Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 819

Cập nhật lúc: 2025-12-31 11:14:03
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đầu mới chào hỏi, vợ chồng ông Trần trông vẫn còn cục mịch và bất an. Dù cũng là đầu lên tỉnh, quen môi trường nên chút khép nép.

Ông Trần thì tẩu t.h.u.ố.c rời tay, cứ ba bát hút một , ai chào thì ậm ừ đáp một tiếng lủi thủi xổm một góc rằng. Bà Trần thì vẻ sợ sệt, nhưng đôi mắt cứ đảo liên hồi, toát lên vẻ khôn lỏi khiến mấy thiện cảm.

Biết Dương Thục Mẫn quan hệ với ở khu tập thể 8, bà Trần lập tức lôi cô hỏi đủ thứ chuyện đời, mà hỏi nhiều nhất là về tiền. Nào là ai lương bao nhiêu, lương Trần Yến Minh bao nhiêu, đồng đội lương thế nào. Dương Thục Mẫn tuy rõ tình hình nhưng cũng dọa cho một trận, ấn tượng về bà Trần tệ nên chẳng tiếp xúc nhiều, định bụng chờ Lâm Thúy lên mới kể.

Thế nhưng bà Trần trực tiếp tuyên bố bà dắt theo một đứa con dâu lên cho con trai. Lời tiếng bà còn ý răn đe, bảo thành phố đừng hòng tính kế con trai bà, chuyện cưới xin là do bà quyết định.

Dương Thục Mẫn xong thấy , vì đó cô và Lâm Thúy hỏi thăm chuyện cá nhân của Trần Yến Minh. Dù cũng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mà kết hôn, công việc , lương cao cao ráo trai, chắc chắn ít cô gái để mắt tới. Lâm Thúy đối tượng, nhưng chẳng hiểu cũng vội vàng gì, chuyện tùy duyên. Giờ bà Trần bảo dắt vợ lên, rõ ràng là Trần Yến Minh hề .

Dùng ngón chân cũng nghĩ chuyện vấn đề, nên cô thèm gần bà Trần nữa. mấy ngày nay, bà Trần cứ dắt lão chồng và Trương Cúc Anh rêu rao khắp khu tập thể, khoe khoang hết lời về con trai , còn rêu rao là vợ, như thể sợ ai đó sẽ cướp mất con trai bằng.

Lúc mới chỉ chạm mặt một cái, bà nhiệt tình chào hỏi như thế, chẳng còn thấy vẻ khép nép như nữa, điều Dương Thục Mẫn ngạc nhiên.

Trương Á cũng chuyện . Ban đầu chồng bảo bố Trần cục trưởng ở khu 8 dắt con dâu đến tận cửa, cô còn định rủ Dương Thục Mẫn thăm hỏi, nhưng Dương Thục Mẫn kể xong thì cô thôi ngay, còn dặn chồng đừng sán .

"Hay là báo cho Lâm Thúy một tiếng nhỉ?" Họ nhà Lâm Thúy và Trần Yến Minh quan hệ .

Dương Thục Mẫn đáp: Không cần , Lục cục trưởng về đón cô .

Mỗi gặp Lục Thiệu Đường cô đều hỏi bao giờ Lâm Thúy và tụi nhỏ lên, bảo chắc chắn, nhưng hai hôm thì sẽ về quê đón họ. Trương Á cũng vui mừng: Thật á? Thế thì quá, cô lên là hội càng náo nhiệt. Hai bàn tán chuyện sở y tế mời cô nhưng từ chối. Dương Thục Mẫn bảo: Nếu bản lĩnh như cô , cũng chẳng thèm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-819.html.]

Bà Trần , ngoái đầu một cái, thấy tiếng Dương Thục Mẫn và Trương Á nhỏ to thì bĩu môi hừ một tiếng. Bà nghĩ chắc chắn hai đàn bà đang nhạo . Cái cô họ Dương đó đến chào hỏi, nhưng chuyện một hồi là nụ cứ giả trân dần, cuối cùng thấy nữa. Gặp ngoài đường cũng chẳng mấy nhiệt tình, hừ, đúng là hạng lành gì!

Họ khu tập thể 8, bà Trần gọi to: Tiểu Trang, Tiểu Trang! Chẳng ai thưa. Bà Trần nhịn mà c.h.ử.i đổng: là lũ trông mà bắt hình dong, chê nghèo nên trốn hết . Bà bảo Trương Cúc Anh: Con lên tầng ba nấu cơm , may mà bên đó cái bếp nhỏ, thì cũng chẳng chỗ mà nấu ăn.

Ông Trần cứ thế xổm xuống đất bắt đầu rít t.h.u.ố.c lào, khói bay mù mịt. Bà Trần bảo: Ông nó , ông nghĩ cách gọi thằng Ba về chứ, nhanh ch.óng cho nó với Cúc Anh động phòng. Ông Trần đáp: Cái đồng đội họ Lục chẳng bảo nó công tác ? Chắc về ngay . Bà Trần bĩu môi: thấy thật thà , chắc chắn là thật với , giấu thằng Ba cũng nên.

Trương Cúc Anh nấp ở lối cầu thang trộm bố chồng chuyện mới chậm rãi lên tầng ba. Cô cửa nhà Lâm Thúy đẩy thử, ghé mắt nhòm qua khe cửa. Khe quá nhỏ chẳng thấy gì, cô đành phía ban công nhóm lò nấu cơm.

Lúc , ngoài đường vọng tiếng xe Jeep, tim cô đập thình thịch một cái, Ba về ? Vợ chồng ông Trần ở lầu cũng thấy, hai hồ hởi chạy ngoài: Thằng Ba, con về...

Lời dứt, họ thấy một nhóm tới. Một đám phụ nữ vây quanh một cô con dâu trẻ đến mức ch.ói mắt, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ hồng, đôi mắt to tròn long lanh. Cô con dâu đó đang dìu một bà cụ, bà cụ đeo kính, hàm răng trắng đều tăm tắp, trông vẻ là học thức. Bên cạnh còn một phụ nữ cao lớn khỏe mạnh, mặc quân phục cũ, lưng đeo một cái bọc lớn, tay xách một cái túi du lịch to đùng.

Ba đám phụ nữ ăn mặc sành điệu trong khu tập thể hộ tống, rôm rả vô cùng thiết. Ông Trần kiễng chân phía , chiếc xe Jeep đầu chạy mất , hề lái đây.

Bà Trần bỗng thấy căng thẳng, vô thức di di bàn chân, hai tay túm c.h.ặ.t lấy gấu áo, nặn nụ đầy mặt hướng về phía mấy : Các cô là nhà đồng chí Lục...

lúc , Lâm Thúy bước chân cửa bỗng khựng , ngoái đầu : Điềm Điềm và Phán Phán xuống xe chạy biến mất ?

Dương Thục Mẫn bảo: Đang ở bên chơi với mấy đứa nhỏ , lâu ngày gặp, tụi trẻ con cũng nhớ chúng nó lắm.

Lâm Thúy lúc mới , : Em cũng nhớ quá, mau nhà chơi ạ.

Mấy đang thì thấy vợ chồng ông Trần trong sân. Ông Trần vốn đang xổm, lúc cũng dậy, khuỵu gối khom lưng, mặt lộ nụ nịnh nọt: Lãnh đạo đến ạ.

Loading...