Nhà họ Tôn bà tiếp nhận Tôn Hiểu Hồng thì cũng thôi, nhưng trả giá chút ít.
Bà Tôn Hiểu Hồng cho rõ, chỉ nhà họ Khoái mới cho thị một con đường sống, từ nay về liệu hồn mà sống cho yên , lo mà xuống đồng việc.
Bà còn khiến nhà họ Tôn nôn tiền hoặc lương thực . Đứa con gái các vứt như gánh nặng, để nhà dọn bãi chiến trường hộ, các định chảy chút m.á.u nào ?
Lão Tôn thấy bà quyết tâm, cúi đầu mắng Tôn Hiểu Hồng, Còn mau dập đầu nhận với chồng, lo mà sống cho hẳn hoi, đừng bày trò nữa.
Tôn Hiểu Hồng bướng bỉnh lên tiếng.
Lão Tôn hết cách, đành sang cán bộ đại đội và Lâm Thúy, hy vọng họ giúp vài câu.
Cán bộ đại đội thôn nhà họ Lâm chỉ họ biến khỏi làng cho rảnh nợ, chẳng buồn quan tâm họ giải quyết .
Lâm Thúy sang Khoái, bà già thực chất vẫn dẫn Tôn Hiểu Hồng về, dù cũng là con dâu bỏ tiền cưới hỏi đàng hoàng.
Tuy cháu trai nhưng con trai bà vẫn cần vợ, thời buổi mấy đàn ông tự chăm sóc cuộc sống của .
Nếu Khoái qua đời, Khoái Tiểu Bằng cũng chẳng điều kiện cưới vợ khác, lúc đó cuộc sống của hai em chắc chắn sẽ khổ sở.
Rất nhiều đàn ông đàn bà là sống nổi, chỉ bản lôi thôi lếch thếch mà con cái cũng nhem nhuốc, cả ngày đến một miếng cơm nóng cũng chẳng mà ăn.
Cô lão Tôn, thản nhiên , Các đòi nhà họ Khoái tiền sính lễ cao như nhưng cho con gái của hồi môn, thế là đúng quy tắc .
Bình thường nhận tiền sính lễ, dù giữ để cưới vợ cho con trai thì cũng trả cho con gái một phần, và ít nhất cũng sắm sửa chút đồ dẫn cưới.
Mặt lão Tôn xanh mét.
Tôn đại, Tôn nhị và hai cô con dâu trừng mắt Lâm Thúy, cho rằng cô đang châm chọc, trả thù riêng.
Lâm Thúy chẳng thèm chấp, với cán bộ đại đội, Chú ạ, đến đông đủ , là mời họ về trang trại nhà họ Tôn mà điều giải, chúng can thiệp nữa.
Mẹ Khoái thấy thế, lớn tiếng gọi con trai, Tiểu Bằng, về thôi, con nhỏ còn đang ở nhà đấy. Cái đồ lòng lang thú, bỏ đứa trẻ đầy năm ở nhà thèm ngó ngàng, chạy đến đây trò mặt, nhà dám nhận! Cứ để nó về nhà họ Tôn mà quậy phá !
Thông gia ơi, thông gia! Lão Tôn đúng là vứt hết cả liêm sỉ xuống đất để giẫm đạp .
Ông chặn Khoái , vẻ mặt bi phẫn.
Mẹ Khoái quát, Làm gì thế? Định đ.á.n.h con góa bụa chúng ? Đằng nào chúng cũng dám đến trang trại nhà họ Tôn, đó là địa bàn của ông, nhỡ con hại thì .
Lão Tôn cuống quýt bảo dám, đời nào chuyện đó.
Tôn nhị là kẻ nóng tính, hai năm nay dù kìm chế bớt nhưng lúc cũng đ.ấ.m Khoái Tiểu Bằng một trận, nhưng vợ gã giữ .
Lão Tôn buộc nôn tiền , còn cách nào khác, bỏ chút tiền còn hơn là rước đứa con gái về nhà nhục mặt.
Không chỉ là nhục nhã, bộ dạng là đứa con gái hận nhà đẻ thấu xương , về nhà sẽ quậy cỡ nào, lúc đó cả bốn cô con dâu sẽ cùng nhảy dựng lên mất.
Để nhà cửa yên , ông thà bỏ tiền để tống khứ con gái sang nhà họ Khoái.
Mặc kệ nhà họ Khoái là hố lửa gì nữa, vẫn hơn là để cái nợ đời ám .
Thông gia , thế , chúng cũng đồ dẫn cưới gì , là quy tiền mặt ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-875.html.]
Mẹ Khoái hỏi, Bao nhiêu?
Lão Tôn nghiến răng, Mười đồng. Ông vốn định năm đồng.
Mẹ Khoái hừ một tiếng, Thiếu ba mươi đồng thì xong !
Tôn nhị quát, Bà mơ ?
Mẹ Khoái kiêu ngạo hếch cằm, đưa tiền thì con gái các tự mà giữ lấy.
Cuối cùng một hồi kỳ kèo, lão Tôn đồng ý đưa hai mươi đồng, lén lút dọa Khoái: Bà bỏ 28 đồng mà cưới một vợ cho cả hai đứa con trai, thế là quá hời , bà rêu rao chuyện chứ?
Mẹ Khoái chẳng sợ, chuyện hai đứa con trai với Tôn Hiểu Hồng là việc nhà bà, ai quản ?
thì ho gì, chủ yếu là ảnh hưởng đến danh tiếng của cháu nội .
Trước đây bà chỉ cháu, thế nào cũng , giờ cháu bà nó đường đường chính chính.
Mẹ Khoái đồng ý, xòe tay , Đưa tiền đây!
Lão Tôn đúng là mang tiền theo thật, ông bảo Khoái, Vậy chúng nhờ bà con lối xóm chứng, nhà họ Tôn gả con gái cho con trai bà, nhà họ Khoái đối xử với nó, ngược đãi.
Mẹ Khoái bĩu môi, Yên tâm , đối xử với nó chắc chắn hơn ông đối xử với nó.
Ít nhất cũng bán con dâu.
Lão Tôn năng đường hoàng, chủ yếu là sợ bàn tán bán con, truyền ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng nhà họ Tôn.
Ông lớn tiếng tuyên bố với các xã viên xung quanh, rằng hai nhà là kết thông gia, chuyện bán con cái gì hết, tất cả chỉ là hiểu lầm.
Mẹ Khoái nhận tiền, hớn hở cất túi, thấy Tôn Hiểu Hồng sa sầm mặt, Không còn đợi dùng kiệu tám khiêng cô về ?
Tôn Hiểu Hồng Khoái bố ruột, đột nhiên nghiến răng, nép về phía cán bộ đại đội, dậm chân hét lớn, báo công xã, nhà họ Tôn đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bán , đây là buôn bán !
Lão Tôn tức đến mức tối sầm mặt mũi, ông lo dàn xếp Khoái mà quên mất đứa con gái ăn cháo đá bát .
Tôn đại, Tôn nhị cũng quát tháo Tôn Hiểu Hồng, hai cô con dâu thậm chí còn xông lên cào cấu thị.
Trong phút chốc đ.á.n.h thành một đoàn.
Khoái Tiểu Bằng thấy Tôn Hiểu Hồng đ.á.n.h thì xông lên che chắn, cho hai cô chị dâu nhà họ Tôn cào thị, kết quả gã cào cho tơi bời.
Mặc kệ lão Tôn tẩy trắng cho thế nào, nhưng với việc Tôn Hiểu Hồng gào thét như , chuyện nhà họ Tôn đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bán con là chạy .
Mẹ Khoái cũng nán , giục con trai đẩy xe chở về nhà ngay trong đêm, còn Tôn Hiểu Hồng theo thì tùy thị.
Dù bà cũng lấy hai mươi đồng!
Ba mươi đồng mà đứa cháu đích tôn, thế là lỗ!
Khoái Tiểu Bằng vẫn còn lo lắng, Mẹ...
Mẹ Khoái mắng nhỏ, Anh ngu thế, giờ nó về nhà thì ? Đừng quản nó, nó sẽ tự mò về nhà thôi.