Bác cả Lục ừ một tiếng: là nhiều năm .
Nghiêm Bình : cũng thấy bùi ngùi. Bà bộ như dù khó xử nhưng hạ quyết tâm, bảo: ông nhớ nhà, là... cứ ở thêm mấy ngày , dù tháng Giêng cũng , cũng kỳ nghỉ.
Bác cả Lục vốn xuống liền kinh ngạc bà: Bà đồng ý ở thêm mấy ngày thật ?
Trước đó bà chỉ hận thể hết Tết dắt Nghiêm Bân về thủ đô ngay, là do ông kiên trì ăn Tết ở quê nên bà mới đồng ý ở đến mùng ba .
Nghiêm Bình xuống cạnh ông, thở dài: tuy rằng... thôi, chúng cũng là vợ chồng già với , thể hiểu cho ông.
Bác cả Lục vỗ vỗ vai bà, : Bà lúc nào cũng là hiểu chuyện.
Trong lòng ông, Nghiêm Bình luôn là thấu tình đạt lý, bà nổi cáu cũng là vì chuyện của Nghiêm Bân cho tức giận quá mà thôi. Ông tuổi, kìm nỗi nhớ quê hương, nhớ cha , chú hai và , lá rụng về cội. Trước đây Nghiêm Bình nhắc đến chuyện , giờ lẽ bà cũng nhận ông già nên cảm thông hơn.
Ông vui vẻ, ngày hôm liền với cha Lục chuyện Nghiêm Bình đồng ý ở thêm mấy ngày. Cha Lục cũng mừng rỡ, dù lúc trạm y tế cũng mở cửa, ông thừa thời gian để cùng cả dạo quanh làng xóm.
Mùng một cả làng chúc Tết , thường là sáng loanh quanh, trưa về ăn cơm, chiều đến thì tụ tập tán gẫu. Lúc đài radio, đ.á.n.h bài ăn tiền, mặt băng chơi , đàn ông tụ năm tụ ba khoác lác, đàn bà túm tụm chuyện trò gia đình, ai nấy đều thong thả, nhàn tản.
Cha Lục cùng bác cả Lục, Phương Địch Hoa cùng với bà Khâu, Kim Bình Nhi, bà Vương, thím Lý tiếp chuyện Nghiêm Bình. Lâm Thúy và chị dâu cả thì các cô vợ trẻ đến rủ chơi.
Lục Thiệu Đường bảo Trần Yến Minh thăm hỏi gia đình mấy đồng đội hy sinh, vì thấy Trần Yến Minh giỏi trò chuyện hơn. Trước đây nào cũng chỉ để ít tiền và phiếu lương thực, trò chuyện an ủi đồng đội lấy một hai câu.
Trần Yến Minh thăm hỏi gia đình liệt sĩ, còn Lục Thiệu Đường phụ trách đưa đám trẻ lên huyện chơi. Lục Bình, Lục An, Phán Phán, Điềm Điềm và Lục Thúy Thúy đều , chỉ Lâm Thúy và Lục Tú Tú là chịu . Anh đương nhiên đưa vợ cùng, nhưng tiếc là Lâm Thúy từ chối. Cô thấy trời lạnh thế huyện gì mà chơi, dù xem phim mà trong cái rạp lạnh như hầm băng thì cũng khổ sở lắm. Lục Tú Tú thì thuần túy là khỏi cửa, ở nhà tiếp đón các cô gái trong làng đến chơi.
Lục Thúy Thúy vốn định tự dùng tiền của để chơi, nhưng Phương Địch Hoa tụi nhỏ định lên huyện chơi liền cho mỗi đứa thêm năm hào. Dù hôm qua cho tiền mừng tuổi xong, nhưng một năm cũng chỉ một hai , vả kinh tế gia đình giờ còn eo hẹp như nên bà hề keo kiệt. Lục Thúy Thúy tính toán dùng tiền bà nội cho để tiết kiệm tiền của , cô bé đem tiền trấn lột từ chỗ Lục Thiệu Tài giấu kỹ trong rương. Giờ cô bé lớn, bà nội cũng cho một cái rương tay đặt tủ giường. Cô bé tự giữ ổ khóa và chìa khóa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-880.html.]
Lúc xế chiều, Lục Thiệu Đường đưa đám trẻ về nhà . Tuy trời lạnh nhưng đứa nào đứa nấy đều vui vẻ. Phán Phán và Điềm Điềm giơ mấy hình nhân bằng đường mang về cho Lâm Thúy và chị Tú Tú: Mẹ và chị dạo phố đúng là tiếc quá. Ngày Tết huyện bày bán nhiều đồ lắm, vì nghỉ lễ nên ai bắt , ha ha.
Nào là nặn tò he bằng đường, bán kẹo hồ lô, bán bánh bao áp chảo, bán lạc rang, còn cả bán sách tranh nữa, đương nhiên là tụi nhỏ cũng xem phim .
Lục An : Kẹo hồ lô huyện ngon bằng thím ba , lớp đường mỏng quá, sơn tra thì chua loét cả răng.
Lục Bình cũng công nhận điều đó. Cậu còn mua cả hạt dưa ngũ vị, dù mùi vị ngon bằng thím ba nhưng bóc vỏ sẵn thành hạt dưa trắng, thấy lạ mắt nên mua mấy gói. Cậu chia cho ông bà một gói, cha một gói, mấy gói còn đều lén đưa cho Lâm Thúy. Cậu còn mua cho Lâm Thúy và Lục Tú Tú mỗi một hộp phấn nụ nhỏ, bán bảo thể trộn kem dưỡng da để bôi, như mặt sẽ ửng hồng xinh xắn. Cậu cũng chẳng hiểu gì nên cứ thế mua về. Lâm Thúy định đưa tiền cho nhưng từ chối.
Lục Thiệu Đường thấy cảnh đó chút cạn lời. Anh cũng mua quà cho vợ, nhưng lượn quanh cả huyện cũng thấy món nào mắt. Cái loại phấn nụ ... chất lượng quá kém, vốn chẳng hề ý định mua cho vợ. Không ngờ Lục Bình mua về vợ vui đến thế.
Anh thừa dịp qua ăn cơm liền kéo Lâm Thúy phòng, nhỏ giọng hỏi: Em thích cái loại phấn nụ ?
Lâm Thúy đáp: Suỵt, quà con nó mua cho, em đương nhiên là thích .
Lục Thiệu Đường gật đầu, vẻ hiểu. Lâm Thúy vội dặn: Anh định gì? Anh mua đấy, đừng lãng phí tiền bạc.
Lục Thiệu Đường ngẩn : Sao khác mua thì em vui, còn mua là lãng phí tiền?
Hai vợ chồng đang thì thầm to nhỏ thì bên nhà hai Lục đột nhiên truyền đến tiếng hét ch.ói tai của Lục Thúy Thúy: Á... trộm, trong nhà trộm, rương của con cạy , là ai ...
Tiếng hét với âm lượng cực lớn như lật tung mái nhà. Lục Thúy Thúy kêu lên một tiếng, cả nhà đều kinh động, ngay cả Lục Thiệu Tài đang lân la qua lấy lòng cũng giật thót . Lục Thúy Thúy lóc t.h.ả.m thiết, bảo trộm tiền và kẹo của . Tiền và kẹo cô bé dành dụm đều biến mất, cô bé trợn mắt chị dâu hai Lục, suýt chút nữa là chỉ tận mũi mắng chị dâu hai trộm đồ của .
Chị dâu hai Lục tức đến nổ đom đóm mắt: Mày lườm tao gì? Hôm nay tao dạo chơi chúc Tết suốt. Cái đồ ranh con , đúng là đáng ăn đòn mà.
Anh hai Lục lén đẩy đẩy chị dâu hai, ý bảo nếu lấy thì mau mang trả cho con, sẽ giúp đỡ để trả cho nó. Chị dâu hai tức nghẹn, hất tay thẳng lên nhà . Cha Lục, Phương Địch Hoa và bác cả Lục đều theo bản năng cho rằng chính chị dâu hai là lấy trộm, vì họ nghĩ lấy tiền mừng tuổi của con là chuyện đương nhiên.