiệu Đường cũng hề khựng , cõng bà ngoại thẳng ngoài, dường như quen cô y tá đó.
Lâm Thúy tự hỏi: Chẳng lẽ đoán sai? Cô đầu liếc cô y tá một cái, thấy ánh mắt đối phương dính c.h.ặ.t lấy Lục Thiệu Đường, vẻ mặt đầy phẫn uất, cứ như thủng hai cái lỗ .
Lâm Thúy chậc một tiếng, cắt ngang ánh mắt giận dữ của cô . Cô y tá thu hồi tầm mắt, bực bội vì phiền, mất kiên nhẫn Lâm Thúy với ánh mắt hung dữ. Lâm Thúy cũng chẳng , lườm ngược trở , dở ?
Cô y tá hừ lạnh một tiếng, khoanh tay n.g.ự.c Lâm Thúy đầy khiêu khích.
Phương Địch Hoa vui: Này cô , cô việc gì ?
Cô y tá lập tức với Phương Địch Hoa: Bác ơi, gì ạ, chúc bác đường bình an.
Phương Địch Hoa hỏi: Thế cô hung hăng lườm con dâu gì? Nó đắc tội cô ?
Cô y tá vẫn hòa nhã: Dạ , ạ. Nói là nhưng mắt vẫn cứ liếc về phía Lục Thiệu Đường đang đằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-710.html.]
Lục Thiệu Đường thấy và vợ theo liền dừng đầu . Với khả năng quan sát nhạy bén, đó đương nhiên cảm nhận ánh mắt mấy thiện chí của cô y tá ven đường, nhưng vì quen , cảm thấy địch ý nguy hiểm gì nên buồn để ý. Tính chất công việc cũng như bản năng khiến luôn tuân thủ nguyên tắc ít lo chuyện bao đồng.
Nghe , cô y tá: Đồng chí , vấn đề gì ?
Sắc mặt cô y tá đổi, giọng trở nên đanh : Lục Thiệu Đường, đúng là quý nhân quên, nhận ?
Lục Thiệu Đường khẽ nhíu mày: Xin , quen.
Cô y tá dậm gót giày thật mạnh: Ở khu tập thể quân khu thủ đô, chúng gặp bao nhiêu , còn từng ăn cơm ở nhà hàng Moscow, trượt băng ở sân tập, ở...
Chân mày Lục Thiệu Đường càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Anh từng nhiệm vụ ở nhà hàng Moscow, từng đón giúp bác dâu ở sân băng, nhưng nhớ là đàn ông đàn bà nào như thế . Lục Thiệu Đường trí nhớ , nhưng để thực hiện nhiệm vụ hơn và ghi nhớ nhiều chi tiết quan trọng, rèn luyện một bản lĩnh độc đáo: những thông tin dùng đến sẽ đóng gói cất kỹ ngay lập tức, nếu nhiệm vụ cần mới liên tưởng . Cô y tá chỉ nhắc đến địa điểm mà nhân vật mấu chốt của nhiệm vụ, nên lười chẳng buồn trích xuất thông tin, tóm là ấn tượng, quen .
Anh vợ một cái, lo Lâm Thúy hiểu lầm , mà là họ lãng phí thời gian với lạ. Lâm Thúy nhận tín hiệu của , liền giục Phương Địch Hoa mau thôi. Lục Thiệu Đường khó khăn lắm mới về nhà, họ nên ở đây lãng phí thời gian với một liên quan, sẽ thấy tủi đấy.
**
Về đến khu tập thể, Tiểu Trang giúp mua cơm từ nhà ăn về, chạy đôn chạy đáo bận rộn. Bà ngoại Phương vì lắp hàm răng giả trắng tinh, cái miệng vốn móm mém bỗng đầy đặn hẳn lên, thế là hễ gặp là bà , để ai cũng thấy ngay hàm răng giả mới toanh đều tăm tắp của .
Ngoài răng giả, bà còn đeo kính và máy trợ thính nữa, thỉnh thoảng lấy tay chỉnh kính, sờ máy trợ thính, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn tràn ngập ánh sáng hạnh phúc, từng nếp nhăn dường như đều đang dốc sức chứng minh điều đó cho bà.
Sau khi Lục Thiệu Đường , bà ngoại Phương trong nhà yên, liền bảo Phương Địch Hoa đưa xuống dạo loanh quanh. Lâm Thúy cho bà việc, cứ thì chán lắm. Trước đó dồn hết tâm trí chữa bệnh, bà kịp tham quan khu tập thể, giờ từ bệnh viện về, khỏe tâm trạng , chẳng lẽ tham quan một chút? Không tham quan thì lúc về quê lấy gì mà khoe với chứ?
Dân làng phần lớn đến huyện còn từng , bà đây lên tận thành phố tỉnh lỵ , về chẳng khoe cho thật trò ? Vốn dĩ tưởng bắt đầu lú lẫn, quên, trí nhớ kém, nhưng giờ uống t.h.u.ố.c còn luyện chữ rèn não, bà thấy đầu óc minh mẫn lắm. Dù thì từng chuyện nhỏ nhặt lúc lên thành phố bà đều nhớ rõ mồn một. Từng phút ở bệnh viện, gì, ăn gì, nghĩ gì, khám thế nào, tiêm , mấy cái máy móc hình thù thế nào, bà đều ghi hết đầu .
Bà cụ tuy tuổi cao nhưng lú, ở khu tập thể bà cần khoe bệnh viện , là dân thành phố cả, ai mà chứ? Bà khoe con gái, cháu ngoại và cháu dâu hiếu thảo, ôi chao, hiếu thảo vô cùng luôn.
Thế là, khu tập thể cũng vài ông bà cụ bảy tám mươi tuổi, nhà 8 một bà cụ gần chín mươi tuổi mới tới, liền chống gậy xem náo nhiệt. Trong đó còn cả ông cụ bà cụ nhà đại lãnh đạo ở dãy nhà lầu phía , bình thường chẳng ai chơi cùng nên cũng buồn chân buồn tay, thấy cùng lứa là trò chuyện ngay.