Chiêm Thu Nhiễm đưa tay lên sờ sờ, hiếm khi để lộ một chút thẹn thùng: đeo cái ?
Cô ít khi chưng diện cho bản . Tiểu Trần gật đầu lia lịa: Thế thì quá luôn !
Chiêm Thu Nhiễm mỉm híp mắt nhanh chân bước ngoài, lúc qua góc rẽ ở tầng một suýt chút nữa đ.â.m sầm Cao Đình Đình. Cao Đình Đình thấy là Chiêm Thu Nhiễm thì sợ hãi vội vàng né tránh. Chiêm Thu Nhiễm dù thấy lạ nhưng cũng phân tâm để ý thêm.
Vừa bước khỏi tòa nhà bệnh viện, cô thấy Trần Yến Minh đang chuyện với ai đó ở cổng lớn. Cô rảo bước tới, bác sĩ và y tá đều bản lĩnh bộ nhanh mà cần chạy, tốc độ thực sự đáng nể.
Trần Yến Minh thấy cô đột ngột xuất hiện lưng thì khá ngạc nhiên, cô mùi nước sát trùng dìu dịu. Chiêm Thu Nhiễm mất tự nhiên sờ lên tóc, cái kẹp tóc trông thế nào nhỉ, ?
Trần Yến Minh lên đầu cô, nhớ lời Lâm Thúy dạy, liền thuận miệng khen: Thật !
Gò má trắng ngần của Chiêm Thu Nhiễm từ từ ửng hồng. Hai chiến sĩ nhỏ đang gác ở bốt thầm kín trao một ánh mắt.
Được Trần Yến Minh khen , Chiêm Thu Nhiễm còn lo lắng về cái kẹp tóc nữa, cô buông tay xuống, đôi mắt sáng lấp lánh : , hũ tương ớt thịt bò tặng thơm quá chừng! Bình thường ăn hết một cái màn thầu, mà ăn kèm với tương đó, vô thức đ.á.n.h chén luôn hai cái! Làm sợ hết hồn, đồng nghiệp còn bảo cái tương đó quệt đế giày ăn cũng thấy ngon nữa!
Nghe cô khen tương ớt ngon, Trần Yến Minh vô cùng tự hào: Tay nghề nấu nướng của vợ lão Lục cũng giỏi y như tài b.ắ.n s.ú.n.g của lão Lục .
Hai khen ngợi tay nghề của Lâm Thúy một hồi, Chiêm Thu Nhiễm : Anh ăn gì ? Hay là mời ăn sủi cảo nhé?
Trần Yến Minh: Được chứ, kiếm hai vé xem kịch của đoàn văn công, cô thời gian cùng ?
Chiêm Thu Nhiễm: Có chứ.
Đợi đến khi họ lái xe khuất, hai chiến sĩ gác thầm nghĩ: Xem thủ trưởng tìm đối tượng cũng chẳng khác gì bình thường, cũng là ăn uống xem phim thôi.
Sau khi ăn xong và xem ca múa kịch về, đường , Trần Yến Minh thấy Chiêm Thu Nhiễm khá vui vẻ, chắc là cũng hài lòng về , liền ướm hỏi: Cuối tuần cô nghỉ ?
Chiêm Thu Nhiễm: Theo lý là nghỉ, nếu ca phẫu thuật đột xuất nào bắt buộc lên sàn thì chắc chắn là nghỉ .
Trần Yến Minh căng thẳng, những ngón tay thon dài nắm lấy vô lăng, lúc buông lúc c.h.ặ.t, cuối cùng : Vậy... cô qua chỗ chơi .
Nói xong chính cũng thấy hồi hộp.
Chiêm Thu Nhiễm: Chơi... gì cơ?
Mặt cô cũng bắt đầu đỏ lên.
Trần Yến Minh lúc mới nhận đường đột, vội vàng giải thích: Cô... cô đừng hiểu lầm nhé, em của là Lục Thiệu Đường và vợ là Lâm Thúy cũng ở đó, họ cũng mời cô qua chơi.
Mặt Chiêm Thu Nhiễm càng đỏ hơn, cô hình như thực sự hiểu lầm điều gì đó, cô đáp: Được chứ!
Nói xong liền đầu cửa sổ, lặng lẽ hạ kính xe xuống để thổi gió cho bớt nóng mặt. Kết quả là gió đêm lớn lạnh, một luồng gió lùa cô sặc, ho sù sụ. Trần Yến Minh vội vàng tấp xe lề, lo lắng cô: Sao thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-909.html.]
Chiêm Thu Nhiễm: Không , hết.
Xấu hổ c.h.ế.t .
Trần Yến Minh: Cái đó, cô đói ? Hay là... mời cô bát mì nhé?
Chiêm Thu Nhiễm kinh ngạc : Chẳng chúng ăn tối xong ?
Cô tận mắt thấy ăn một đĩa sủi cảo lớn cơ mà.
Trần Yến Minh: thấy cô ăn nhiều, sợ cô đói.
Trong lòng Chiêm Thu Nhiễm thấy ngọt lịm, mà cũng quan tâm khác gớm.
Hiện tại hơn tám giờ, tiệm cơm quốc doanh đóng cửa, đương nhiên chẳng ai mì cho ăn. tầm giờ cũng những dân bạo gan lặng lẽ đẩy xe nhỏ bán đồ ăn, bán bánh nướng, mì sợi, còn khoác giỏ bán màn thầu. Những gia đình kiểu cơ bản là quan hệ mới kiếm lương thực hoặc bột mì bên ngoài.
Chiêm Thu Nhiễm bao giờ ăn kiểu , thấy khá mới lạ. Cô vốn đói, nhưng thấy Trần Yến Minh ăn ngon lành nên cũng mua một cái bánh nướng ăn chung với .
Trần Yến Minh nhỏ: Mì và bánh vợ lão Lục còn ngon hơn ở đây nhiều, cô ăn thử là ngay.
Chiêm Thu Nhiễm càng thêm mong chờ đến cuối tuần qua sân tám chơi. Ăn xong, hai dạo một lát cho tiêu cơm, Trần Yến Minh lái xe đưa cô về.
Lúc xuống xe, Chiêm Thu Nhiễm mà sinh một cảm giác quyến luyến, chính cô cũng giật , chuyện kỳ lạ quá! Chẳng cô với chỉ mới chuyện hợp một chút thôi ?
Cô chiếc xe Jeep khuất mới về phía khu ký túc xá. Đường xá tầm ai, trời đầy mạng, tâm trạng cô , kìm mà nhảy chân sáo về phòng như lúc còn nhỏ.
Hai đồng nghiệp bên đường thấy, kinh ngạc , khẽ: Đó là chủ nhiệm Chiêm ?
Trời ạ, bác sĩ Chiêm lúc việc nghiêm túc lạnh lùng mà... hoạt bát thế ? Có đối tượng một cái là đổi ghê thật đấy.
Chiêm Thu Nhiễm về đến phòng ký túc xá đơn, đồng nghiệp giúp cô lấy sẵn nước, còn để mảnh giấy: Mẹ gọi điện.
Chiêm Thu Nhiễm liền phòng bảo vệ ký túc xá gọi điện về nhà. Điện thoại trong nội thành dễ thông, hầu như xếp hàng. Điện thoại thông bên nhấc máy ngay, truyền đến giọng gấp nhanh của Chiêm, xen lẫn giọng ôn hòa của bố Chiêm.
Mẹ Chiêm phần dè dặt: Nhiễm Nhiễm, xem mắt thế nào con?
Chiêm Thu Nhiễm: Cũng ạ.
Mẹ Chiêm: Cũng là thế nào? Không hài lòng lắm ?
Chiêm Thu Nhiễm: Mẹ, tụi con mới gặp hai , đầu thì ăn bữa cơm, cũng chỉ là ăn bữa cơm thôi.
Cô chột , nhưng quá nhiều với bố , ngại c.h.ế.t . Bố Chiêm và Chiêm , xem là triển vọng , đây bảo cô gặp mặt một cũng chịu, gì đến chuyện ăn cơm, mà còn ăn hết bữa đến bữa khác.
Bố Chiêm : Con gái, khi nào con định mời về nhà chơi?