Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng - Chương 993

Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:45:08
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thiệu Đường khẽ nhướng đôi mày rậm, giọng dịu dàng: Tốt tuyệt đối con. Người nhận ơn huệ của ông thì thấy ông , còn ông bắt nạt sẽ thấy ông là kẻ .

Điềm Điềm hỏi: Vậy bạn của đứa trẻ giúp bạn trả đũa , đúng ạ?

Lục Thiệu Đường khẽ, xoa đầu con gái: Không đúng sai, chỉ dám , thôi. Hơn nữa còn nắm vững một chừng mực nhất định, cái khác thì mức độ trả đũa cũng khác .

Điềm Điềm nhỏ: Nếu đó tìm cha và mách lẻo...

Lục Thiệu Đường khẳng định: Cha và chắc chắn về phía các con.

Điềm Điềm hôn chụt một cái lên mặt : Cha nhất.

Lục Thiệu Đường xoa đầu cô bé: Ngủ con.

Điềm Điềm lập tức rúc trong chăn, ôm lấy chị Oánh Oánh cùng ngủ. Ở giường , Phán Phán và Hầu Vĩ cũng ngay ngắn, nhưng vẫn mở to đôi mắt tròn xoe Lục Thiệu Đường. Anh cúi xoa đầu từng đứa một: Ngủ , mai còn dậy sớm tập luyện.

Phán Phán ngái ngủ, đôi tay nhỏ quàng lấy cổ , giọng mũi đặc sệt: Cha, hôn hôn.

Lục Thiệu Đường cúi đầu hôn con, thấy Hầu Vĩ phía trong cũng đang bằng ánh mắt khao khát, liền hôn luôn lên má bé một cái: Ngủ nào.

Lời dứt, hai đứa nhỏ chìm giấc nồng.

Sáng sớm hôm , Phán Phán cùng mấy đứa trẻ xuống lầu tập hợp, chẳng mấy chốc mười hai đứa nhỏ đến đông đủ. Giờ chúng theo các chị nữa mà tự thành một nhóm riêng, Phán Phán tiểu đội trưởng. Chúng hô vang những khẩu hiệu non nớt trong trẻo tiến về sân tập, hết chạy bộ đến leo cột.

Giờ đây ba đứa nhà họ Lục leo trèo thoăn thoắt, Phán Phán và Điềm Điềm phụ trách dạy các thành viên khác. Nếu chỉ một , chắc một đứa trẻ chịu học, nhưng một đám trẻ ngày thường Phán Phán và Điềm Điềm kể chuyện, chơi đồ hàng thì sẵn lòng, thậm chí còn thi đua xem ai tiến bộ nhanh nhất! Với tâm lý thi đấu đó, đám nhỏ tiến bộ nhanh và đều phục tùng mệnh lệnh.

Tập luyện xong, Phán Phán còn phụ trách chỉnh đốn hàng ngũ, bảo các bạn về nhà nhờ lớn lau mồ hôi cho đỡ cảm.

Nghiêm Chấn Đông và Quan Vĩ Trường cố tình ngang qua đó, : Đừng bảo là gì nhé, thói quen trong quân đội với khối cơ quan đúng là khác hẳn. Nhìn cái khí thế của kìa, đầy sức sống.

Đám như họ chẳng mấy ai dậy sớm rèn luyện, ai nấy chẳng việc gì nặng nhọc mà suốt ngày kêu rên đau lưng mỏi gối, Lục Thiệu Đường và Trần Yến Minh nhóm đó xem, chạy vạy cả ngày cũng chẳng thấy họ than khổ than mệt bao giờ. Tất nhiên, điều ông hài lòng nhất là khi bốn đứa con nhà tập luyện cùng Lục Thiệu Đường, đúng là lũ trẻ của ngày hôm nay khác hẳn ngày hôm qua. Ông cảm thấy vô cùng an ủi, quả nhiên con cái thể tự giáo d.ụ.c, tìm dạy bảo mới . Có thể nhờ tài giỏi như Lục Thiệu Đường dạy dỗ con , Nghiêm Chấn Đông cảm thấy vớ món hời lớn.

Quan Vĩ Trường con trai trong nhóm trẻ em, thừa nhận rằng con quả thật đổi lớn, tiến bộ nhiều. Chỉ là... từ đại ca của đám trẻ đây giờ biến thành "đàn em" . Hai đứa nhỏ nhà Lục Thiệu Đường thực sự quá nổi bật, hễ đứa trẻ nào gần chúng, dù ngang ngược, tiểu thư nhiều mưu mẹo đến , cuối cùng đều ngoan ngoãn theo. Quan Vĩ Trường cũng chẳng nên gì cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-xinh-dep-nam-choi-cung-thang/chuong-993.html.]

Nghiêm Chấn Đông hỏi: Chủ nhiệm Quan, chuyện của bác sĩ Thiệu ông giúp ngóng xem ? Sao bên đó mãi thả nhỉ?

Lục Thiệu Đường điều tra rõ bác sĩ Thiệu vấn đề gì, cũng nộp báo cáo đưa ông danh sách điều động về, ai ngờ kẹt ở phía trường cải tạo. Nghiêm Chấn Đông lo sốt vó, ông cụ về nhanh để dạy Điềm Điềm học chứ, về muộn ngày nào lỡ việc ngày đó.

Quan Vĩ Trường liếc ông một cái: Sao, nghi cản trở ?

Nghiêm Chấn Đông phân bua: Đâu , hâm mà nghi ngờ ông gì.

Quan Vĩ Trường tò mò: Bác sĩ Thiệu là của ông ?

Hiếm khi thấy Lục Thiệu Đường chủ động giúp ai, ngay cả bố của cọc chèo cũng tích cực thế , nên ông thấy lạ.

Nghiêm Chấn Đông đáp: nào mà ông chẳng ?

Quan Vĩ Trường giải thích: Là chính bác sĩ già bướng bỉnh chịu về, bảo ở nông thôn cuốc đất ủ phân, nuôi lợn nuôi gà cũng .

Nghiêm Chấn Đông tặc lưỡi: Cái lão già , đúng là thấy ai đ.â.m đầu chỗ khổ như thế.

Ông cùng Quan Vĩ Trường về phía nhà ăn.

Điềm Điềm và Phán Phán ăn sáng xong hội quân lầu để học. Tầm khéo đụng mặt Thôi Quế Hương đang . Chồng Thôi Quế Hương là một nhân viên quèn mấy nổi bật ở Ủy ban Cách mạng, tuổi mà chẳng thăng tiến , cứ dậm chân tại chỗ như thế, còn bà thì việc ở xưởng đóng gói khu phố. Bà xách một cái túi vải, mặt mày hớ hớ, dọc đường gặp ai cũng chào hỏi nhiệt tình và to tiếng.

Đi đấy ? Ăn gì ?

ngừng nghỉ, đột nhiên phía rẽ một tiểu đội trẻ con, đứa nào đứa nấy khoác túi chéo màu xanh quân đội tiến về phía , bước chân đều tăm tắp, giọng trong trẻo. Chúng đang thuộc lòng bài khóa.

Thôi Quế Hương bảo: Chà, oai phong gớm nhỉ!

thấy Quan Trạch liền lớn tiếng chào hỏi, dĩ nhiên cũng quên nhóm Phán Phán, Điềm Điềm. ngoài dự đoán, mấy đứa trẻ hề đáp mà trái còn bằng ánh mắt lạnh lùng. Thôi Quế Hương đến mức rợn , chờn chợt, ánh mắt lướt qua thì thấy Nghiêm Quốc Lệ.

khẩy một tiếng: Ô kìa, chẳng là Lệ Lệ mít ướt đây ? Cháu cũng chơi cùng cơ ?

Chào dì Thôi ạ! Bất thình lình, cả tiểu đội đồng thanh chào hỏi thật to, Thôi Quế Hương giật b.ắ.n . Quá bất ngờ!

Dì Thôi ạ! Lũ trẻ tiếp tục đồng thanh quát hỏi thật lớn, giọng điệu đó giống chào hỏi cho lắm mà giống như đang thẩm vấn . Đều tăm tắp thế , chắc chắn là tập dượt qua . Bà liếc Lệ Lệ một cái, trêu chọc: Lệ Lệ, cháu đang theo để cho đủ tụ thôi ? Có chào lớn đấy?

Loading...