Lục Thiệu Đường đáp: Không .
Lâm Thúy tin: Không á? Thế bà cứ tìm cách cho tiếp xúc với cháu gái bà gì?
Lục Thiệu Đường trầm ngâm một lát: Có lẽ là... ăn cơm chăng?
Bà bác kế đối xử với mấy khách sáo, lẽ bà nghĩ cũng giống như Lục Thiệu Tài tham lam vô độ, hiểu rõ địa vị của ở nhà bác cả cũng chỉ tương đương với một cảnh vệ thôi. Anh coi bà là trưởng bối, bà bảo gì thì coi đó như mệnh lệnh của bác cả, chỉ việc thực hiện là xong. Thực cũng chỉ ba như , đó ít đến nhà bác cả hẳn, xin chuyển nhiệm vụ, nếu Lâm Thúy hỏi thì cũng chẳng bao giờ nhớ đến cô cháu gái đó.
Lâm Thúy vẫn tin: Anh giả vờ ! Nếu bà bác kế sai bảo thì thiếu gì việc để , cứ là tiếp xúc với cháu gái chứ?
Lục Thiệu Đường bảo: Bà thật sự nhắc đến chuyện đó, ngược bác cả còn tác hợp với một nhà khác, nhưng thẳng là kết hôn.
Lâm Thúy đưa tay véo cái mặt trai của , đàn ông ngày thường nghiêm nghị lạnh lùng lúc ngoan ngoãn để mặc cô nhào nặn. Cô vặn hỏi: Thế đó về nhà lấy vợ? Rõ ràng mới 19 tuổi, trẻ măng như thế mà kết hôn sớm, sinh con sớm !
Lâm Thúy bắt đầu suy diễn lung tung: Vừa bảo bác cả lấy vợ, lưng một cái 19 tuổi về quê lấy vợ sinh con, bác cả tức giận mới là lạ. Biết chính vì chuyện mà ông mới đẩy nhiệm vụ nguy hiểm đến mức suýt thì hy sinh đấy!
Lục Thiệu Đường trả lời ngay mà cô chằm chằm, như xuyên qua thời gian về năm . Lúc trời tối hẳn, đèn đường vốn sáng lắm khiến khu vực thêm u tối, ánh đèn xuyên qua kẽ lá, những tán cây rậm rạp đổ xuống những đốm sáng lốm đốm hai . Một bên mặt của Lâm Thúy ánh sáng chiếu trông cực kỳ trắng trẻo, rạng rỡ, khiến tim đập nhanh hơn.
Anh khẽ: Nhận lệnh ban đầu cũng về nhà lấy vợ , nhưng hiểu trong đầu một giọng bảo rằng nếu về kết hôn thì sẽ lỡ mất hạnh phúc cả đời , nghĩ thế thì thiệt quá nên mới về quê lấy vợ đấy.
Lâm Thúy mắng, vặn môi : Được lắm Lục Thiệu Đường, cũng dẻo miệng cơ đấy. Rõ ràng là ép về cưới, nỡ trái ý nên mới vội vàng chạy về thành nhiệm vụ kết hôn, thế mà còn mấy lời để dỗ dành cô.
Cô đang đùa nghịch thì đột nhiên một bàn tay lớn của giữ c.h.ặ.t gáy, nụ hôn nồng cháy ập đến. Lâm Thúy khựng , , nếu thấy thì chẳng là hổ c.h.ế.t ? Đây là những năm bảy mươi, dù là vợ chồng ở bên ngoài cũng mật, sẽ chỉ trích đấy! Cô vùng vẫy xuống đất nhưng Lục Thiệu Đường cho cô cơ hội từ chối, cánh tay rắn chắc đỡ lấy cô vững vàng, thậm chí còn bế cô cao hơn khiến cô còn đường chạy.
Lâm Thúy vùng vẫy nữa, đưa tay ôm lấy mặt và hôn đáp . Hai đang lúc say đắm thì một ánh đèn pin quét qua. Lục Thiệu Đường ngay lập tức đặt Lâm Thúy xuống, lấy che chắn cho cô. Anh cứ ngỡ là của ban bảo vệ tuần tra, nhưng kết quả thấy ai đến gần, ánh đèn quét qua thu ngay, vẫn còn ở tít đằng xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-714.html.]
Mặt Lâm Thúy nóng bừng, đỏ lựng lên: Bà ngoại với ? Sao họ xa thế, tìm họ , em về nhà đây.
Lục Thiệu Đường nắm lấy tay cô: Cùng tìm .
Ở đằng xa, hai bà cụ đang soi từng gốc cây tìm nhộng ve, thấy Lục Thiệu Đường và Lâm Thúy đang về phía , bà ngoại Phương vội giục con gái chuyển chỗ khác.
Phương Địch Hoa bảo: Bên vẫn soi mà, soi xong mới về chứ.
Bà ngoại Phương cứ thế trèo lên xe đạp: Lúc nãy soi thấy hai đứa nó ở gốc cây , giờ mà gặp mặt thì tụi trẻ hổ lắm, mau mau.
Phương Địch Hoa nghi ngờ về phía : Mẹ thấy ? Sao con thấy? Mắt tinh thế cơ á?
Bà ngoại Phương chỉnh kính: Chứ còn nữa? Mẹ đeo kính , con tưởng đeo cho vui ?
Thực tế bà cũng chẳng kỹ, nhưng cái dáng cao ráo đó, cái cảm giác đó, bà khẳng định là vợ chồng Lục Thiệu Đường đang tìm chút cảm giác mới lạ ở bên ngoài. Chao ôi, đôi trẻ thật chẳng dễ dàng gì, nửa tháng mới gặp một , lúc gặp thì xung quanh là già thì cũng là trẻ con.
Đến khi Lâm Thúy hỏi rõ chuyện Lục Thiệu Đường quan hệ gì với cháu gái bà bác kế, còn cô bạn của cô chỉ là cố ý kiếm chuyện với Lục Thiệu Đường thì cô cũng chẳng để tâm nữa. Cô cùng dạo thêm một lát về nhà. Còn chuyện cô y tá đó từ thủ đô chuyển đến Kỳ Châu thế nào, mặc kệ cô , việc điều động công tác của chẳng liên quan gì đến .
Trời nóng, ngày nào cũng tắm rửa. Lục Thiệu Đường đó cho ngăn hai phòng tắm trong sân, bình thường khu tập thể nhà là nữ nên phòng tắm nữ đều bỏ trống, giờ Lâm Thúy và đến mới dùng . Lục Thiệu Đường xách nước dội rửa phòng tắm sạch bong mới để Lâm Thúy tắm. Anh tắm nhanh, ngoài là tiện tay giặt luôn quần áo của hai .
Đến khi Lâm Thúy tắm xong, Phương Địch Hoa chở bà ngoại Phương về. Bà ngoại Phương ôm một cái thùng nhựa vuông vốn dùng đựng rượu, hớn hở giơ lên cho Lâm Thúy và Lục Thiệu Đường xem: Đoán , đoán xem hai con bắt bao nhiêu nhộng ve nào?
Bà gọi to "hai con " với vẻ vô cùng tự hào. Lâm Thúy chạy , phối hợp khen ngợi: Bà ơi, hai con bà giỏi thật đấy, con thấy tụi Lục Bình cũng chẳng bắt nhiều thế .
Bà ngoại Phương đắc chí: Chứ còn gì nữa, bọn còn dám chui cả bụi rậm, lùm cỏ cơ mà. Già cả , muỗi nó cũng chẳng thèm đốt, hì hì, chẳng sợ muỗi rệp . Đám con trai thì ăn thua, chui rừng một tí là lúc đầy nốt muỗi đốt.
Lúc lên tầng ba, bà ngoại Phương chủ động để Lục Thiệu Đường cõng cho khỏi vấp ngã, nhỡ mắt mờ chân chậm mà ngã một cái thì chẳng tốn tiền con cháu viện ? Vốn dĩ Phương Địch Hoa và bà ngoại Phương ở phòng Lâm Thúy, nhưng tối nay họ chịu, cứ nhất quyết sang căn phòng nhỏ đối diện mà ở.