Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời - Chương 110: Thất vọng

Cập nhật lúc: 2026-01-15 05:17:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Minh Nguyệt cứ tưởng cuộc thi may mặc của xưởng dệt chẳng mấy ai quan tâm, dù cũng chỉ là hoạt động nội bộ.

Mãi đến khi mua đường đỏ ở hợp tác xã, cô mới nhầm.

Vừa bước đến quầy đường đỏ, Cố Minh Nguyệt thấy mấy bà thím đang túm tụm bàn tán sôi nổi về cuộc thi .

Trước quầy, hai phụ nữ mặc đồng phục công nhân màu xanh đang thì thầm to nhỏ, giọng lớn nhưng đủ để rõ.

“Chị bảo sư phụ Trương chắc chắn giật giải nhất nhỉ? Bà may mười mấy năm , kiểu dáng truyền thống chuẩn mực.”

Người lắc đầu: “Chưa chắc , Tiểu Lý ở phân xưởng hai cũng đăng ký đấy còn nhờ mang vải mới từ Thượng Hải về, kiểu dáng Tây lắm!”

“Nghe đông thi lắm, đến cả Thái Hoa cũng đăng ký cơ mà!”

Một bà thím mặc áo xanh : “Mấy hôm còn từng nhà hỏi kiểu dáng, mấy bà thím dạy cho vài chiêu, bảo là dù thì quần áo nộp lên cũng trả về, đằng nào cũng chẳng thiệt.”

Thái Hoa nổi tiếng lười biếng trong khu, bình thường đội sổ, cũng hiếm hoi hăng hái tham gia thi thố.

Bà thím hùa theo: “Chứ còn gì nữa! nhà trong xưởng bảo, nhỡ ch.ó ngáp ruồi giải thì phần thưởng hậu hĩnh lắm.”

Không chỉ tiền thưởng mà còn mười cân phiếu lương thực, cộng thêm xà phòng, khăn mặt, là đồ thiết thực cả.

Cố Minh Nguyệt chọn đường đỏ bên cạnh, tay khựng .

Hóa nhiều tham gia đến thế còn thợ già kinh nghiệm đầy , thì vải xịn, chút tự tin ban đầu của cô bỗng lung lay.

Đang nghĩ ngợi thì thấy một : “Nghe bảo cả nhà khu gia binh đăng ký, tay nghề thế nào, so với dân chuyên nghiệp như chúng e là khó ăn.”

Triệu Tú Lan bên cạnh thở dài, Cố Minh Nguyệt đặt gói đường lên cân, hỏi: “Chị Tú Lan, thế ạ?”

Triệu Tú Lan sang thấy cô liền xua tay: “Thì đấy, mấy bà bàn tán chuyện thi thố, thì tay nghề cao, thì chủ nhiệm chống lưng, tay ngang như chị lấy cửa.”

Vừa chị liếc Cố Minh Nguyệt, chợt nhớ : “Ơ? Minh Nguyệt em tham gia ?”

Cố Minh Nguyệt gật đầu : “Em , mấy hôm gửi quần áo còn chung kết thì đợi tin.”

Triệu Tú Lan quả quyết: “Chắc chắn ! Tay nghề em thế cơ mà? Lần chị thấy em vá áo cho Lục Lẫm, miếng vá vuông vức phẳng phiu, còn hơn cả lúc rách.”

Chị ghé sát tai Cố Minh Nguyệt thì thầm: “Với chị ban giám khảo thích nhất là đồ thực dụng, quần áo em may là nghĩ cho mặc, ăn đứt mấy thứ lòe loẹt .”

Nghe chị , lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp hẳn lên, đang định gì thì Triệu Tú Lan vỗ vai cô:

“Em cứ yên tâm chờ tin, kiểu gì cũng ! Đến lúc thi chung kết chị cổ vũ cho em, khu gia binh cũng nở mày nở mặt chứ!”

Cố Minh Nguyệt chị : “Thi thố cho vui thôi mà chị, chịu khó .”

Cố Minh Nguyệt đáp Triệu Tú Lan nhưng qua khỏi góc đường, nụ môi nhạt dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-110-that-vong.html.]

Túi đường đỏ tay nặng trịch nhưng cô chẳng còn tâm trí mà nghĩ xem tối nay món gì với nó.

Triệu Tú Lan chắc như đinh đóng cột nhưng cô thừa hiểu trong vòng chung kết là thợ lành nghề chủ nhiệm nâng đỡ, bộ đồ bảo hộ của cô tuy thực dụng nhưng đấu thì quả thực nắm chắc.

Cố Minh Nguyệt xách túi đường về nhà, cửa phịch xuống ghế, vẻ mặt ỉu xìu.

Lục Lẫm thấy cô lạ lạ, bỏ tờ báo xuống sán gần: “Sao thế? Đi mua đường mà mặt bí xị thế .”

“Cứ tưởng cuộc thi ít , ai dè hợp tác xã thợ mười mấy năm kinh nghiệm còn nhờ mua vải từ Thượng Hải về, họ còn bảo nhà khu gia binh thi chắc trượt vỏ chuối.”

Cố Minh Nguyệt chỉ hai bộ quần áo bàn, giọng buồn thiu: “Anh xem, hai bộ của em là kém cỏi lắm ?”

Lục Lẫm xuống bên cạnh, vỗ nhẹ vai cô: “Họ khác chứ em , thiết kế của em chứa đựng tâm tư của em, đấy mới là điều đáng quý nhất, sợ gì chứ?”

Cố Minh Nguyệt ánh mắt kiên định của , sờ bộ quần áo may, nỗi bất an trong lòng dần tan biến.

, thiết kế của cô sự thấu hiểu dành cho bà bầu, sự quan tâm dành cho công nhân, tấm lòng chân thành lọt mắt xanh của ban giám khảo.

Cố Minh Nguyệt xoa bụng, thầm nhủ may vá cho hàng xóm tự mày mò kiểu mới cô đều dứt khoát, lo sợ thế ?

Giờ mới vài câu bàn tán mất tinh thần, trở nên đa sầu đa cảm, chẳng lẽ là do hormone t.h.a.i kỳ loạn?

dậy đến bên bàn, cầm chiếc váy bầu lên.

“Không , thể mất tự tin thế .” Cô thì thầm với chiếc váy: “Dù đối thủ mạnh đến , thiết kế của cũng cái riêng, để ban giám khảo thấy tâm huyết của chứ.”

Vừa dứt lời, em bé trong bụng khẽ đạp một cái như để hưởng ứng.

Hôm nay.

Cố Minh Nguyệt đang thêu viền váy bầu trong sân thì tiếng Tề Quyên Quyên và Hạ Thanh Hà ngoài cổng.

Hai bước , Tề Quyên Quyên mở lời : “Con bò núi doanh trại đá lăn trúng c.h.ế.t, thịt còn tươi nguyên, hỏi xem em mua ít ?”

Tề Quyên Quyên ở hậu cần nên tin tức nhanh nhạy, tin là chạy ngay sang khu gia binh hỏi han.

Hạ Thanh Hà tiếp lời: “Vừa mới mổ xong, thịt bò ngon, tươi hơn ngoài hợp tác xã nhiều, giá cả chăng, mấy nhà trong khu đều đặt , chị cũng mua một ít.”

Lục Lẫm về đến nơi, gật đầu: “Mua chứ, lấy ba cân , tẩm bổ cho Minh Nguyệt, cô đang bầu bì cần ăn đồ bổ dưỡng.”

Cố Minh Nguyệt : “Cảm ơn hai chị nhé, thịt bò tươi thế hiếm lắm, tiện thể cải thiện bữa ăn cho Lục Lẫm luôn.”

Tề Quyên Quyên xua tay: “Cảm ơn gì, cùng một khu cả, đồ ngon ới chứ. hai nhớ nhé, sáng mai cổng nhà ăn xếp hàng sớm, thịt bò tươi ai cũng mua, muộn là hết đấy.”

Hạ Thanh Hà gật đầu: “Chị định từ tờ mờ sáng để xí chỗ cho đỡ xếp hàng, Minh Nguyệt đang bầu bí dậy sớm .”

Lục Lẫm vội xua tay: “Sao dám phiền các chị mãi thế, mai tự xếp hàng , các chị báo tin cho là quý hóa lắm .”

 

Loading...