Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 833

Cập nhật lúc: 2025-12-31 11:21:05
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ thể đất, nhưng chẳng đủ chăn đệm. Trần Nhị Hổ bèn mặt dày gõ cửa nhà Lâm Thúy: "Cái đó... cô em , bán em xa mua láng giềng gần mà, cô xem chú Ba nhà nhà, cả nhà đông đúc thế xuể..."

Cánh cửa đối diện mở , Phương Địch Hoa lạnh mặt quát: "Anh là đàn ông con trai mà đêm hôm gõ cửa phòng con dâu gì?"

Trần Nhị Hổ vội vàng xòa, nhắc chuyện mượn chăn đệm: "Người lớn thì cũng chứ trẻ con thì thể chịu khổ, vạn nhất chúng nó lạnh phát ốm thì bác cũng đành lòng đúng ?"

Phương Địch Hoa suy nghĩ một lát, lấy tấm đệm lót giường đưa cho , bà và bà ngoại Phương chung một chăn là . Trần Nhị Hổ tấm đệm duy nhất, vẻ mặt khó xử: "Bác ơi, giúp thì giúp cho ch.ót."

lúc , phía cầu thang mấy lên, dẫn đầu là một đàn ông cao lớn tuấn tú, ánh mắt lạnh lùng khiến Trần Nhị Hổ sợ hãi lùi ngay về phía cửa phòng .

Tiểu Trang : "Anh Trần, đây là Lục cục trưởng của chúng , sắp xếp phòng khác cho , theo ."

Trần Nhị Hổ liền vội gọi vợ con chuyển phòng. Bà Trần và Trương Cúc Anh cũng xem, bà Trần lầm bầm phàn nàn: " đồng chí Lục, mấy ngày nay thế hả? Lúc cần thì chẳng thấy , thế mà gọi là đồng đội ?"

Lục Thiệu Đường thản nhiên đáp: " công tác mới về." Anh liếc Trương Cúc Anh một cái: "Mọi ở chung một chỗ tiện, cô cũng dắt con sang ở phòng riêng ."

Trương Cúc Anh mừng thầm trong lòng, vội vàng thu dọn đồ đạc, ôm con chuyển sang phòng riêng. Quả nhiên cứ hễ đàn ông về là dễ giải quyết, Yến Minh nhận thì cũng nhận cô và đứa trẻ!

Nhà họ Trần bận rộn chuyển phòng, còn Lục Thiệu Đường thì về nhà với vợ.

Nửa đêm, Trần Nhị Hổ đột nhiên thấy càng ngủ càng lạnh, đưa tay kéo chăn, ai ngờ chạm một bàn tay to cứng rắn.

"Ai đấy?" Không đợi kịp kêu lên, miệng bịt c.h.ặ.t và lôi tuột xuống giường. Anh định vùng vẫy nhưng một bàn tay to siết mạnh cổ, khiến ngất .

Đến khi tỉnh , phát hiện đang ở trong một phòng thẩm vấn! Anh còng ghế, đối diện là hai quân nhân mặc sắc phục bên bàn, một trong đó là Tiểu Trang.

"Làm cá—" Anh định hét lên nhưng thấy cổ họng đau rát, thốt tiếng.

Tiểu Trang lạnh lùng : "Trần Nhị Hổ, nghi ngờ tiết lộ bí mật quốc gia, nhất là thành thật khai báo: các đơn vị công tác của đồng chí Trần Yến Minh!"

Trần Nhị Hổ định giở trò: " gặp Lục cục trưởng."

Tiểu Trang đập bàn "rầm" một cái: "Trần Nhị Hổ! Tiết lộ bí mật quốc gia là dựa cột đấy, cần mở đại hội công xã cũng thể bí mật xử quyết !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-833.html.]

Trần Nhị Hổ sợ đến mức run cầm cập: "Oan uổng quá, oan, tiết lộ gì cả. Chúng nhận một bức thư, đúng, là thư, báo cho chúng chú Ba giờ cán bộ lớn, nhiều tiền lắm..."

Vừa đến chuyện b.ắ.n, sợ đến mức gì mà khai?

Trần Nhị Hổ vốn là hạng từ nhỏ bố nuông chiều, chẳng chút trách nhiệm nào. Anh chỉ giỏi thói bắt nạt nhà, oai với vợ con, ở trong làng thì vênh váo, lên công xã cũng dựa càn, nhưng rời khỏi quê nhà thì chẳng là cái đinh gì. Chẳng cần Lục Thiệu Đường mặt, chỉ cần Tiểu Trang đập bàn một cái là sợ đến mức run rẩy, hỏi gì đáp nấy. Đáng tiếc là chính cũng bức thư nặc danh là do ai .

Bức thư đó gửi từ thùng thư ở huyện, tên địa chỉ gửi. Ngay cả nét chữ cũng tra vì nội dung đ.á.n.h bằng máy đ.á.n.h chữ. Tiểu Trang lấy bức thư đó, nhưng Trần Nhị Hổ bảo gửi dặn trong thư là chép địa chỉ đốt ngay, kẻo Trần Yến Minh phát hiện sẽ phiền phức.

Về bức thư nặc danh thu hoạch gì nhiều, chuyện cũng trong dự tính. Hỏi về bức thư cũng chỉ là để dọa cho Trần Nhị Hổ suy sụp tâm lý mà thôi.

Tiếp theo, Lục Thiệu Đường hỏi về đứa bé. Mặc dù Trần Yến Minh bảo chuyện trong nhà đồn ngoài, định bụng tự xử lý, nhưng Lục Thiệu Đường Trần Yến Minh thể sẽ khó tay, vả chuyện cuối cùng cũng báo cáo lưu hồ sơ, là cấp của Trần Yến Minh kiểu gì cũng sẽ , nên chi bằng hỏi cho rõ luôn một thể.

Anh bước phòng thẩm vấn cho Tiểu Trang, chỉ để một thư ký ghi chép. Thư ký trong đội là kín tiếng như bưng, còn ít hơn cả Lục Thiệu Đường, trừ khi việc theo quy trình, nếu đừng hòng ai chút tin tức gì từ . Mọi đều tin tưởng .

Lục Thiệu Đường tiến mở còng tay cho Trần Nhị Hổ. Trần Nhị Hổ dù trong lòng ấm ức nhưng cũng dám lớn tiếng chất vấn, chỉ đ.á.n.h bạo hỏi nhỏ: "Đồng chí Lục, vì bắt ?"

Lục Thiệu Đường "ồ" một tiếng: "Chẳng rõ ràng ?"

Trần Nhị Hổ kích động: "Có gửi thư báo cho gia đình địa chỉ và đơn vị của chú Ba, chứ chúng lộ bí mật , thành chúng phạm pháp?"

Lục Thiệu Đường thản nhiên: "Các phép mà kéo đến đây rình rang như thế, đúng là phạm pháp thật đấy."

Trần Nhị Hổ: "Đây là em trai , chúng tìm nhà ..." Anh càng càng kích động, giọng to lên một chút, nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của Lục Thiệu Đường là sợ đến mức rụt cổ , nuốt ngược lời trong.

Lục Thiệu Đường: "Chúng về đứa bé ." Anh khẳng định chắc nịch: "Đó con của Trần Yến Minh."

Trần Nhị Hổ mếu máo: "Đồng chí Lục, thể thế , đó chính là con của chú Ba nhà ." Anh bắt đầu mếu máo, cảm thấy Lục Thiệu Đường đang lấy quyền ép .

Lục Thiệu Đường: "Trần Yến Minh bảo thì là ."

Vai Trần Nhị Hổ run lên, lập tức gào lên: "Chú Ba chê chuyện đó vẻ vang, chú coi thường em dâu, nhưng đứa bé là của chú mà! Chú thể cần đàn bà nhưng thể nhận con chứ?"

Lục Thiệu Đường khoanh tay n.g.ự.c, từ cao xuống Trần Nhị Hổ: "Chi bằng xem vẻ vang là thế nào?"

Loading...