Nếu chú Ba giúp thì còn ai cứu nổi nữa? Anh tuyệt đối, tuyệt đối thể cải tạo, thế nên chẳng dám đối đầu với Lục Thiệu Đường.
Bà Trần con trai thế cũng giật , nhưng vẫn cam lòng: Hắn dám! Hắn là đồng đội của thằng Ba nhà , thế chẳng khác nào vả mặt em trai mày? Để ngoài nhạo thằng Ba ? Mình sợ một, còn sợ mười. Bảo mau gọi thằng Ba về đây, nếu gọi, sẽ ngoài rêu rao cho cả thiên hạ , để xem đứa nào mất mặt hơn!
Bà Trần nghĩ bụng nhà ở Kỳ Châu chẳng quen ai, còn cái khu tập thể là quen của Lục Thiệu Đường và thằng Ba, mất mặt thì họ mới là mất mặt hơn, chắc chắn họ sợ hơn chứ!
Lúc hai con đang thì thầm tính toán thì Tiểu Trang và một cấp xuất hiện ở hành lang. Dù họ chẳng câu nào nhưng uy thế mười phần, Trần Nhị Hổ sợ đến mức bủn rủn chân tay, líu ríu kéo áo bà Trần: Mẹ ơi...
Bà Trần cũng bắt đầu thấy sợ. Nếu con trai thứ ba ở đây, bà còn thể ép nó bảo vệ trai, nhưng giờ nó vắng nhà, cái Lục Thiệu Đường chẳng nể nang gì bà, bảo chừng tống giam Nhị Hổ thật. Hay là cứ về quê ? Cùng lắm bà với ông nhà giả vờ bệnh nặng để bắt thằng Ba về?
Bà Trần đành về bàn bạc với ông Trần, ông cũng chẳng còn cách nào, đành đồng ý về quê . Tiểu Trang báo với họ rằng sẽ hỗ trợ mua vé tàu và đưa họ ga. Đây thực chất là một cuộc áp giải trá hình, đồng thời họ cũng sẽ việc với đại đội và công xã ở địa phương để quản lý, cho phép họ tự ý rời quê lên đây nữa.
Vợ Nhị Hổ bố chồng đồng ý về quê, tuy tiếc công dã tràng nhưng cũng đành chịu, xuất giá tòng phu, cô chỉ theo.
Lúc họ thu dọn đồ đạc chuẩn thì đột nhiên thấy Trương Cúc Anh và đứa bé . Bà Trần nhịn mắng mỏ: Cúc Anh, Cúc Anh, mày c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi nào ! Về quê thôi!
lúc , bên ngoài tiếng hét lên thất thanh: Á... đằng nhảy lầu kìa! Hình như là vợ Trần Yến Minh ở khu 8, còn lôi theo cả đứa trẻ nữa!
Trương Cúc Anh dắt đứa bé đang lóc om sòm sân thượng tòa nhà, gào lên xé lòng: là vợ Trần Yến Minh, sống là của , c.h.ế.t là ma của , ai bắt nạt ! , nhất định !
Lục Thiệu Đường Tiểu Trang báo cáo, đôi mày rậm khẽ nhíu , trực tiếp lệnh: Bắt Trần Nhị Hổ .
Vốn dĩ giữ chút thể diện cho nhà họ Trần, chỉ cần họ về quê lên đây ép buộc Trần Yến Minh nữa thì sẽ tha cho Nhị Hổ. Không ngờ Trương Cúc Anh đột ngột loạn thế . Cô quậy phá như , bên ngoài chắc chắn sẽ bàn tán xôn xao, chuyện trong nhà kiểu gì cũng bại lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-837.html.]
Bà Trần lúc đầu còn ngỡ ngàng vì Trương Cúc Anh bỗng dưng phát điên, nhưng vỗ tay reo hò, nghĩ bụng cô thế thì nhà cớ để ở . Ai dè con trai thứ hai còng tay bắt . Bà cuống xót, lao lên cào cấu giằng co. Kết quả là bà cũng bắt luôn.
Lục Thiệu Đường gọi điện cho Quân khu tỉnh, bảo họ cử xe tải đến chở cả nhà họ Trần quản chế, giao cho Ủy ban Cách mạng Quân khu xử lý.
Trương Cúc Anh dắt con sân thượng tầng bốn, tận mắt thấy đám Trần Nhị Hổ bắt , nhưng mãi thấy Lục Thiệu Đường qua an ủi , cô nhất thời tính . Dĩ nhiên là cô c.h.ế.t, cô chỉ là về quê thôi.
Những năm qua ở nhà họ Trần, cô sống chẳng hồn . Không chỉ Nhị Hổ cưỡng ép, bắt nạt, cô còn vợ Nhị Hổ mỉa mai, bà Trần sai bảo như con ở, hàng xóm láng giềng chê, đến cả trẻ con trong làng cũng mắng cô là đồ hổ. Nếu về, cô sẽ tiếp tục sống cái kiếp lầm than đó.
Còn chuyện cải giá ư, cải giá liệu là lối thoát ? Chắc chắn là . Nếu chỉ là chồng c.h.ế.t ly hôn lấy khác thì còn đỡ, đằng cảnh của cô như , đối tượng cải giá nếu lão già độc thì cũng là kế cho mấy đứa con chồng. Nhà chồng và chồng mới chắc chắn sẽ tôn trọng cô , lúc đó cô chẳng còn chút liêm sỉ nào, sẽ đời chỉ trỏ cả đời.
Chỉ ở thành phố mới mong đổi đời, cho dù Trần Yến Minh nhận cô thì cũng sắp xếp cho cô một công việc. Cô nhất định ở thành phố! Cô bám lấy Trần Yến Minh bằng . Lục Thiệu Đường chắc chắn sợ cô c.h.ế.t, chỉ cần qua khuyên nhủ, cô sẽ đưa điều kiện để ở . Cô tin là Lục Thiệu Đường sẽ đồng ý.
Thế nhưng cô chẳng thể ngờ, Lục Thiệu Đường... căn bản chẳng thèm đếm xỉa gì đến cô , cứ như thể cô c.h.ế.t thì cứ việc. Thực tế, Lục Thiệu Đường tính chuẩn là cô chẳng dám c.h.ế.t . Nhìn cách cô đẩy hết trách nhiệm cho Trần Nhị Hổ và bà Trần là , cô luôn tìm cách trốn tránh trách nhiệm, hạng ham sống sợ c.h.ế.t như nỡ tự t.ử? Cô c.h.ế.t, đây chỉ là trò "một hai nháo ba thắt cổ" để khống chế khác mà thôi. Nếu là quan tâm đến cô thì dĩ nhiên sẽ khống chế. thì quan tâm .
Quả nhiên, thấy Lục Thiệu Đường dỗ dành, cô cũng thể nhảy xuống thật, một hồi diễn trò sân thượng lộng gió, cô đành mượn lời mấy bà vợ khuyên can mà xuống. Vừa dắt con xuống đến sân, nữ cán bộ dẫn đồng đội tới còng tay cô mang luôn.
Đám đông hóng hớt thấy Lâm Thúy đó liền xúm định dò hỏi chút tin tức. Lâm Thúy vẻ mặt nghiêm nghị, bảo với Dương Thục Mẫn: thấy cô Trương Cúc Anh gì đó từ lâu , quả nhiên... trong sạch mà.
Dương Thục Mẫn tiếp lời: May mà cô lánh mặt cô , niềm nở đón tiếp, nếu khi còn liên lụy chứ.
Lúc đầu còn đang đoán già đoán non về vụ bê bối nhà Trần cục trưởng, tuy sự thật nhưng cũng đủ để thêu dệt đủ kiểu. Giờ Lâm Thúy , ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu họ là: Trương Cúc Anh là đặc vụ địch ? Nếu mà là đặc vụ núp lùm trong nhà họ Trần thì... ôi thôi!
Mọi ai nấy đều sợ vạ lây, chẳng còn tâm trí mà bàn tán chuyện Trần cục trưởng phụ tình đứa trẻ giống ai nữa, vội vàng tản hết sạch.