Ông giơ tay , định bắt tay theo kiểu tiếp đón lãnh đạo, nhưng thấy đối phương là phụ nữ nên vội rụt , nháy mắt hiệu cho bà vợ. Ở quê, nhờ danh tiếng của con trai mà ở đội sản xuất đại đội, ông bà cũng thuộc hàng m.á.u mặt, ngoài cán bộ đại đội còn gặp cả cán bộ công xã nữa. Mỗi gặp cán bộ công xã, ông đều nhiệt tình bắt tay họ.
Lâm Thúy chuẩn tâm lý từ , lúc cô trưng vẻ mặt cao đạo, nhàn nhạt liếc bố Trần và Trần một cái: Hai vị là ai ?
Hạng như bố Trần, nếu bạn t.ử tế với họ, họ sẽ đà lấn tới ngay lập tức.
Bố Trần vội vàng đáp: Chúng là bố của thằng Ba.
Mẹ Trần đẩy mạnh ông một cái: Nói cái gì thế, chúng là bố của Trần Yến Minh. Thằng Yến Minh nhà giờ quan , bảo là thủ trưởng của cái viện tám đấy.
Bà quên mất chức danh cục trưởng, cảm thấy gọi thủ trưởng cho tiện.
Lâm Thúy Dương Thục Mẫn kể sơ qua chuyện về họ, cô nhướn mày: Thủ trưởng? Ai với bà thế?
Mẹ Trần ngẩn , đó ưỡn n.g.ự.c hùng hồn: Thì ai đó... Sao hả? Con trai ở tầng ba đấy, phòng đó là phòng thủ trưởng.
Dương Thục Mẫn bảo: Dì ơi, dì nhầm , con trai dì là cấp phó thôi, chồng của em Lâm đây mới là cấp trưởng, cái viện tám là do chồng em chủ đấy.
Mẹ Trần xong thì khựng , con trai bà là cấp phó? Bà đương nhiên phó thì to bằng trưởng. Cái lưng đang ưỡn lên bỗng chốc mềm nhũn, dáng cũng thấp xuống hẳn, bà nịnh: Hóa cô là phu nhân thủ trưởng.
Lâm Thúy khẽ nhíu mày: Chúng đều là nhà của quân đội cả, phu nhân thủ trưởng nào ở đây hết.
Mẹ Trần vô thức nhận : Phải, cô đúng.
Lâm Thúy quá xinh , khí chất xuất chúng, còn mặc chiếc áo khoác len sang trọng khiến Trần cảm thấy cô còn uy quyền hơn cả những bà quan mà bà từng thấy hồi nhỏ, nên vô thức thấy thấp kém hơn một bậc.
Lâm Thúy đỡ bà ngoại Phương, dịu dàng : Bà ngoại, lên lầu thôi.
Bà ngoại Phương đẩy gọng kính: Đi thôi.
Cả nhóm vây quanh đưa họ lên lầu. Nhìn theo bóng lưng thời thượng của họ, Trần ghen tị bực bội. Bà già tay đeo mấy chiếc nhẫn liền, cái bạc cái vàng. Lúc nãy bà cụ đẩy kính bà thấy rõ mồn một!
Bà bĩu môi, thì thầm với bố Trần: Đây là nhà của họ Lục đúng ? Ông xem, cùng một mức lương mà mua nhẫn, mua quần áo, mua kính cho bố , ông xem cái gì?
Bố Trần hừ một tiếng: Thấy thằng Ba thì ông bà tự mà với nó.
Mẹ Trần lẩm bẩm: Ông bảo cái họ Lục một tháng kiếm bao nhiêu tiền, cái cô tiểu yêu tinh mặc kìa, chắc tốn ít tiền .
Bố Trần: Quản chuyện nhà gì.
Mẹ Trần: Tính xem họ bao nhiêu tiền, bắt họ để dành lấy chỗ đó mà lo cho vợ chồng thằng Hai một công việc thành phố.
Họ lên đây là để thăm dò , cả nhà thằng Hai cũng sẽ lên. Họ tính toán kỹ lắm, vợ chồng thằng Cả ở nhà ruộng thì để thằng Ba lo lót quan hệ cho đại đội trưởng, vợ chồng thằng Hai lên thành phố thì để thằng Ba thu xếp cho cả hai cùng công nhân, con cháu cũng thể thành phố việc tìm đối tượng.
Hai đang nhỏ to bàn tán, bỗng nhiên bên cạnh vang lên tiếng khúc khích họ giật nảy , bấy giờ mới phát hiện từ lúc nào hai đứa trẻ đang xổm đất.
Mẹ Trần thấp giọng quát: Đứa trẻ nhà ai mà hư thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-820.html.]
Điềm Điềm đáp: Hai cháu là tiểu yêu tinh.
Phan Phan tiếp lời: Con của tiểu yêu tinh ạ.
Hai đứa nhỏ trốn ở bên cạnh hết sạch những lời lưng của hai ông bà già!
Mẹ Trần đỏ mặt, nhưng cũng chẳng thấy hổ bao lâu, bà nhanh ch.óng đổi giọng: Hai đứa trông khôi ngô thế , chẳng giống như tiên cáo yêu tinh núi ? Bà đang khen hai đứa đấy.
Phan Phan gật đầu: Cảm ơn bà, lão yêu tinh!
Mẹ Trần giữ nổi vẻ mặt nữa, mắng: Cái thằng bé , mắng thế?
Điềm Điềm bảo: Chẳng bà yêu tinh là lời khen ? Chúng cháu là tiểu yêu tinh, thế thì bà là lão yêu tinh , chúng cháu đang khen bà đấy ạ.
Đọ mồm mép thì Trần là đối thủ của hai đứa nhỏ? Bà tức đến đen mặt, dùng tiếng địa phương mắng vài câu.
Điềm Điềm và Phan Phan liếc , bà đang mắng ! Dù cháu chẳng hiểu bà mắng cái gì! Hai đứa lập tức xì xào một hồi nhắm Trần.
Mẹ Trần hung hăng hỏi: Hai đứa mắng bà đấy ?
Hai đứa lắc đầu: Không, khen bà đấy ạ.
Phan Phan hỏi: Bà là của bác Trần đúng ạ? Dọc đường chúng bà với bác Trần, nên bé nhận bà!
Mẹ Trần đáp: , cháu gọi là bà Trần, lễ phép.
Điềm Điềm và Phan Phan ngoan ngoãn chào: Cháu chào bà Trần, chào ông Trần ạ.
Hai ông bà lúc mới bớt giận.
Phan Phan hỏi tiếp: Bà là kế của bác Trần ạ?
Mẹ Trần tức đến méo cả mũi: Đứa nào bậy với cháu thế? Bà là đẻ!
Điềm Điềm bảo: Mẹ đẻ ạ? Thế lúc bác Trần thương chẳng thấy ai đến chăm sóc bác thế? Lúc bác thương về nhà cháu dưỡng thương thôi.
Mẹ Trần hỏi dồn: Nó thương lúc nào?
Điềm Điềm kể sự việc. Mẹ Trần xong mới vỡ lẽ, hóa chính là từ lúc đó thằng Ba gửi tiền về nhà nữa! Một tháng mười đồng thì gọi là tiền! Bà bắt đầu gặng hỏi lũ trẻ: Nó ở nhà cháu dưỡng thương bao lâu? Vết thương lành thì đó thế nào?
Phan Phan đáp: Sau đó bác việc tiếp ạ.
Mẹ Trần hỏi: Sau đó hai đứa gặp nó ? Có gặp ở đây ? Gặp bao nhiêu ?
Mẹ Trần càng hỏi giọng càng dữ dằn, bà nghi ngờ con trai gửi tiền về nhà là do nhà xúi giục! Không chừng tiền của con trai bà cũng nhà lừa sạch cũng nên!
Bà quát: Mau !