Lâm Thúy thuận miệng : Sau bọn trẻ chẳng đều học đại học ? Chẳng thành phố mua nhà ? Chẳng kết hôn ? Chẳng chuẩn sính lễ, của hồi môn cho tụi nó ? Từng thứ một đều tốn tiền cả đấy. Chút lương bổng đó của chẳng việc gì , bày hàng bán đậu phụ thiết bản, mực thiết bản một đêm còn kiếm cả nghìn bạc chứ.
Lục Thiệu Đường đang cầm đũa đảo cua bỗng khựng tay , đôi mắt đen sâu thẳm cô chằm chằm.
Lâm Thúy chợt nhận lỡ lời, lập tức đanh mặt cố ý bảo: Anh đừng lười, mau cho xong , em xuống lầu đào miếng gừng mang lên.
Cô nhanh chân chuồn lẹ. Lục Thiệu Đường miếng gừng to đùng ngay thớt bên cạnh.
Nghe tiếng bước chân cô xuống, Lục Thiệu Đường từ ban công ngoài, thấy cô vợ lỡ lời của đang thập thò ở cổng viện, lẽ là đang đợi để cùng lên lầu. Anh khẽ nhướn mày, tựa lan can ban công từ cao xuống cô, chậm rãi mỉm .
Cô bộ sớm hở như cái rây ? Thế mà vẫn còn theo cô Mã học bài đấy.
Một lúc , Lâm Thúy đón Phương Địch Hoa cùng lũ trẻ lên lầu. Về đến tầng ba, Phương Địch Hoa Lâm Thúy, Lục Thiệu Đường trong bếp, thắc mắc: Hai đứa cái trò gì đấy?
Lâm Thúy: Con xuống đón mà.
Lục Thiệu Đường chân dài, mấy bước đến gần, vươn tay kéo Lâm Thúy lòng: Đồ dối trá.
Phán Phán và Điềm Điềm tò mò, đuổi theo hỏi: Bố ơi, dối trá gì ạ?
Lục Thiệu Đường liếc Lâm Thúy một cái, thong thả : Mẹ các con cũng bày hàng bán rong đấy.
Ba đứa nhỏ liền nổi hứng, hỏi dồn dập: Bán gì, bán gì thế ? Cho tụi con tham gia với!
Lâm Thúy lườm Lục Thiệu Đường một cái sắc lẹm, tức tối vì cấu đau nên giẫm mạnh lên chân một cái. Lục Thiệu Đường bật , tiếng đầy vui vẻ.
Phán Phán và Điềm Điềm , hiểu giẫm bố mà bố còn vui thế. Điềm Điềm bất ngờ giẫm cho Phán Phán một cái, Phán Phán kêu oai oái nhảy dựng lên: Lục Điềm, em giẫm gì?
Điềm Điềm nhún vai : Xem kìa, đây mới là phản ứng bình thường.
Đợi Trần Yến Minh đón Chiêm Thu Nhiễm qua, bữa tối của Lâm Thúy cũng lúc xong.
Mùi thơm của món cua xào cay bay từ căn hộ 8 khiến hàng xóm xung quanh ai nấy đều thèm thuồng. Người lớn còn giữ kẽ, cùng lắm chỉ hít hà hỏi xem nhà ai món gì mà thơm thế, còn trẻ con thì cứ theo mùi hương mà , ngoài đường căn hộ 8 đầy ngưỡng mộ.
Lục Điềm Điềm và Lục Phán Phán thật hạnh phúc, tụi nó nấu ăn giỏi quá mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-950.html.]
Mẹ tụi nó nhiều món lắm, mùa thu thì bánh sơn tra, mứt hoa quả, bánh táo chua, cao lê, bánh hồng táo, mùa đông thì kẹo hồ lô, hạt hướng dương ngũ vị, bánh tổ đường đỏ... Ực, nhiều món ngon như thế nhỉ?
Đứa trẻ mong một nấu ăn ngon chỉ chúng, mà còn cả Quan Trạch nữa.
Cậu bé bà nội cho mấy c.o.n c.ua lớn nồi hấp chín, lúc mang một mùi tanh nồng nặc xộc thẳng mũi, nhăn mặt càu nhàu: Bà ơi, chẳng bà Phương là cua xào cay ?
Bà cụ Quan dỗ dành cháu nội: Trẻ con ăn cay , nóng trong đấy.
Quan Trạch vặn : Điềm Điềm với Phán Phán ăn , cháu ăn ?
Quan Vĩ Trường đặt tờ báo trong tay xuống, liếc con trai một cái: Hai đứa nó toán lớp 5 , con ?
Gương mặt nhỏ nhắn của Quan Trạch lập tức biến sắc vì tức giận: Bố của tụi nó một đ.á.n.h mười , bố ?
Quan Vĩ Trường cũng con trai cho biến sắc, đ.á.n.h mười thì chứ đ.á.n.h thằng nhóc thì vẫn thừa sức! Tiếc là ông hứa chỉ cần con trai chủ động mắng , đ.á.n.h gây rắc rối bên ngoài thì ông đ.á.n.h nó; ở nhà chỉ cần con thành bài tập ông và giáo viên giao thì ông cũng đ.á.n.h mắng.
Quan Trạch ban đầu theo kịp bài tập ông giao, nhưng ba tháng gần đây dần đuổi kịp, nên ông chẳng lý do gì để đ.á.n.h mắng nó cả.
Tiết Liên pha bát nước chấm gừng giấm mang : Cua chấm cái là thơm lắm , nhất thiết xào cay.
Trong lòng cô thầm oán trách Lâm Thúy, nhà ai ăn cua chẳng hấp lên là xong, cô cứ khoe khoang món xào cay gì? Sao cô xong mang sang đây luôn ?
Tay nghề của bà cụ Quan còn bằng bà cụ Lý, hấp cua quá lửa khiến vị tươi ngon của cua mất một nửa. Tiết Liên nấu ăn cũng khá nhưng chịu , cô bận thì lấy thời gian nấu nướng? Trước khi sinh con trai, chồng suốt ngày cô mắt, việc nhà gì cũng bắt cô , khi sinh con xong cô thèm nữa, để chồng một .
Quan Trạch thích ăn món cua hấp tanh nồng , bĩu môi thầm nghĩ là con nhà họ Lục nhỉ? Nếu là trai của Phán Phán và Điềm Điềm thì mấy, sẽ ăn ngon mỗi ngày, còn bố bao giờ đ.á.n.h con và hết mực thương yêu. Ai cũng bảo Cục trưởng Lục hung dữ, nhưng chú bao giờ đ.á.n.h con . Còn dì Lâm thì dịu dàng, nấu ăn siêu ngon.
Lúc điện thoại reo, nhanh chân chạy máy, bên đầu dây vang lên một giọng dịu dàng nhưng đầy vẻ nũng nịu: Alo, tìm Chủ nhiệm Quan.
Quan Trạch đang bực bội: Cô là ai, bố đang ăn cơm!
Quan Vĩ Trường tới cầm lấy điện thoại, vài câu bảo bà cụ Quan và Tiết Liên là cơ quan việc ông xử lý một chút. Sắc mặt Tiết Liên trở nên khó coi, đợi Quan Vĩ Trường , cô sang phàn nàn với bà cụ Quan: Mẹ, Vĩ Trường sắp hồ ly tinh dắt mất , quản ?
Bà cụ Quan: Đừng bậy, nó bảo cơ quan việc ? Chẳng cô cũng suốt ngày bận việc về nhà đó ?
Quan Trạch ăn mấy miếng bảo no , ôm chiếc xe đồ chơi nhập khẩu của xuống lầu, tìm bọn Điềm Điềm, Phán Phán chơi. Cậu ngoài tường căn hộ 8, ngẩng đầu lên tầng ba sáng trưng ánh đèn, nơi đó chỉ mùi hương thơm phức theo gió bay tới, mà còn cả tiếng đùa rộn rã của Phán Phán và Hầu Vĩ.