Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm, chạy biến phòng vệ sinh, vặn vòi nước to hết cỡ, chà xát tay chân kỹ càng đến đỏ ửng mới thôi.
Anh bước nhanh đến bên cạnh Chung Dục Tú, ghé đầu đứa bé trong tã lót.
Thằng bé nín , nhắm mắt ê nha, nắm tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t.
Chung Dục Tú đưa đứa bé về phía : “Giờ sạch đấy, bế con .”
Lục Lẫm lúc mới dám đưa tay , đầu ngón tay chạm nhẹ lớp vải tã, xác nhận khô ráo sạch sẽ mới từ từ đỡ lấy phần m.ô.n.g, cẩn thận bế con lòng.
Thằng bé nhẹ tênh nhưng khiến căng cứng, đến thở cũng nhẹ nhàng.
Anh bố , trong đầu Lục Lẫm chỉ ý nghĩ .
Chung Dục Tú bế cháu, thấy bắt đầu vòng quanh, bất lực gọi: “Con xuống đợi , Minh Nguyệt chắc chắn , bác sĩ bảo thuận lợi mà.”
Lục Lẫm lúc mới dừng , kéo ghế cửa phòng sinh, tai dỏng lên ngóng động tĩnh bên trong, thầm đếm thời gian.
Chẳng bao lâu , cửa phòng sinh mở, y tá đẩy giường bệnh .
Lục Lẫm bật dậy như lò xo, lao tới.
Trên giường bệnh, Cố Minh Nguyệt nhắm nghiền mắt, sắc mặt tái, môi nhợt nhạt, hàng mi dài rủ xuống, trông mệt mỏi vô cùng.
“Minh Nguyệt, Minh Nguyệt em ?” Lục Lẫm định đưa tay chạm cô nhưng sợ cô thức giấc, ngón tay khựng giữa trung nhẹ nhàng hạ xuống.
Y tá vội : “Đừng lo, sản phụ lúc sinh dùng sức nhiều quá nên mệt ngủ thôi, lát nữa tỉnh dậy ăn chút gì là sức ngay.”
Lục Lẫm thở phào, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ.
Anh vội vàng giúp y tá đẩy giường bệnh, bước chân nhẹ nhàng vững chãi, mắt rời khỏi khuôn mặt vợ.
Chung Dục Tú bế cháu bên cạnh bảo: “Con xem con kìa còn căng thẳng hơn cả lúc trận. Giờ thì , tròn con vuông, con yên tâm nhé.”
Khi Cố Minh Nguyệt tỉnh , cả vẫn nặng trịch, nhấc tay cũng thấy mệt.
Cô chớp mắt quen với ánh sáng trong phòng bệnh từ từ sang bên cạnh.
Lục Lẫm đang gục đầu bên mép giường ngủ, mặt áp ga trải giường, lông mày nhíu như vẫn còn lo lắng điều gì.
Anh bộ quần áo sạch sẽ, còn vẻ phong trần mệt mỏi lúc , chắc là chồng cô chuẩn cho.
Ánh mắt Cố Minh Nguyệt dừng bàn tay , các khớp ngón tay vẫn còn đỏ, dấu tích của việc chà rửa liên tục lúc chờ ngoài phòng sinh.
Lòng cô ấm , khẽ cử động ngón tay định chạm tóc nhưng sợ thức giấc.
Anh từ nơi nhiệm vụ về túc trực bên cô cả buổi, chắc chắn là mệt lắm .
Đứa bé trong nôi bên cạnh ọ ẹ một tiếng, Cố Minh Nguyệt vội sang , thằng bé trở ngủ ngon lành.
Cô thở phào nhẹ nhõm, Lục Lẫm thì thấy tỉnh từ lúc nào, đang mở mắt cô, ánh mắt còn vương chút ngái ngủ nhưng tràn đầy vui sướng: “Em tỉnh ? Sao gọi ?”
“Thấy ngủ say quá em nỡ.” Cố Minh Nguyệt mỉm , giọng vẫn còn khàn: “Anh quần áo ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/chuong-134-am-ap.html.]
Lục Lẫm gãi đầu ngượng ngùng: “Mẹ tìm cho đấy, bộ bẩn quá sợ ảnh hưởng đến em và con. Lúc nãy trông em, chợp mắt lúc nào .”
Anh đưa tay sờ trán Cố Minh Nguyệt đó nắm lấy tay cô: “Em đói ? Mẹ mang cháo đến lâu còn nóng đấy để lấy cho em.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu.
Lục Lẫm nhanh ch.óng bưng bát cháo kê nóng hổi .
Anh bên giường, múc từng thìa cháo, thổi nguội mới đưa đến miệng Cố Minh Nguyệt, đút kể chuyện chạy về gấp gáp thế nào:
“Anh xong nhiệm vụ, bàn giao xong xuôi là phi thẳng về nhà, ai ngờ nhà ai, may mà Phó Kiến Quốc thấy tiếng động bảo em bệnh viện , sợ hết hồn chạy một mạch đến đây.”
Cố Minh Nguyệt ngậm thìa cháo, nhịn : “Sao chậm thôi?”
“Chậm .” Lục Lẫm xua tay, ánh mắt vẫn còn vẻ hoảng hốt: “Anh sợ kịp lúc em sinh, sợ lúc em đau đớn nhất ai bên cạnh, là cùng nhưng vẫn lo.”
Anh múc thêm thìa cháo, giọng dịu dàng hơn: “Đến viện thấy em mới yên tâm, lúc con đời tay run lẩy bẩy, bế mà sợ con đau, rửa tay ba mới dám đỡ lấy tã lót.”
Cố Minh Nguyệt mà nước mắt chực trào, cố nén : “Anh còn căng thẳng hơn cả em.”
Lục Lẫm gãi đầu trừ: “Lần đầu bố, đầu thấy em chịu đau đớn thế, căng thẳng ? Sau để em chịu khổ nữa .”
Đang chuyện thì đứa bé ọ ẹ, Lục Lẫm vội đặt bát cháo xuống, bế con từ trong nôi , động tác thành thục hơn .
Anh đặt con cạnh Cố Minh Nguyệt : “Em xem , tỉnh dậy tìm , giống hệt , rời em nửa bước.”
Cố Minh Nguyệt dựa gối, Lục Lẫm vụng về nhưng đầy yêu thương đứa con ngoan ngoãn trong lòng, trong tim ngập tràn ấm.
Ăn vài thìa cháo, Cố Minh Nguyệt mới nhớ chuyện quan trọng nhất, ngậm thìa hỏi: “À, con là trai gái thế ?”
Lúc sinh con cô mệt quá ngất , kịp mặt con nào.
Lục Lẫm đang chọc chân con, ngẩng lên, giọng chút tiếc nuối khó nhận : “Là thằng cu, ba cân ba, bác sĩ bảo khỏe mạnh lắm.”
Anh ghé sát Cố Minh Nguyệt, ngón tay chạm nhẹ má con nhăn nheo: “Anh cứ mong là con gái cơ, giống em, da trắng mắt to, bế mềm mại thích mấy.”
Cố Minh Nguyệt bật , vỗ nhẹ tay : “Con trai cũng mà, xem nó khỏe mạnh thế , chạy nhảy cùng ở biển, lớn lên giúp gánh nước bổ củi.”
Cô nghiêng đầu con trai trong lòng, thằng bé dường như hiểu chuyện, cái miệng nhỏ chúm chím ọ ẹ một tiếng.
Lục Lẫm thở dài nhưng ánh mắt lấp lánh nụ :
“Cũng , con trai nghịch ngợm dễ nuôi. Chỉ tiếc là lén mua con b.úp bê vải cho con gái , chợ mua vải may quần áo cho em tiện tay mua luôn, giờ chắc để dành dịp .”
“Vẫn còn nghĩ đến dịp cơ ?” Cố Minh Nguyệt nhướng mày trêu : “Mới sinh một đứa tính đứa ?”
Lục Lẫm đỏ mặt gãi đầu: “Đâu , chỉ thấy tiếc con b.úp bê dùng đến thôi.”
Cố Minh Nguyệt: “Có gì mà dùng , con còn bé gì .”
Lục Lẫm nghĩ ngợi: “Cũng đúng.”