Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 715

Cập nhật lúc: 2025-12-31 10:12:55
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ngoại Phương kéo Lâm Thúy khẽ: Hai bà cháu ở một phòng, vợ chồng trẻ tụi nó ở một phòng, ai phiền ai.

Chà, bà cụ uổng công học chữ, dùng từ mới cơ đấy.

Bà Phương Địch Hoa pha nước ấm, hai bà cụ nhà vệ sinh rửa ráy qua loa quần áo khô ráo để nghỉ. Tuy giường tầng nhưng bà ngoại Phương vẫn bảo bà Phương Địch Hoa cùng ở giường . Đêm đầu tiên bà Phương chê giường chật, nhường còn leo lên giường .

Bà ngoại Phương trố mắt , mặt kính ánh đèn, đôi mắt bà vẫn còn tinh tường, bà con gái với vẻ đầy mong đợi. Thấy con gái gật đầu ừ một tiếng, bà ngoại vui sướng như một đứa trẻ, ngả đầu xuống giường: Đi ngủ thôi.

Bà Phương Địch Hoa tắt đèn điện, xuống bên cạnh . Cả hai ai gì.

Lát , bà ngoại Phương lên tiếng: Hoa , những lời đây thật lòng .

Dù trong lòng đầy thắc mắc nhưng bà Phương hỏi , giả vờ như ngủ.

Bà ngoại Phương cứ thế tự một : Lúc giường lò nhà cả con, bảo sống đủ vốn , đó lời thật. Khi đó vẫn thấy đủ, sống đủ vốn chẳng phụ thuộc bao nhiêu tuổi, mà xem việc gì, hưởng phúc gì.

đắc ý: Đến bây giờ, mới thấy sống đủ vốn . Lúc nào bố con đến đón thì sẽ vui vẻ theo lúc đó, các con cần buồn, cũng đừng , đang vui lắm.

Bà Phương Địch Hoa sụt sịt mũi, đôi vai khẽ run lên.

Bà ngoại Phương trở , bàn tay to lớn thô ráp khẽ vuốt ve bờ vai con gái, vỗ về: Hoa , cảm ơn con. Mẹ già ngần tuổi còn hưởng những thứ , đều là nhờ con và các cháu tiền đồ. Hoa , con đừng học theo , chuyện gì cũng nghĩ cho khác, con lo cho bản nhiều hơn một chút. Con sống bao lâu quan trọng, quan trọng nhất là sống cho thoải mái, con đều sống thoải mái như thế.

Cùng với tiếng lầm rầm và những cái vỗ nhẹ của , bà Phương Địch Hoa như ngược thời gian trở về thời thơ ấu. Cô bé đầy ấm ức và oán hận trong lòng năm xưa đang dần cảm nhận ấm chảy từ trái tim . Đó là liều t.h.u.ố.c chữa lành vết thương thế gian, là nơi chốn mà bao khắp chân trời góc bể cả đời cũng khó lòng tìm thấy.

Bà Phương cảm thấy tìm nơi nương tựa, từ nay trong giấc mơ sẽ còn lang thang tìm kiếm trong mù mịt nữa. Bà trở , rúc đầu lòng già. Có ai mà tận hưởng cảm giác cưng chiều, yêu thương và bảo vệ chứ? Bà cũng .

Bà ngoại Phương cứ thế ôm lấy bà, vỗ về mãi, cả hai con cùng chìm giấc ngủ.

Sáng hôm , ngoại trừ Lục Thiệu Đường, cả ba phụ nữ đều dậy muộn.

Không tiếng gà trống gáy, tiếng trẻ con líu lo, cũng tiếng lớn việc ồn ào, sân 8 yên tĩnh lạ thường. Ba con hiếm khi một buổi sáng yên bình đến thế.

Lâm Thúy ngủ đến khi tự tỉnh, cô vươn vai một cái, kéo băng che mắt thì thấy ánh sáng ch.ói mắt vô cùng. Cô quờ quạng một hồi mới chạm chiếc đồng hồ báo thức cũ mà Dương Thục Mẫn mua hộ ở cửa hàng ký gửi. Cô lim dim mắt qua, ngay lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc: Trời đất ơi, mười giờ !!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-715.html.]

Từ lúc xuyên đến nay, cô bao giờ ngủ quá chín giờ, mà hôm nay ngủ đến tận mười giờ sáng. Thôi xong , hổ c.h.ế.t mất.

Cô lồm cồm bò dậy thì thấy Lục Thiệu Đường đẩy cửa bước , tay bưng một chiếc nồi nhôm nhỏ đang bốc khói nghi ngút. Thấy cô tỉnh dậy, mỉm đặt nồi lên bàn, ghé gần hôn cô một cái: Anh đoán là em sắp tỉnh .

Lâm Thúy đỏ mặt, trách khéo: Sao đoán giỏi thế, dậy muộn thế em chẳng còn mặt mũi nào mà đ.á.n.h răng rửa mặt nữa.

Lục Thiệu Đường bưng luôn cả chậu nước, bàn chải và cốc nước , định để cô vệ sinh ngay giường.

Lâm Thúy: ... Anh coi em là trẻ con chắc!

Cô vẫn ngoan ngoãn bò dậy mặc quần áo, vệ sinh cá nhân. Đợi cô đ.á.n.h răng xong thì Lục Thiệu Đường cũng múc mì bát cho cô. Lâm Thúy cứ thế để lộ đôi chân trắng nõn thon dài bên bàn xì xụp ăn mì. Ăn một miếng, cô ngước mắt hỏi : Mẹ với ngoại ạ?

Nhìn đôi chân của vợ, Lục Thiệu Đường như nghĩ đến chuyện gì đó, vành tai từ từ ửng đỏ. Anh dời mắt , khẽ tằng hắng: Cũng mới dậy thôi, đang ăn mì đấy.

Lâm Thúy ngạc nhiên: Thật đùa đấy? Mẹ với ngoại mà cũng giờ mới dậy á? Sao em thấy khó tin thế nhỉ?

Lục Thiệu Đường khẳng định: Thật mà.

Lâm Thúy bật hì hì, hóa già cũng ngủ nướng cơ đấy, thế thì cô chẳng còn gì ngại nữa . Ăn xong cô súc miệng lau môi, bộ đồ tươm tất ung dung sang phòng đối diện thăm hai bà cụ.

Bà ngoại Phương đang xếp bằng giường, bà Phương Địch Hoa ghế, hai con đang chụm đầu cùng ăn mì bên bàn. Thấy Lâm Thúy sang, bà ngoại đon đả: Ái chà, mì thằng Thiệu Đường nấu ngon thật đấy, Thúy Thúy con ăn ?

Lâm Thúy bảo ăn , xuống cạnh bàn tán chuyện dăm ba câu. Bà ngoại bắt đầu khen Lục Thiệu Đường giỏi giang, tiền đồ kiếm tiền, hiếu thảo thương vợ, còn nấu ăn nữa. Bà khen cháu ngoại mà chẳng hề giữ kẽ chút nào. Bà Phương Địch Hoa liếc Lâm Thúy một cái, ý bảo cô cứ cho quen .

Khen cháu xong, bà ngoại sang với Lâm Thúy: Thúy Thúy , ăn xong là con bà cháu về làng thôi. Ở nhà còn cả đống việc, con yên tâm .

Lâm Thúy bảo: Con cũng về cùng .

Bà ngoại gạt ngay: Con vội, Thiệu Đường khó khăn lắm mới về một chuyến, con cứ ở thêm mấy ngày . Phán Phán với Điềm Điềm tụi trông .

Nói đoạn bà bắt đầu thu dọn đồ đạc. Lâm Thúy nhận bà Phương và bà cụ phong cách việc giống , quyết định chuyện gì là ngay, chẳng hề dây dưa lằng nhằng. là nhanh gọn dứt khoát.

Lục Thiệu Đường đến cơ quan, qua chào : Mẹ với ngoại cứ ở chơi thêm hai hôm nữa , đợi đến lúc con nghỉ thì cả nhà cùng về.

Loading...