Đàm Hồng Mai kéo đứa trẻ đang thét vì sợ hãi , sang khuyên giải bà cụ: “Thím ơi, gì từ từ , động chân động tay thế !”
Bà cụ thở hổn hển, chỉ tay mặt Lâm Tuệ mắng xối xả: “Tao thế vì con cháu ! Nó cứ nằng nặc đòi tống con bé cái lớp mầm non, rõ ràng là chê bà già vô dụng!”
Lâm Tuệ tủi lau nước mắt: “Mẹ, con ý đó, lớp mầm non dạy cháu hát hò, học chữ, chứ con dám chê ...”
Chưa hết câu cô nghẹn ngào.
Cố Minh Nguyệt dìu Lâm Tuệ về nhà , hiệu cho Lục Lẫm.
Lục Lẫm hiểu ý, bước tới kéo bà Lý đang hừng hực lửa giận, khuyên dìu bà xuống ghế đá góc sân, hạ giọng :
“Thím bớt giận, cháu . Lâm Tuệ cho cháu học chê thím trông cháu mà là cháu bạn bè học hành, thế là cho cháu mà.”
bà Lý vẫn chịu thôi, ghế đá vỗ đùi đen đét: “Tao thấy nó chê tao già thì ! Ở quê tao một tay nuôi lớn mấy đứa con, cần học hành gì ? Chỉ tổ tốn tiền!”
Bà càng càng hăng, giọng oang oang khiến mấy nhà hàng xóm tò mò hé cửa sang.
Lục Lẫm vội phản bác, đợi bà chán chê mới tiếp lời:
“Thím , thời đại bây giờ khác , trẻ con học hành từ sớm. Thím xem trong khu , nhà nào cũng cho con học cả, bọn trẻ học về đứa nào cũng vui vẻ hoạt bát. Thím yên tâm thì hôm nào theo xem thử, xem ở lớp vui thế nào.”
Bà Lý bỏ ngoài tai lời khuyên của Lục Lẫm, bệt xuống đất ăn vạ, hai tay đập xuống đất thình thịch, miệng lải nhải mãi một điệp khúc.
“Tao mặc kệ! Cấm tiệt học hành gì sất! Cháu tao nuôi, đến lượt con Lâm Tuệ quyết định!”
Bụi đất bám đầy quần áo, giọng bà chua loét vang vọng khắp sân.
Lục Lẫm cau mày nhưng vẫn kiên nhẫn xổm xuống bên cạnh.
Đợi bà bớt hung hăng, mới trầm giọng : “Thím thế giải quyết vấn đề gì , chỉ khổ con khổ cháu thôi. Thím kìa, con bé sợ thét lên , thím nỡ lòng nào?”
Anh chỉ tay về phía đứa bé đang nức nở trong lòng Đàm Hồng Mai.
Bà Lý bệt đất, gân cổ lên cãi cùn, buông lời hồ đồ.
“Cùng lắm tao bắt thằng Quý Trung về quê ruộng với tao! Không thèm ở cái khu gia binh chịu nhục nữa, đỡ sắc mặt con Lâm Tuệ!”
Câu chọc giận Lục Lẫm, sự kiên nhẫn của bay biến sạch, giọng lạnh tanh như băng đá.
“Thím thế là . Phạm Quý Trung phấn đấu trong quân đội là vì cái gia đình , thím nỡ lấy tương lai của uy h.i.ế.p? Khu gia binh là nơi quân đội chăm lo cho nhà lính, cái chợ để thím loạn. Chuyện mà đến tai lãnh đạo thì mất mặt là ai?”
Lời đanh thép trúng tim đen khiến bà Lý khựng , ngước mắt vẻ mặt lạnh lùng của Lục Lẫm, trong lòng bỗng thấy sợ hãi.
Bà định mắng thêm vài câu nhưng bắt gặp ánh mắt sắc bén của , lời lẽ nghẹn ứ ở cổ họng, tay đập đất cũng dừng .
Ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo khiến bà lão chùn bước, lầm bầm vài câu “Tao thế cũng vì cho cháu thôi” đó im bặt.
Thực hư thế nào chỉ bà tự .
Thấy tình hình êm xuôi, Cố Minh Nguyệt dìu Lâm Tuệ mắt đỏ hoe và đứa bé đang sợ hãi co ro, nhẹ nhàng : “Lâm Tuệ, sang nhà em nghỉ ngơi chút .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-107-tien-khach.html.]
Đưa hai con về nhà , Cố Minh Nguyệt đưa khăn mặt, Lâm Tuệ òa nức nở, gục xuống bàn.
Chưa kịp an ủi câu nào thì ngoài cổng tiếng bước chân, Phạm Quý Trung hộc tốc chạy .
Anh da ngăm đen, bàn tay thô ráp, là lính dãi nắng dầm mưa.
Thấy vợ như mưa, luống cuống vỗ về lưng vợ: “Lâm Tuệ, thế em? Ai bắt nạt em ?”
Nghe Cố Minh Nguyệt kể đầu đuôi câu chuyện, mặt Phạm Quý Trung đỏ bừng vì giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y nghiến răng: “Bà già hồ đồ quá !”
Nói định lao ngoài, Cố Minh Nguyệt vội ngăn : “Anh bình tĩnh , chuyện t.ử tế với thím, đừng động tay động chân kẻo rối thêm.”
Phạm Quý Trung hít sâu một , gật đầu mạnh: “ , sẽ đưa bà về quê ngay, để bà gây chuyện nữa!”
Phạm Quý Trung chạy vội về nhà, cửa thấy bà Lý ở bậc cửa vỗ đùi c.h.ử.i đổng.
“Cái già khổ quá mà! Nuôi mày khôn lớn giờ mày vợ bỏ , đến mày mày cũng bênh!”
Thấy sắc mặt Phạm Quý Trung đáng sợ, bà Lý càng già ăn vạ.
“Chẳng qua mày chê tao là kế chứ gì? Tao lên đây chăm cháu cơm nước cho chúng mày, giờ mang tiếng ghét bỏ!”
Phạm Quý Trung chôn chân tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng chút cảm xúc nhưng giọng bình tĩnh lạ thường:
“Mẹ, công ơn dưỡng d.ụ.c của con ghi nhớ cả đời. Mấy năm nay con gửi tiền về đều đặn, việc nặng nhọc trong nhà cũng để động tay, con đối xử với tệ.”
Anh ngừng một chút, giọng thêm phần kiên định: “ thể lấy công ơn đó để bắt nạt Lâm Tuệ và con gái con . Họ là vợ con, con con, con bảo vệ họ.”
Bà Lý cứng họng, định mở miệng cãi thì Phạm Quý Trung chặn lời.
“Một là con đưa về quê, hàng tháng vẫn gửi tiền biếu , hai là tự về và đồng nào cả, tự chọn .”
Lời chắc nịch như đinh đóng cột khiến bà Lý sững sờ, vẻ mặt lạnh lùng từng thấy của con trai, bà thể giở trò ăn vạ nữa, giọng c.h.ử.i bới cũng nhỏ dần.
Thế thì còn lựa chọn nào nữa? Rõ ràng là đuổi bà về quê, sắc mặt bà Lý khó coi vô cùng.
Hồi ruột Phạm Quý Trung mất, bố nhanh ch.óng cưới bà về.
Cưới mấy năm thì ông bà con riêng, Phạm Quý Trung là cả đương nhiên gánh vác gia đình.
Năm mười sáu tuổi may mắn tuyển quân đội, lăn lộn bao năm nay cũng chút thành tựu.
Lần bà Lý hăm hở lên trông cháu cũng là cậy nhờ chút tình cảm con bao năm, xin cho thằng con út một chân trong quân đội còn hơn là cắm mặt đất ở quê.
Nghĩ đến đây bà nguôi giận phần nào, kéo áo con trai xuống nước năn nỉ: “Quý Trung , , con đừng đuổi về quê, hứa sẽ sống hòa thuận với Lâm Tuệ mà.”
Phạm Quý Trung vẫn lay chuyển, chỉ lạnh lùng bà .
Thấy van xin , bà Lý thẹn quá hóa giận, chỉ cửa c.h.ử.i bới: “Tất cả là tại con Lâm Tuệ đẻ! Lấy chồng bao năm đẻ mỗi đứa con gái, nhà họ Phạm tuyệt tự đến nơi !”
Sống từng tuổi, bà thừa hiểu thói của đàn ông, chẳng thằng đàn ông nào chấp nhận chuyện tuyệt tự, bà tin Phạm Quý Trung cũng ngoại lệ.