Trên đường , hễ ai gặp cũng trêu vài câu: Giám đốc Khương, vội về bế con gái đấy ?
Khương Vệ Đông đáp: thế còn gì nữa.
Con gái buổi trưa thức dậy chơi một lát, về muộn là con bé ngủ mất.
Khi về đến nhà, Lâm Thúy và chị cả nấu xong cơm, cả nhóm đang xúm trêu bé Miên Miên. lớn chẳng chen nổi, vì bốn đứa trẻ đang vây quanh em gái nhỏ, phiên chọc em . Đứa thì mặt , đứa thì khua tay múa chân, đứa lắc lư dải lụa đỏ. Mỗi âm thanh động tác lạ đều khiến bé Miên Miên phản ứng, khi thì khanh khách, lúc tỏ vẻ nghiêm túc xem xét, bốn đứa trẻ nắc nẻ.
Lũ trẻ vì biểu cảm của bé Miên Miên mà nghiêng ngả, lớn vì tiếng của chúng mà thấy vui lây.
Điềm Điềm bảo: Em gái nhỏ chơi vui hơn em trai nhiều, em khác kiểu .
Có lẽ vì thị lực trẻ sơ sinh phát triển thiện nên rõ vật, nhưng vì tò mò nên em cứ dùng ánh mắt thâm trầm như cán bộ lão thành để quan sát đối phương, khiến các chị vô cùng thích thú. Điềm Điềm thấy hồi bé Khoái Khoái chỉ khì khì hoặc oa oa, chứ chẳng bao giờ nhíu mày khác như .
Vệ Đông về đấy ! Mẹ Lâm hớn hở chào .
Mặc dù Lâm Dược vẫn tái hôn nhưng Lâm giờ nghĩ thoáng , ngày nào cũng vui vẻ. Nhà con gái cả định, vợ chồng yêu thương , con cái ngoan ngoãn. Con gái hai ly hôn sống , nhà con gái út thì khỏi bàn. Bà cứ hì hì suốt ngày, giờ chim ị lên đầu bà cũng nghĩ đó là điềm báo phát tài, vì thầy bói bảo phân là tài lộc mà, nên chẳng việc gì giận.
là vợ con rể, càng càng ưng. Bà bảo Lâm Thúy và chị cả: Vệ Đông về , dọn cơm thôi con, bận rộn cả buổi sáng chắc đói lắm .
Khương Vệ Đông rửa tay xong là thăm con ngay, định bụng dùng cái cằm mới lún phún râu của cọ cọ con bé, nhưng mấy vệ sĩ nhí ngăn ngay.
Điềm Điềm hỏi: Dượng hai ơi, các dượng cứ thích lấy râu đ.â.m bọn cháu thế nhỉ?
Ông nội, ông ngoại, bác cả, út đều thích thế, ngay cả cha thỉnh thoảng cũng , giờ đến dượng hai cũng . Thật là kỳ quái!
Khương Vệ Đông bảo: Không dượng đ.â.m , dượng thơm các cháu thôi mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-806.html.]
Chẳng lẽ lấy cái miệng to đùng hôn lên mặt con nhỏ, cũng thể lấy cái mặt lớn của cọ da thịt mềm mại của bé, nên dùng cằm cọ nhẹ một chút, diện tích tiếp xúc nhỏ sẽ con đau.
Khương Vệ Đông bế con gái lên, lúc con bé còn mềm oặt và nhỏ xíu, chẳng dám buông lỏng tay. Vẫn nhớ ngày con mới chào đời, Lâm Thúy bảo bế một lát, bế trẻ sơ sinh bao giờ, nhận lấy đứa bé là hình dám nhúc nhích, tay chân lúng túng như t.r.a t.ấ.n. Đứa bé quá nhỏ, trông còn ngắn và gầy hơn cả cánh tay , chỉ sợ sơ sẩy một chút là con tuột qua kẽ tay mất.
Lúc đó cứ tấn, hóp bụng, hạ vai, bưng hai cánh tay như đang nâng một loại v.ũ k.h.í nguy hiểm . Tư thế đó Lâm Thúy rũ rượi, mấy cô y tá cũng một trận vỡ bụng. Cô y tá còn bảo đây là chuyện bình thường, phần lớn đàn ông đều bế trẻ mới sinh, mới lấy chút thể diện.
giờ bế thành thạo, một bàn tay to nâng lưng và m.ô.n.g con, tay hộ vệ bên đầu và . Khương Vệ Đông mới bế đầy hai phút, bé Miên Miên ngáp vặt, đến cái ngáp thứ năm đầu ngoẹo sang một bên ngủ say. Tốc độ giấc đó ai cũng ghen tị.
Phan Phan bảo: Dượng hai ơi, dượng đúng là cái nôi thôi miên của em gái đấy, dượng mới đung đưa một tí là em ngủ luôn.
Điềm Điềm đòi: Cho con bế với, cho con bế với!
Lúc em thức cô bé dám bế, giờ em ngủ mới dám. Điềm Điềm học theo lớn xếp bằng giường, đan chéo hai tay nâng em gái nhỏ. Phan Phan và Hầu Vĩ liền kê tay cánh tay cô bé để trợ lực, tránh việc Điềm Điềm đủ sức rơi em. Điềm Điềm em với vẻ mặt đầy kinh ngạc, mỗi bế em trai em gái cô bé đều thấy thật kỳ diệu, nhưng cô bé thích em gái hơn, em gái trắng hơn, mềm hơn và thơm hơn nhiều.
Ăn cơm xong, bà cụ Khương theo chân Khương Vệ Đông cửa, kể cho chuyện vợ của Khương Vệ Quốc ốm.
Khương Vệ Đông ngạc nhiên: Bệnh gì thế ? Có nặng ? Trưa nay gặp nó thấy nó nhắc gì .
Bà cụ Khương bảo: Nó tự dưng bảo sang ở bên đó mấy ngày.
Khương Vệ Đông : Mẹ ạ, nếu yên tâm thì cứ sang xem . Bên nhà Hạ Hạ vợ con với hai chị em ở đây , .
Bà cụ Khương dứt khoát: Mẹ . Lúc tan qua xem thế nào , xem bệnh tình , cần lên bệnh viện lớn , tiền nong đủ nữa.
Chuyện lớn như con dâu cả ở cữ, bà hầu hạ vợ con trai út, dù Lâm Hạ là rộng lượng chấp nhất thì bà cụ Khương cũng cam lòng. Mấy bà chồng chăm con dâu lúc ở cữ thì già yếu bệnh tật chẳng thể nào đường hoàng đòi con dâu bưng bô rót nước cho . Bà ở với nhà cả thì chắc chắn ưu tiên nhà cả, lý gì đẻ con dâu út ốm mà bà tất tả sang hầu hạ. Bà mà sang đó, nhỡ con dâu út chẳng thấy ơn huệ gì mà con dâu cả thấy chạnh lòng.
Tất nhiên bà Lâm Hạ sẽ tính toán như , nhưng càng tính toán bà càng cho đúng mực để hổ thẹn với lòng. Ở tuổi bà cũng sớm hiểu một đạo lý: Làm thì chỉ nên chọn một phía và giữ đúng phía đó, thể đòi hỏi vẹn cả đôi đường, cũng thể núi trông núi nọ. Thông gia ốm, con cái thăm nom giúp đỡ tiền bạc đều , còn bỏ mặc con dâu cả đang ở cữ để hầu hạ khác thì thôi bỏ .
Khương Vệ Đông đồng ý. Anh văn phòng và gọi điện ngay cho đơn vị của em trai.