Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 945

Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:24:11
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Linh dù thấy chút lạ nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều, thầm đoán chắc là do nể mặt Lục Thiệu Đường. Cô thực sự khâm phục Lâm Thúy, cảm thấy Lâm Thúy thiên phú cực cao, chỉ tiếc lúc nhỏ cơ hội ăn học đàng hoàng, nếu bây giờ chắc chắn một sự nghiệp lẫy lừng khác hẳn.

Đến giờ cơm trưa, Ngụy Linh gọi chị cả Lâm và Lục Hợp Hoan cùng xuống nhà ăn.

Lâm Thúy tiện miệng nhắc đến chuyện mua thêm cho nhà ngoại một chiếc xe đạp. Bây giờ đối với cô, phiếu xe đạp khó kiếm, Lục Thiệu Đường và Trần Yến Minh đều thể giúp , thậm chí Dương Thục Mẫn Trịnh Khiết cũng lo , chỉ là cô thấy cái giá 150 đến 180 đồng quá đắt. Lương tháng bình thường chỉ ba mươi đồng, một chiếc xe đạp thực sự để cả nhà thắt lưng buộc bụng cả năm mới mua nổi.

Cô lẩm bẩm tính toán, nếu mua xe cũ thì quá.

Ngụy Linh bảo: Em đừng mơ hão. Thời nhà nào mua xe đạp cũng coi như báu vật, ai bán . Dù gia đình cảnh đặc biệt mang theo xe , thì cũng bạn bè mua ngay, chẳng bao giờ đến lượt tiệm đồ cũ .

Còn chuyện mua xe nát về tự lắp ráp ư? Đừng mơ, xe đạp thời quý giá mà cực bền, một chiếc thể mấy chục năm. Có nhà còn đang những chiếc xe từ thập niên ba bốn mươi kìa. Nếu nó thực sự hỏng đến mức nữa thì cũng nghĩa là thể sửa nổi, càng khả năng tự mua về lắp .

, vẫn mua xe mới thôi.

Chị cả Lâm Lâm Thúy giúp nhà ngoại mua xe để Lâm Dược bố Lâm cho tiện. Tiền chắc chắn là cho mượn, nhà ngoại sẽ gửi trả . Chị : Hay là cứ mua chiếc mới , dùng bao nhiêu năm cơ mà.

Lâm Thúy nghĩ cũng đúng, kiếp nhà bác cả chiếc xe đạp mua từ cuối những năm sáu mươi mà đến tận năm hai ngàn vẫn còn . Bác cả giữ gìn kỹ, để xe dầm mưa dãi nắng, tra dầu bảo dưỡng định kỳ, lốp hỏng thì lốp, cảm giác đúng là cả đời luôn. Chất lượng đồ thời đúng là miễn chê.

Thế là cô tơ tưởng đến xe cũ nữa, quyết định kiếm phiếu xe đạp để mua chiếc mới, đợi chồng và chị dâu cả về thì mang theo luôn.

Ăn cơm xong, chị cả Lâm cùng Lục Hợp Hoan, Lâm Thúy và Ngụy Linh tản bộ trò chuyện một lát cô bắt xe buýt về khu tập thể. Vốn tưởng tụi nhỏ sẽ ở lầu chơi với bạn, kết quả thấy , hỏi thăm hai bà cụ thì mới chúng sang nhà trẻ . Lâm Thúy cảm ơn hai bà rảo bước sang phía nhà trẻ.

Nhà trẻ là nơi trông con cho công nhân viên chức, ở đây nghỉ hè nghỉ đông, giờ tan học thường muộn một chút theo giờ tan tầm của lớn. Vừa cửa, Lâm Thúy gặp một bà cụ đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ xanh đen, tóc chải kiểu cán bộ nữ, chính là Viện trưởng Đỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-945.html.]

Bà cụ dù lưng vẫn thẳng tắp nhưng trông vẻ buồn bã. Thấy Lâm Thúy, mắt bà sáng lên, chủ động vẫy tay chào: Đồng chí Tiểu Lâm!

Lâm Thúy vội vàng chào hỏi: Viện trưởng Đỗ, tụi nhỏ phiền bà .

Viện trưởng Đỗ xua tay: Tuyệt đối ! Tụi nó là những đứa trẻ hiểu chuyện nhất mà từng gặp đấy.

Nhắc đến Phán Phán và Điềm Điềm, Viện trưởng Đỗ dứt , bao nhiêu lời khen ngợi cứ thế tuôn : Hai đứa nhỏ lớn bộn , hiểu chuyện hơn mà vẫn mất nét hồn nhiên. Đồng chí Tiểu Lâm, cô dạy con khéo quá.

Lâm Thúy khiêm tốn đáp: Là do lớn trong nhà gương đấy ạ.

bao giờ nhận hết công lao dạy dỗ về , mà luôn cho rằng đó là do thiên tính của tụi nhỏ thông minh, lương thiện, ông bà nội và những lớn tam quan đúng đắn gương, nên chúng mới ngày càng xuất sắc như .

Viện trưởng Đỗ càng thấy cô khiêm tốn, điềm đạm thì càng thảo luận thêm về vấn đề giáo d.ụ.c trẻ em.

Bà cụ coi Lâm Thúy như tri kỷ, vì Lâm Thúy từng một bức thư kiến nghị về việc coi trọng giáo d.ụ.c gửi cho bộ phận liên quan. Bà bắt đầu dốc bầu tâm sự với Lâm Thúy về triết lý giáo d.ụ.c của , than vãn về sự thờ ơ của lãnh đạo và phụ đối với giáo d.ụ.c thời nay...

Lâm Thúy lặng lẽ lắng . Có lẽ vì từng c.h.ế.t một , cộng thêm kiếp sức khỏe nên sống kiểu "cá mặn", cô rèn tính cách thuận theo tự nhiên. Thuận theo tự nhiên, thuận theo thời thế, thuận theo tình trạng sức khỏe của bản . Một nỗ lực im hưởng thụ là do năng lượng của họ quyết định. Nếu họ là yên thì bảo họ im cũng xong, còn nếu là thiếu hụt năng lượng thì thúc giục thế nào họ cũng bay cao .

Giáo d.ụ.c cũng . Bàn về giáo d.ụ.c mà tách rời khỏi bối cảnh thời đại thì ý nghĩa thực tiễn. Từ xưa đến nay, giáo d.ụ.c xã hội và gia đình đổi nhiều , ngay cả vài chục năm tới, triết lý giáo d.ụ.c cũng sẽ biến đổi liên tục theo sự phát triển của kinh tế. Mỗi thời đại một sứ mệnh riêng và những nhu cầu khác . Không ai quy định nhất định chạy theo kịp bước chân thời đại, cái gọi là "nếu nỗ lực bạn sẽ thời đại bỏ rơi" thực chất cũng chỉ là một kiểu thao túng tâm lý mà thôi.

Nhìn bà cụ chút phẫn uất, Lâm Thúy : Viện trưởng Đỗ ạ, chúng cứ để thẹn với lòng là , cần cưỡng cầu khác phối hợp với .

Hiện tại xã hội đều coi trọng giáo d.ụ.c, nghiệp cấp hai cấp ba là xuống nông thôn, phụ chỉ mải nghĩ xem giữ đãi ngộ công việc, kiếm cho con cái một cái bát sắt để ăn cơm, vì cái bát sắt đó mà giới hạn đạo đức của một xuống thấp. Vì thế mới chuyện nhiều tích cực báo cáo, bắt thóp những xung quanh để mưu cầu lợi ích cho . Phong khí xã hội như , nếu chỉ bàn suông về triết lý giáo d.ụ.c thì chắc chắn sẽ mệt mỏi.

Cũng giống như việc kế hoạch hóa gia đình , nếu cứ cứng nhắc cho xã viên sinh con, dù họ sinh thì cũng sẽ thấy ép buộc và nghĩ quản lý vấn đề. nếu cho họ thấy nuôi dạy con cái quý ở chất lượng chứ lượng, dẫn dắt họ tập trung việc kiếm tiền nâng cao cuộc sống, thì tự khắc họ sẽ còn chỉ chăm chăm việc đẻ con nữa.

Loading...