Nào ngờ, dứt lời, sắc mặt Phạm Quý Trung tối sầm , hất tay bà .
“Mẹ, quá đáng lắm đấy! Lâm Tuệ sinh con trai con gái đều là con của con, con gái cũng là cục vàng cục bạc của con, nhà họ Phạm tuyệt tự !”
Giọng kiên quyết cho phép phản bác: “Nếu còn giữ cái tư tưởng cổ hủ để bắt nạt Lâm Tuệ thì dù công nuôi dưỡng con, con cũng thể để ở đây nữa.”
Bà Lý con trai quát cho hình, bộ dạng bảo vệ vợ của con trai, bà mấp máy môi nhưng rốt cuộc dám ho he gì nữa, chỉ thụp xuống đất lóc.
Phạm Quý Trung mặc kệ bà , thẳng sang nhà Cố Minh Nguyệt.
Anh đón vợ con về ngay, để Lâm Tuệ rằng trong cái nhà , luôn về phía cô.
Phạm Quý Trung quyết định ngay trong ngày hôm đó, sáng sớm hôm mua vé tàu, để bà Lý gặp mặt Lâm Tuệ nào nữa, trực tiếp đưa bà về quê.
Trước khi , rõ ràng với bà Lý:
“Mẹ về quê nghỉ ngơi , bao giờ nghĩ thông suốt, gây sự với Lâm Tuệ nữa thì con đón lên. Con phấn đấu trong quân đội thì gia đình mới khá giả , đừng ép con về quê ruộng nữa.”
Tất nhiên, đó chỉ là lời hoãn binh thôi chứ đời nào chịu về quê.
Bà Lý tuy hậm hực nhưng thấy con trai kiên quyết quá nên cũng dám loạn dọc đường.
Tiễn về xong, Phạm Quý Trung tức tốc khu gia binh.
Thấy mắt Lâm Tuệ vẫn còn đỏ hoe, luống cuống xoa tay xin : “Lâm Tuệ để em chịu ấm ức , thề để bắt nạt em nữa .”
Cố Minh Nguyệt bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Tuệ chuyện của chồng nhưng nghĩ đến cảnh chồng c.h.ử.i bới mặt bao nhiêu , cô vẫn thấy tủi .
Nếu nể tình bà là bề thì cô nhịn mà phản kháng .
Sống bao nhiêu năm nay bao giờ cô chỉ mặt c.h.ử.i mắng thậm tệ như thế.
Vài ngày , một buổi trưa nắng , Phạm Quý Trung hợp tác xã về, tay cầm một mảnh vải hoa nhí, cửa dúi tay Lâm Tuệ.
“Em bảo may áo mới, thấy mảnh vải , em xem ưng .”
Lâm Tuệ cầm mảnh vải mềm mại, mắt cay cay nhưng gì, chỉ dậy ôm chăn sân: “Nắng , mang chăn phơi cho thơm.”
Phạm Quý Trung thấy vội vàng chạy đỡ lấy chăn, vắt lên dây phơi, động tác vụng về nhưng cẩn thận.
Hai sóng đôi nắng, những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong trung.
Phạm Quý Trung gãi đầu, khẽ: “Sau tan sẽ về sớm đỡ đần việc nhà cho em đỡ vất vả.”
Lâm Tuệ ngẩng đầu , thấy vẻ mặt chân thành khuôn mặt đen nhẻm, cô kìm mỉm : “Con bé đêm ngủ đạp chăn, về sớm thì giúp em canh chừng con nhé.”
Gió nhẹ thổi bay góc chăn, mang theo mùi nắng ấm áp, hai vợ chồng thủ thỉ chuyện nhà cửa.
Bao tủi hờn dường như tan biến ánh mặt trời rực rỡ, chỉ còn sự bình yên và dịu dàng vốn của cuộc sống thường ngày.
Lâm Tuệ ôm gói bánh mua, kéo tay Phạm Quý Trung sang nhà Cố Minh Nguyệt, Niệm Niệm tung tăng chạy theo , tay cầm bông hoa dại mới hái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-108-yen-tinh-hon-han.html.]
Vừa cửa, Lâm Tuệ dúi đồ tay Cố Minh Nguyệt, ánh mắt tràn đầy ơn: “Minh Nguyệt, may nhờ em và Lục Lẫm, nếu hai khuyên giải, chị thật nữa.”
Phạm Quý Trung cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt thành khẩn: “ đấy, hôm nọ để hai chê còn phiền hai nữa, ơn vợ chồng ghi nhớ trong lòng.”
Cố Minh Nguyệt xoa đầu Niệm Niệm: “Hàng xóm láng giềng giúp là chuyện nên mà, chị khách sáo quá. Hai sống hạnh phúc là .”
Đang chuyện thì Lục Lẫm từ trong nhà , tay cầm túi hạt hướng dương mới rang đưa cho Phạm Quý Trung: “Sau khó khăn gì cứ , em giúp gì thì giúp, sống thế mới vui vẻ .”
Gió sớm mai mang theo chút se lạnh, các bà các chị trong khu gia binh đều mặc áo dài tay.
Ngay cả Tần Hồng Mai qua cũng khoác thêm chiếc áo mỏng, mà Cố Minh Nguyệt phơi quần áo trong sân vẫn mặc chiếc váy ngắn mỏng manh.
“Minh Nguyệt, em mặc phong phanh thế? Coi chừng cảm lạnh đấy.” Tần Hồng Mai gọi với qua tường rào.
Cố Minh Nguyệt xua tay: “Em bầu nên nóng trong lắm chị ạ, mặc dài tay bí bách chịu , mặc váy ngắn thế thoải mái hơn.”
Vừa cô xoa xoa bụng bầu lùm lùm, vạt váy che khéo, lạnh cũng chật chội.
Lục Lẫm từ trong nhà , tay cầm chiếc áo khoác len mỏng, khoác lên vai cô cho từ chối: “Dù nóng cũng giữ ấm vai chứ, sáng sớm gió máy lắm.”
Cố Minh Nguyệt phản đối để mặc cài cúc áo cho .
“Vợ ơi, sắp muộn đây, bát đũa để đấy tối về rửa.”
Lục Lẫm dặn dò qua loa vội vàng .
Cố Minh Nguyệt đang bên cửa sổ cắt vải, tay cầm thước dây đo đạc định may áo cho con thì tiếng gõ cửa.
Mở cửa thấy La Hải Bình xách túi bánh mì trắng nướng xong.
“Hôm nay ?” Cố Minh Nguyệt mời cô nhà.
La Hải Bình đặt túi bánh lên bàn, vuốt tóc ngại ngùng: “Em bầu , chồng bắt ở nhà nghỉ ngơi, bà em .”
Nghe tin La Hải Bình thai, Cố Minh Nguyệt vui mừng sán : “Có tin vui , mấy tháng em?”
La Hải Bình xoa xoa bụng phẳng lì, ngượng ngùng đáp: “Mới ba tháng thôi chị, chồng em bảo ba tháng đầu định, bắt em ở nhà dưỡng thai, cho nữa.”
Cô thở dài: “Mới ba tháng mà em cứ buồn ngủ suốt, chiều qua khâu tất mà ngủ gật lúc nào , mãi đến lúc chồng gọi ăn cơm mới tỉnh.”
Cố Minh Nguyệt bật , vỗ nhẹ bụng bầu của : “Hai tháng đầu chị nghén lên bờ xuống ruộng, ngửi mùi dầu mỡ là buồn nôn.
Lục Lẫm hồi đó ngày nào cũng nấu cháo kê cho chị ăn, mãi mới qua giai đoạn đó. Giờ thì ăn ngủ , mỗi tội đêm vệ sinh, ngủ ngon giấc.”
“Em cũng thế!” La Hải Bình như tìm đồng cảnh ngộ.
“Mẹ chồng em cứ ép ăn thịt bảo bổ nhưng em chỉ thèm chua, hôm qua lén mua xiên kẹo hồ lô ăn vụng, dám để bà thấy.”
Cố Minh Nguyệt khúc khích: “Chị tập cũng thèm chua, Lục Lẫm nhờ mua mơ khô quê lên đấy, tí chị gói cho em một ít.”
Hai tíu tít trò chuyện từ chuyện nghén ngẩm đến chuyện t.h.a.i máy từ chuyện mặc quần áo gì cho thoải mái đến chuyện chuẩn đồ sơ sinh cho con.